T́nh BẰng HỮu

Cựu hc sinh H Th Hoàng Anh 52-57

 

Hoàng Anh (trái), Tuyết Mai (phải)

 

Tôi xa trường  Phan Thanh Giản Cần Thơ năm 1957, đến nay dă gần 46 năm, các bạn đồng môn với tôi, người th́ ở lại trường tiếp tục việc học, hoặc đi làm tại đó; quê hương hiền hoà, yên tĩnh, có những cảnh đẹp êm đềm, tho mộng như: Vườn thầy Càu, Đàng Tiên ...Riêng tôi sau sáu năm học tập, năm đó Cha mất sớm, nên tôi phải theo Mẹ về Sài G̣n học tiếp và cất cánh bay để đi t́m mồi nuôi than. Từ độ áy mỗi đứa một phương trờI t́m kế sinh nhai, không ai liên lạc với ai! Tôi chỉ c̣n một người bạn thân duy nhất đó là Nguyễn Thị Bích Hằng, hai đứa cùng ở Sài G̣n biết địa chỉ nhau, nên thỉnh thoảng chúng tôi vẫn đến thăm nhau, c̣n các bạn khác th́ bặt vô âm tính.

Bây giờ sang đến đất tự do này dư ăn, dư mặc –

đời sống sung sướng nên chúng tôi t́m cách để gặp lại nhau, nơi xứ lạ quê ngườI! Mỗi năm chúng tôi gặp nhau một lần trong những dịp lễ lớn như: July 4th, hoặc Labor Day ... Ư kiến này rất hay, tôi không biết ai đă đề xướng ra nhưng tôi rất cám ơn những người đó, những người đă tổ chức các buổi họp mặt thầy cô và các bạn thân thương.

Nhờ những buổi họp mặt ấy mà tôi được gặp các bạn cũ đồng môn của tôi như: Nguyễn Trung Quân, Cao Thanh Tùng, Nguyễn Thị Sanh, Nguyễn Thị Kiến, Nguyễn Thị Bạch, Trương Nguyệt Bạch, Trần Thị Xuân Hoàng ...

Bây giờ là tháng 10 năm 2003, một tháng 10 rất vui trong cuộc đời xa xứ của tôi, v́ tôi bắt liên lạc được thêm với các bạn cũ nữa, nhờ Nguyễn Trung Quân báo tin cho tôi biết là tôi không có số điện thoại mới của Bạch và số điện thoại  của Trần Tuyết Mai, Ngọc Xuân và Phan Thị Huệ.

Tôi mừng quá nên chiều hôm đó, tôi vội vă gọi ngay cho Tuyết Mai; Tuyết Mai là người bạn học đồng môn, cùng chung hoàn cảnh với tôi ‘thi không ngậm ớt thế mà cay’!’ Năm đó v́ măi mê hoạt động văn nghệ ở trường, nên tôi trượt vỏ chuối kỳ thi trung học đệ nhất cấp đợt đầu, nhưng rất may hai tháng sau họ cho thi thêm kỳ hai, tôi đến nhà thầy Hoàng Ngọc Quỳ (nhà thầy ở gần nhà tôi), tôi than thở với thầy th́ thầy đưa cho tôi mượn hai quyển vở 100 trang đề toán đại số và h́nh học có bài giải, thầy bảo ‘Người ta học thi, gái đẹp đi ngang qua mặt c̣n không dám liếc mắt nh́n, mà tôi th́ cứ theo văn nghệ th́ làm sao đău được?’ Thầy nói tiếp ‘về nhà làm bài tập hết hai quyển vở này, che phần bài giải lại mà làm, khi nào bí quá th́ mớI xem phần giải nghe chưa?’

Tôi cầm hai quyển tập như bùa hộ mạng của tôi, như báu vật quư giá nhất trên đời, tôi mừng quá đem khoe với Tuyét Mai, thế là mỗi ngày hai đứa cùng nhau làm bài y theo lời thầy dặn, làm xong hai quyển đó cũng vừa đến kỳ thi thứ hai, chúng tôi đều đậu cả! Thật cám ơn thầy Hoàng Ngọc Quỳ đă giúp tôi, bây giờ không biết thầy ở đâu? c̣n ở Việt Nam hay đă sang đến đất tự do rồi? mà đại hội lần nào cũng không gặp được thầy???

 

Hiện giờ Tuyết Mai đang ở tiểu bang Lousiana  xa quá! làm sao chúng ḿnh gặp nhau ngay được? Thôi th́ gởi h́nh và điện thoại cho nhau, để ngày nào đó rỗi rảnh ḿnh đến thăm nhau.

Kế đến tôi gọi cho Phan Thị Huệ, con nhỏ trưởng lớp nhỏ con, bé bé mà Nguyễn Trung Quân gọi là ‘Huệ đèo’ tuy nhỏ con vậy mà lanh lợi, hoạt bát, v́ vậy nên được bầu làm trưởng lớp, Huệ không có nhà nên đành để lại lời nhắn trong điện thoại, qua ngày hôm sau cũng không thấy Huệ gọi lại, tôi buồn tự nghĩ ‘hay Huệ đă quên ḿnh rồi???’ nhưng không, chiều lại đang ngồi trong cô đơn th́ có một giọng nói rất lạ gọi phone, người gọi đó bắt bí tôi:’Biết ai đây không? ‘ Thật t́nh làm sao tôi biét được! Th́ ra là Nguyễn Công Lựng đă đi từ Úc đến bắc Calif rồi sang Lousiana thăm Tuyết Mai, Sang Canada thăm Tánh, sang Seattle thăm Ngọc Xuân, bây giờ th́ đến Phan Thị Huệ ở Texas ... Ôi! cao quư thay t́nh bằng hữu! hai giọng nói của hai bạn cũ cứ liên tục nói không dứt, nhắc lại ngày c̣n đi học, ai c̣n ai mất! Thật là cảm động! Sau một giờ hàn huyên tâm sự chúng tôi hẹn gặp nhau ngày 4 và 5 tháng 9 năm 2004 tại Arizona, ngày đại hội kỳ 8 của trường Phan Thanh Giản và Đoàn Thị Điểm.

Đêm hôm đó tôi không ngủ được v́ liên lạc được nhiều bạn cũ nên vui quá! Nhưng tôi cũng chạnh nghĩ đến người bạn cũ rất than của tôi c̣n kẹt lại ờ quê nhà đó là Nguyễn Thị Bích Hằng và thầy Vũ Đ́nh Triều, cặp vợ chồng mà cũng là thầy và bạn của tôi.

Năm 2000, tôi có về Việt Nam sau khi du lịch Đài Loan, Hongkong và Trung Quốc. Tôi về quê hương gặp lại Bích Hằng, không c̣n dáng người đẹp Tây Đô nữa! Người gầy g̣, ốm yếu  và đen đúa (có lẽ V.N nóng quá) tôi ôm chầm lấy bạn mà chảy nước mắt, thương cho bạn ḿnh! người đẹp ngày xưa nổi tiếng Tây Đô đâu rồi? nh́n thấy bạn gầy g̣, ồm yếu c̣n xương với da, tôi chỉ biết giúp bạn theo khả năng của tôi để mong bạn phục hồi lại một ít thể lực, tôi cũng không dám mở miệng để kêu gọi ḷng tốt của những bạn khác để yểm trợ cho bạn. C̣n thầy Vũ Đ́nh Triều th́ cũng không khác ǵ Hằng, cũng gầy đét và già đi nên người hàng xóm vẫn gọi bằng ‘cụ’ tuy nhiên nét mặt thầy vẫn c̣n trang nghiêm và oai vệ.

Tôi vội điện thoại cho Hằng biết, có nhiều bạn ḿnh đă đến đất tự do và chúng tôi tổ chức gặp nhau mỗi năm... Hằng thích lắm và không biết làm sao có dịp gặp nhau như chúng tôi? Thương và nhớ bạn vô cùng! Hẹn bạn một ngày gần đây sẽ về VN thăm bạn lần nữa! Cuộc vui nào rồi cũng tàn, thế là chúng tôi từ giă và hẹn ngày tái ngộ tại VN.

Đêm nay ngồi một ḿnh âm thầm, lặng lẽ ghi lại những ǵ mới xảy ra, tôi thấy ḷng bồi hồi, nhớ tiếc thương ... Tháng 9 năm 2004 cũng c̣n lâu mới gặp được nhau, cầu xin các bạn vẫn luôn khoẻ mạnh để chúng ta c̣n gặp lại nhau măi măi, không như 3 người bạn đời của tôi, của Phan Thị Huệ, của Nguyễn Công Lựng đă bỏ chúng tôi đi sớm quá! Buồn ơi xa vắng mênh mông là buồn!’

Nhưng mà thôi chúng tôi quyết định cương quyết ‘Buồn ơi ta chào mi!’ để mà sống vui, sống mạnh, sống khoẻ phải không hai bạn???

Garden Grove, đêm 22/10/2003

CHS Hồ Thị Hoàng Anh