CẦN
THƠ
một
góc trời thương nh
ớ
(Viết
tặng Đ.T. và các bạn có chung kỷ niệm với
Cần Thơ)
Gặp
Đ.T trong một chuyến đi ngẫu nhiên không định
trước, lại vô t́nh được sắp ghế
ngồi gần, để sau này biết Đ.T đă
từng một thời là cựu lưu trú viên của Khu
Lưu trú xá trường Đại Học Cần Thơ,
tôi đă nghĩ đến câu nói “ trái đất tṛn
cho những hạnh ngộ” là điều đáng tin.
Và đó là dịp để tôi
nhớ về Cần Thơ, nơi yêu dấu của
một thời tuổi trẻ.
Vậy
mà đă hơn 30 năm. Khi hồi tưởng lại tôi
như thấy được h́nh ảnh của lưu trú
xá ngày nào, rộn tiếng cười của các cô sinh viên
trẻ. Có lẻ rời
khỏi CầnThơ, chúng tôi ít ai quên được thành
phố hiền ḥa, b́nh dị này.
Được đi học ở CầnThơ cũng
là một cái duyên. Khi
tốt nghiệp Trung Học, mẹ tôi dự định
gửi tôi lên nhà D́ để d́ trông coi sau trước
giùm. Nhưng sau một
chuyến thăm Sai g̣n để chuẩn bị cho kỳ
ghi danh, tôi đă ngao ngán cái ồn ào của Sai g̣n ( đă
không bằng một góc bây giờ.)
Hơn
nữa, cô bạn thân cùng lớp đă chọn học
ở CầnThơ, v́ dễ về thăm nhà.
Đoạn đường từ quê tôi đến
CầnThơ chỉ hơn 50 cây số.
Nếu lên trọ học ở Sai g̣n, th́ mỗi năm
mới được về thăm nhà một lần vào
dịp Tết (thời đó đường Sai g̣n
lục tỉnh, ngoài hai cái bắc CầnThơ và Mỹ
Thuận, c̣n hay bị đắp mô)
Tính
tôi lại nhút nhát, sợ khuôn phép ở nhà D́ và sợ
xa nhà. Tôi đă năn
nỉ Mẹ cho cùng đi với V.T lên trọ học
ở nhà một người chị họ của V.T cũng
đang học ở CầnThơ năm cuối.
Thấy nơi trọ cũng gần trường,
tiện cho việc học, lại có V.T cùng đi, thế
là ba mẹ tôi bằng ḷng. Vậy
đó, cơ hội của tôi đến với CầnThơ
đơn giản biết
bao
!
CầnThơ
chào đón tôi trong một thời nao nức được
làm người lớn. Có
lẽ trong đời đi học, cái cảm giác thấy
ḿnh trưởng thành, tự lập là ở những
“sinh viên mới ra ḷ” như chúng tôi thời đó.
Lần đầu tiên xa nhà, cái ǵ cũng phải
tự lo liệu.
Nhà
Chị A, nơi chúng tôi ở trọ là một căn nhà
nhỏ, nằm đằng sau khu Khoa học Cần thơ.
Nhà có gác lững, phía trước là một sân
nhỏ, sau hè là một ao lớn, chỉ có thể dùng nước
để dội rửa sàn nhà.
Ngoài ra, nước dùng để rửa rau, nấu cơm
đều phải xài nước máy bơm.
Nhà Chị có một ṿi nước nhưng khi
chảy, khi không . Chồng chị đi dạy xa, nhà
chỉ có 3 chị em, không ai sửa chữa được
ǵ hết. Chúng tôi phải thay nhau xách thùng đi đổi
nước ở đầu ngơ.
Thường
sau buổi học, chúng tôi phải dừng ở chợ
mua một ít rau thịt về tự lo cơm nước.
Đời sống tự túc có vất vả, nhưng
tuổi trẻ cái ǵ cũng vui. Ở được vài
tháng sau, nhà bị trộm, mẹ VT không yên ḷng, muốn
gửi VT qua bên D́ ở Cầu Đôi.
Cũng
may, trong thời gian đi học, tôi có gặp SL (đồng
hương) học bên khoa Sử Địa. SL đang trọ ở lưu trú xá và có ư rũ
tôi vào. Nhưng tôi
lại sợ nội qui, lại đă hứa cùng trọ
học với VT. Bây
giờ th́ chỉ c̣n con đường này thôi.
Hồi
đó, đối với các nam sinh viên ở Khu lưu trú
LASAN hay các sinh viên nông nghiệp ở trọ gần trường
Đại Học Cái răng th́
Lưu trú xá Nữ sinh viên là một khu cấm địa.
Với những ai chưa từng là lưu trú viên th́
sẽ ngại lắm, khi có ư nghĩ một ngày nào đó
thu xếp hành trang bước vào cấm cung này vớøi
những thủ tục đầy rắc rối và nghiêm
khắc về giờ giấc và cách tiếp tân, sinh
hoạt như :
Sáng
6.30 mở cửa và lối 10.00 tối đóng cửa ( ch́a
khóa bà giám thị Lưu trú xá giữ, ai về trễ
phải đến gơ cửa pḥng bà )
Khi
có thân nhân đến thăm ở pḥng tiếp tân, người
trực pḥng sẽ thông báo cho lưu trú viên qua máy điện
thoại nội bộ. lưu trú viên phải mặc áo dài
hay quần tây, áo sơ mi đàng hoàng mới được
phép ra pḥng tiếp tân tṛ chuyện.
Có lần chị N có mẹ lên thăm, chị
mặc áo bà ba, quần đen ra ngồi nói chuyện
với Mẹ mà sau đó khi khách lui bước, chị
bị Bà giám thị gọi vào khiển trách.
Ngoài ra c̣n một vài điểm như học bài
phải lên pḥng học, ngay cả ủi quần áo cũng
phải lên pḥng Khánh tiết, vừa là pḥng họp để
ủi. Với những
nội qui rắc rối đó nhưng chúng tôi vẫn yêu
thích nơi này. Thật ra
th́ nội qui có những sự uyển chuyển của nó.
Tùy theo yêu cầu, mỗi nửa năm 1 kỳ
họp, chúng tôi có thể thay đổi nội qui
bằng một cuộc họp công khai dưới sự
chủ tọa của Bà giám thị Lưu trú xá.
Phải kể dài ḍng như vậy để các
bạn thấy được một góc sinh hoạt
của “ chân trời yêu dấu” của tôi.
Tôi
vẫn nhớ và cảm ơn CầnThơ với góc
trời Lưu trú xá mà chúng tôi thường ví như cái
nôi ươm cho chúng tôi trưởng thành với tất
cả mọi điều hay, đẹp mà giờ đây
trong hành trang cuộc đời, những ngày tháng đó
vẫn không phai mờ.
Mỗi
giai đoạn có một điểm đăïc biệt riêng
và cái ǵ cuối cùng cũng có nét đậm của nó.
Niên khoá tôi lưu trú ở Đại Học Cần
Thơ có những điều mới mẻ mà các chị
khoá trước sắp sữa ra trường, vẫn cho là
một đám quậy. Trước
đó, đa số Lưu trú viên từ các tỉnh
miền Tây hiền ḥa tới cư trú. Nhưng năm tôi
đến, gần một nữa là từ Sai g̣n và các
tỉnh miền Trung như Đà Lạt, Nha trang,
Huế...Và v́ vậy Lưu trú xá là một tập
hợp phong phú của mọi sắc thái, ít ai biết là
trong tập thể nhỏ đó có rất nhiều tài năng.
Ngoại trừ nghề làm bánh, nấu nướng,
đan , may là nghề của nàng.
Có những nhân tài đặc biệt như
Chị HN đến từ SG ( Khoa Sử Địa)với
biệt tài tổ chức, ngoại giao.
Ca sĩ thượng thặng th́ có SL.
C̣n các chị khác th́ có biệt tài đàn, thổi
sáo, ngâm thơ, và ngay cả viết và diễn kịch.
Mùa Giáng sinh đầu tiên ở Lưu trú xá năm
đó, sau mùa thi và cũng là những ngày cuối năm
chuẩn bị cho buổi tiệc Tất niên. Tôi đă
được dịp chứng kiến các bạn Lưu trú
viên khóa cũ và khóa mới cùng nhau sinh hoạt, kẻ
nấu nướng, bánh trái, người chuẩn bị,
ca vũ, nhạc kịch. Diễn
viên và khán giả là hơn 80 Lưu trú viên cùng một vài
khách mời là các Thầy Cô trong Khu học xá.
Tôi chưa thấy đêm tŕnh diễn nào vui và đầy
đủ như vậy. Những
thẹn tḥ, bở ngở đă bỏ lại đằng
sau.
Lưu
trú xá CT c̣n là một nguồn thơ của SV lưu trú và
các anh trường ĐHNN. Tôi không quên được những cuối
tuần không về thăm nhà v́ khối lượng bài
vỡ chất ngất ( bởi các cuộc vui chơi văn
nghệ, thể thao, phim ảnh làm phung phí thời gian)
Hồi
đó, Cần Thơ học theo lối tín chỉ, nên khi
một vài bộ môn kết thúc sớm ngày thi vài
tuần, chị em chúng tôi có thể thu xếp về thăm
nhà, có khi được cả tuần v́ trống
giờ. Những lúc đó
lưu trú xá vắng lạnh, c̣n lại một ít lưu
trú viên xa nhà như Saigon, Đà Lạt, Huế. Những chiều cuối tuần đó,
ngồi trên pḥng học tầng hai ôn bài và thỉnh
thoảng ngó ra bầu trời hiu quạnh ( đang mùa mưa).
Vậy mà thấy bóng áo tím, tà áo xanh của ai đó
thấp thoáng đằng xa trên lối đi đầy cây
xanh của khu Đại Học th́ đó là một
niềm vui. Những hôm
vắng vẻ mà phải ngồi ôn bài thi th́ đó là
một cực h́nh.
Cơn mưa
chiều ngoài kia rơi rất nhẹ,
Trang sách thơm
hờ hững dưới đôi tay
Như thầm
nhủ ngày mai thi rồi
nhé!
Lưu
trú xá 1974
Nói
Lưu trú xá là một cấm cung cũng xứng hợp v́
ngoại trừ sân sau là nơi giặt đồ, tập
thể dục với nhà ăn, vừa là nhà kho, là
một khoảng che lớn ngăn với ṿng đai tường
cao phía ngoài. Bước
ra khỏi cửa lưu trú xá, chúng tôi phải ăn
mặc chỉnh tề. Những
buổi chiều đẹp mà bị vướng chân
ở bên trong dăy pḥng ốc th́ thật là một cực
h́nh cho những cô gái năng động, nhưng sau
buổi cơm tối mà phải diện bộ đồ tây
mới được đi dạo trong sân trường
cho thư giản th́ thật là lười biếng
nhất là thời tiết nóng bức ở VN.
Vậy mà chúng tôi cũng phải tuân thủ nội
qui. Tôi c̣n nhớ một
hôm tối, SL và NL đang đi dạo ngang qua khu ươm
cây th́ nghe một anh bên nông nghiệp đằng hắng,
rồi cất giọng ngâm:
Tại
sao lại là hoa “ sao nhái”, trong khi hoa cúc để
chỉ sự quí phái mà các ông “mảnh” ấy lại
đổi tên đi, tuy hơi tức nhưng chúng tôi cũng
làm lơ, về mới nghe chị TT bên Nông nghiệp cho
biết, nhóm ươm trồng của NN có mất một
vài nhánh hoa sao nhái. Hoa
trồng ở vườn ươm dọc theo ven rào
của Trường ĐH Cái răng là nơi mọi sinh
viên được tự do ra vào, đâu riêng ǵ sinh viên
lưu trú xá tại sao lại nghi oan cho các nữ sinh viên
ngây thơ “vô số tội’
chúng tôi chứ!
Cả
nhóm bàn với nhau t́m cách đối phó để trả
hận và cuối cùng chúng tôi đề cử SL đứng
ra “họa thơ”. Buổi
đi dạo ngày hôm sau, chúng tôi được một
trận cười. Khi câu
thơ bên kia vừa cất lên, th́ bên nầy SL
đáp trả :
Câu
đó th́ quá khớp rồi, bên sinh viên nông nghiệp khi
đi thực tập ở khu trồng trọt, chăn nuôi
thường mặc áo màu xanh
Vậy
đó, những gieo trả giữa hai bên vẫn dai
dẳng. Biết nhóm chúng
tôi: tôi, SL. NL, TT và ML là một nhóm cà tàng nhất lưu
trú xá, trong khi các chị gom lại thành từng nhóm
nhỏ để soạn bài, chia xẻ tài liệu và
học chung với nhau th́ chúng tôi cũng gom lại
chỉ để vui chơi. Nếu các nhóm khác gồm quí vị cùng khóa
th́ nhóm chúng tôi hoàn toàn khác phân khoa.
ML
(khoa ngoại ngữ) lớn tuổi nhất được
chúng tôi trịnh trọng gọi là “bác” (v́ chị là
người Bắc). TT bên
nông nghiệp, nghịch ngợm phá phách không thua con trai. S
L bên Sử Địa là ca sĩ số 1 của lưu trú
xá và của Trường Đại học Cần thơ.
NL học cùng khóa với SL và là một cây khiêu vũ có
hạng của lưu trú xá. NL
đến từ SG, dáng cao gầy của một người
mẫu với những bộ quần áo hợp thời
trang nhất lúc bấy giờ và tôi nhỏ nhất trong
đám, học bên Việt Hán.
Nhóm chúng tôi được cả lưu trú xá
gọi là “gia đ́nh bác L” v́ chị L là người
đầu đàn của nhóm. Chúng
tôi mê coi phim là nhờ tài b́nh phim của chị.
Học bên ngoại ngữ, có chị ở Sài g̣n và
Ba mẹ ở Đà Lạt, chị có nhiều cơ
hội đọc sách báo nước ngoài.
Những phim hay thời đó không bao giờ chúng tôi
bỏ sót, dù là trong mùa thi. Những phim như
Cầu sông Kwai, Khí hùng bất tử đến
những phim t́nh cảm như Đỉnh gió hú, Romeo &
Juliette, Bác sĩ Zhivago.... Biết
bệnh ghiền phim này, nhóm bên NN của anh M canh làm sao
khi vừa vào rạp, chúng tôi chưa kịp chuyền tay
nhau ổi , cốc th́ các anh đă đến ngồi sau lưng
rồi !. Các bịt
cốc ổi và dĩ nhiên
những chủ nhân của chúng đành phải ngấm
ngầm đau khổ đợi đến lúc ra về
mới có dịp tiêu thụ. Vậy
là kể từ đó, mỗi lần đi xem phim, cả
nhóm hẹn nhau vào rạp sớm và lựa những hàng
ghế không có ghế trống đằng sau để tha
hồ gậm cốc ổi.
Một
vài gương mặt đặc biệt khác như
chị N học cùng lớp và cùng pḥng với tôi.
Chị không thích đến gần ai cả, đạp
xe đi học một ḿnh và vào lớp cũng chọn
một góc riêng biệt. . Thế mới biết ngoài những “family
“ nhỏ vẫn có vài người lập dị, muốn
làm khác đi câu “ đồng thanh tương ứng,
đồng khí tương cầu”. Tôi nhớ lại, vào
những chiều cuối tuần (Chị ít về thăm
nhà lắm !), khi lưu trú xá vắng lặng, chị hay
ngồi thẩn thờ bên cửa sổ , đôi mắt
đẹp buồn nh́n xa xăm và Chị hay hát bài
Hoài cảm, Thu quyến rũ, Con thuyền không
bến..., những bài mà thời đó, nhạc trẻ
đă tưng bừng lắm rồi, giới trẻ chúng tôi
ít ai thích hát. Một
lần, tôi khen hay và nhờ Chị ghi lại dùm, vậy mà
chị mến tôi từ đó.
Tôi
có dịp cùng với chị đi tham dự các buổi
sinh hoạt thú vị như buổi thuyết tŕnh âm
nhạc của nhạc sĩ Trần Quang Hải
có sự phụ họa của nữ nghệ
sĩ Bạch Yến, đi nghe nhà văn Sơn Nam
nói chuyện với sinh viên Văn Khoa trong buổi lửa
trại ngoài trời ở khu Cái Khế, đi xem nhạc
sĩ Phạm Duy đàn và hát song ca với một ca
nhạc sĩ người Mỹ ( mà tôi đă quên tên)...
Những buổi hội thảo hay văn nghệ thường
tổ chức vào ban đêm mà đường tối tôi
vẫn e ngại, nhưng nếu tôi không đi, Chị
vẫn lấy xe đạp đi một ḿnh. Nhớ
lại tôi thầm cám ơn Chị v́ nhờ đó tôi
đă được chia sẻ quá đầy đủ
một thời làm sinh viên Cần Thơ.
Một
kỷ niệm khác cũng rất đáng nhớ là nhóm vũ
của lưu trú xá đă đem về giải nhất cho
trường Đại học Cần Thơ trong kỳ
Đại hội Văn nghệ và Thể thao toàn quốc
năm 1974. Năm
đó phong trào du học sinh lớn mạnh, nhân một
số anh chị sinh viên từ Pháp, Anh, Hoa Kỳ, Nhật,
Úc, Tân Tây Lan… cùng lúc tổ chức về thăm nhà
để gặp gỡ và nói chuyện với sinh viên
trong nước. Các trường Đại học nhân
dịp nầy tổ chức kỳ Đại hội Văn
nghệ và Thể Thao Sinh viên toàn quốc. Trường
ĐHCT cũng góp phần tham dự với gần 100 sinh
viên, vừa ban hướng dẫn gồm các thầy cô và
các sinh viên dự thi.
Ngày
đó, qua một vài kỳ dự khán văn nghệ do LTX
tổ chức, và với sự góp mặt của S.L trong
hầu hết các buổi văn nghệ của trường.
S.L
với tài ca hát đủ để ban văn nghệ
chọn là giọng đơn ca nữ đại diện
cho Cần Thơ ra tranh tài với các trường Đại
học Huế, Đà Lạt, Nha Trang, Sài G̣n. Riêng NTX
được ban văn nghệ dành ưu tiên thành
lập đội vũ, với sự hướng dẫn
của một vũ sư nổi tiếng ở Cần Thơ
với lư do sinh viên LTX có điều kiện nhóm họp
để diễn tập với nhau.
Gia
đ́nh chúng tôi có SL được ưu tiên chọn ngay
từ đầu, c̣n H.L nổi tiếng với các bước
Tango lă lướt cũng được tuyển chọn.
Bác L, chị cả, được đề cử vào ban
Y tế theo chăm sóc sức khỏe, chị TT bận
thực tập bên nông nghiệp nên không tham dự
được, c̣n tôi chẳng có năng khiếu ǵ
cả, lúc nào cũng chỉ theo “vỗ tay cười hùn”.
Vậy mà ham vui, cuối cùng tôi cũng can đảm xin vào
nhóm vũ gồm có tám người.
Khi tập dợt, ở lưu trú xá chỉ toàn là
chị em. Nhưng đến
giờ tŕnh diễn trên sân khấu trường Quốc
Gia Âm Nhạc Sài G̣n, bên dưới là đông đảo
khán giả, và bàn đầu là ban Giám khảo ghi điểm;
tôi là người bước ra sân khấu đầu tiên
(v́ thấp và nhỏ nhất, nên bị xếp đứng
đầu). Cảm giác đó, tôi không bao giờ quên.
Cần
Thơ trong niên khóa của chúng tôi là những ngày tháng
rong chơi của một thời tuổi trẻ.
Ḍng suối êm mát đó cũng có lúc chảy qua
ghềnh thác. Tôi không quên
được những ngày của tháng ba năm bảy mươi
lăm. Với tin tức dồn dập từ chiến trường
miền Trung, bác L người chị cả thân ái của
nhóm vô cùng lo âu, buồn rầu v́ mất liên lạc
với người thân. Trường
có khẩn cấp tổ chức một buổi văn
nghệ gây quỹ trợ giúp cho anh chị em sinh viên
miền Trung. Lưu trú xá chúng tôi cũng tham gia vài
tiết mục. Nhưng buổi văn nghệ hôm ấy
đă vắng đi những tiếng cười rộn ră
mà thay vào đó là những nặng trĩu lo âu cho ngày mai
bất định. Ngay
cả các thầy ở giảng đường cũng
vậy, bài giảng rời rạc.
Đêm
về, những tiếng đạn pháo đă nghe vọng
rất gần. Có đêm,
chúng tôi phải choàng dậy cùng nhau chạy vội đến
chân cầu thang v́ tiếng nổ ở gần, quá
lớn. Hôm sau, bà Giám thị họp toàn lưu trú viên
lại và thông báo tin tức mới là Trường
quyết định tạm đóng cửa dù khoá học
chưa chấm dứt nhưng v́ an toàn của các sinh viên
nên những người xa nhà có thể tạm về quê
một tháng, chờ tin tức mới sẽ phổ
biến sau. Vậy là hôm
sau chúng tôi lục tục thu xếp hành trang, giả
từ nhau.
Hè
chưa đến nhưng
trong lời giả từ đă ẩn chứa nhiều
nỗi buồn không tên. Trong mơ hồ chúng tôi chỉ
biết cầu chúc cho nhau sẽ c̣n có dịp gặp
lại. Chưa bao giờ
t́nh bạn hữu trở nên thắm thiết và lưu
luyến như vậy. Có lẽ v́ chúng tôi linh cảm là
những ngày vàng son của ḿnh rồi sẽ qua mau với
những mất mát lớn.
Kỳ
nghỉ đó dài quá kéo trôi hơn nửa năm, với
bao biến đổi trong tâm hồn tôi.
Những ngây thơ, hồn nhiên đă mất và
tuổi trẻ theo đó cũng qua đi .
Cần
Thơ đă mở rộng tâm hồn tôi với những
nụ cười, đă cho tôi nỗi tiếc thương
khi phải rời xa lưu trú xá.
Con đường hoàng điệp, đỏ mùa hè
và xanh lá vào mùa mưa. Bóng
áo tím ngày xưa của ai đó hay những tà áo xanh ,áo
trắng duyên dáng của tuổi ngây thơ ngày nào !
Cuộc
đời đă qua đi như một ḍng sông, trôi hoài
không trở lại. Chỉ
có tôi, đôi lúc ngẩng trông một mái tóc, hay nghe
tiếng cười đùa của một vài em học sinh
trên chuyến xe đi làm buổi sáng, ḷng chạnh nhớ
tới những bạn bè và thành phố hiền ḥa thân
ái ngày xưa.
Hăy
cho tôi giữ hoài h́nh ảnh của Cần Thơ, của
lưu trú xá ngày nào làm hành trong suốt cuộc đời,
để có khi đêm về, tôi được mơ
trở lại là một cô học tṛ nhỏ.
T.H
16/2/2004