Đêm
Nghe bài hát xưa

Tuổi
học
sinh có một
thời
thơ
mộng
Đôi ba thằng trên căn gác chông chênh
Chiếc
cầu
thang bằng
gỗ
thông gập
ghềnh
Mái tôn thấp ngày nóng đêm gió lộng.
Ô cửa
sổ,
cành hoa đưa
đón gió
Những
áng mây trời
lặng
lẽ
trôi qua
Những
chiều
mưa
bay vào từng
hạt
nhỏ
Đứa
học
bài, đứa
nằm
hát tình ca.
Trên sàn gác nào
áo quần
sách vở
Bản
nhạc
rời
nằm
lẩn
với
áo khăn
Sát góc trong ba chiếc
ghế
bố
nhỏ
Chổ
ngủ
ba thằng
bề
bộn
gối
chăn
Những
đêm trăng dòm qua song cửa
sổ
Học
bài khuya ngồi
lặng
ngắm
chị
hằng
Tiếng
đàn ghi ta bài ca “Tình nhớ”
Đời
sinh viên nghèo mà sống
như
mơ
Bước
ra đường
áo quần
thẳng
nếp
Túi không tiền nhưng
ra dáng phong lưu
Một
thằng
hẹn
đào, hai thằng
kia cháy túi
Thế mà
đời
lại
hào hứng
tươi
vui.
Nếu
một
em đến
thăm căn gác nhỏ
Hai thằng kia phải
xuống
phố
lang thang
Đến
lúc về
bạn
bè còn làm khó
Phải
chia tụi
tao nửa
gói “capstan”(1)
Rồi
giòng đời
theo thời
gian trôi mãi
Mỗi
thằng
ra đời
trôi dạt
mỗi
nơi
Thằng
mang áo chiến,
thằng
cầm
phấn
Những
cuộc
tình xưa
cũng khuất
nẻo
đời
Đêm nằm nghe bài “nổi
buồn
gác trọ”
Sầu
phận
ly hương
nhớ
gác năm xưa
Xót bạn bè xưa,
kẻ
còn người
mất
Còn một mình ta sao hồn
lại
ướt
mưa.
Trần Chấn Hòa