Thơ Phùng Nhân

Buổi Sáng Sau Vườn

 

Bỗng một phút lòng vui rộn rã...

Đọt cải xanh vì đã ngậm sương

Cây ớt hiểm sáng nay đâm tượt

Để cho đời hương vị cay nồng...

 

Đời tha hương thương niềm cây cỏ

Như đời xưa Tô Vũ chăn dê...

Dù trên núi thú dương nắng ấm

Mà trong lòng sao vẫn tái tê...

 

Giờ xứ lạ thương từng con mắm...

Nhớ từng cơn trái mận Hồng Đào!

Thế mới biết quê hương nguồn cội...

Dẩu đi đâu cũng nhớ về nguồn!

 

Xới liếp đất trồng cây cà pháo

Để tết nầy làm thẩu dưa chua

Mong đãi bạn trong chiều mưa gió...

Nhậu vài ly ấm buổi tương phùng

 

Nếu mai đây có về quê cũ      

Bạn cùng tôi thăm lại ngôi trường

Lòng chạnh khóc thương người quá vảng

Sống âm thầm, chết chẳng ai hay!