bình
thủy bình không
Con
sông bảy ngả, người xưa đã chuồn
Cái
Răng, cái tóc chẳng còn
Nhảy
sông tự tử bà con chê cười
Sông
sâu bên lở bên bồi
Người
dưng đi mất anh ngồi đợi ai?
Tóc
mây sợi ngắn sợi dài
Trăm
năm chẳng nợ – đòi hoài mần chi?
April
23, 2003