TRỜI VẪN C̉N XANH
Truyện Nguyên Nhung
C
đầy" Có những buổi chiều buồn như chiều nay,
Nghe tiếng mưa rơi thương nhớ dâng
Tôi ở phương này thấy ḷng cô quạnh
Tôi nhớ
đến người ở tận miền Tây.
Buổi chiều Tây
Đô có mưa không nhỉ?Nón lá che nghiêng
đôi má em hồngNhớ lối em về trời mưa ướt áo
Tôi
đứng bên đường, em nhớ hay không?.
Tôi gọi tên em, em nào có biết
Những bước chân về lóp ngóp lội mưa
Mưa nhiều làm cho con
đường ngập nướcTôi hỏi em rằng
đó biển hay sông?
Sông biển em cười, cho tôi tất cả,
Đại lộ Hoà B́nh cuả những chiều mưa
Bây giờ làm sao tôi quên
được nưăTrong ḷng những buổi mưa chiều n
ăm xưa..."
Đi học theo ngả Đại Lộ Hoà B́nh, đường xá thênh thang đẹp đẽ nhưng xa hơn đi trong những con ngơ tắt để đến trường, buổi sáng hằng trăm chiếc xe đạp, trên ấy chở theo những tà áo trắng bọc gió bay như những cánh bướm. Một con đường nữa ven bến Nhị Kiều, đi hết
đường Duy Tân rồi tới đường Phan thanh Giản, cả hai con đường này đều đông đảo xe cộ và người. Nhưng con đường thơ mộng nhất vẫn là con ngơ nhỏ đi luồn vào những xóm nhà ở, có những ngôi nhà cổ nằm khuất sau cây vú sữa tím, cây mận đỏ, có bờ giậu trồng nhiều hoa mẫu đơn . Muà Xuân về, sau mấy ngày Tết nghỉ học rồi trở lại trường, có thể thấy con ngơ nhỏ như được khoác một chiếc áo mới màu vàng óng ả bởi những cây mai vàng trước sân...V́ thích
đi dưới bóng mát cuả bóng cây xanh, trên con đường hẻm tráng xi măng luồn vào những khu xóm nhỏ, mà hầu như ngày nào tôi cũng gặp anh ta. Cứ như là chiếc bóng đuổi theo một chiếc bóng đến mấy niên học, mà cũng chẳng đi về đâu. Ngày nào cũng như ngày nấy, hễ vừa đi tới khúc quanh cuả con hẻm trước nhà là đă thấy cái bóng ấy đứng chờ đằng trước sân, rồi cứ như là t́nh cờ, kẻ trước ngướ sau, đi chung một con đường, chân ai nấy bước.Thực ra tôi cũng không có cảm t́nh với cái mặt khó ưa ấy, v́ trước
đó đă nghe danh " hắn " thời niên thiếu là tên chuyên phá làng phá xóm, lớn lên, đă không đẹp trai mà ăn nói cũng chẳng có duyên. Độ trước, đám con gái đi học về ngang nhà, một lũ con trai vẫn hay hái những trái mận non để chọi theo mấy chiếc nón lá, và mỗi lần như thế, thường họ được nhận lại những ánh mắt lườm, nguưt rất dễ thương. Làm quen ǵ mà kỳ cục, mấy quả mận rơi b́nh bịch phía sau lưng như ma chọi đất sét, bởi vậy h́nh như đă mấy năm mà chưa con cá nào bị cắn câu. Măi tới vài năm sau, sắp hết Đệ Nhị Cấp, đám nữ sinh đang thời kỳ trổ mă trông đă xinh hơn, mấy chàng nam sinh đă có vẻ sắp thành người lớn đến nơi rồi, cái bản mặt ấy mới đứng đắn ra được một chút , đă bắt đầu biết hỏi nhiều câu trống không về chuyện học hành, thi cử.Chuyện nam sinh và nữ sinh
đi chung một con đường đến trường, chỉ là chuyện b́nh thường cuả mỗi ngày, nếu không có một lần cô bạn tôi nhà ở Đại Lộ Hoà B́nh, rủ rê đi học chung cho vui. Sau một , hai hôm thấy xa quá tôi lại trở về đường cũ. Vưà thấy tôi, khuôn mặt ấy đă nhăn nhó trông rất khó thương mà lại rất ... lăng nhách:" Hôm trước, làm chút xíu bị trễ học..."
" Uả, mắc mớ ǵ mà... "
Nét mặt ấy buồn so, kể lể, nghe
đă không thương được mà lại dễ bực ḿnh:" Cứ
đợi hoài màkhông thấy đâu, tới chừng trễ rồi mới ba chân bốn cẳng chạy tới trường, may là cổng c̣n mở. Lần sau có đi ngả khác, cho biết để "người ta" đừng mong"
Ơ hay!
Đường là cuả chung, ai muốn đi đâu th́ đi, ai hẹn ḥ ai bao giờ mà lại trách móc vu vơ kỳ cục vậy. Và không biết có nói ǵ... không mà tụi nhóc trong xóm đă x́ xào là hai đứa " bồ bịch " với nhau, tức chết đi được. Bởi vậy, năm ấy khi có lệnh Tổng Động Viên cả nước, đám nam sinh sắp rục rịch lên đường thi hành nhiệm vụ người trai thời loạn, một buổi sáng gặp nhau , anh chàng rụt rè đưa cuốn Lưu Bút Ngày Xanh, giọng khẩn khoản:" Nhờ N. viết mở
đầu cho cuốn Lưu Bút Ngày Xanh để làm kỷ niệm ngày đi học. Mai đây đi lính rồi, tôi sẽ mang theo để làm kỷ niệm, nhớ cho xin một tấm h́nh nưă."Biết viết ǵ
đây nhỉ? Kỷ niệm dường như chỉ là con ngơ nhỏ tới trường, những câu chuyện vu vơ không đầu không đuôi, giữa hai đưá chỉ là t́nh hàng xóm, xóm trong xóm ngoài, khác trường khác lớp. Không biết bên ấy có ôm " t́nh đơn phương" trong tim hay không, chứ bên này chưa có dấu hiệu ǵ " yêu là chết ở trong ḷng một tư" chút nào. Cái sự yên chí nó ám ảnh đầu óc con người rất tệ hại, để dù lúc bấy giờ khi phe kia đă sắp thành người lớn, th́ phe ta vẫn bị ám ảnh là " hắn" chỉ là một tên nhóc hàng xóm hay nghịch ngợm, chả ra làm sao hết.Cuốn " Lưu Bút Ngày Xanh"
được mở hàng cụt ngủn chưa đầy một trang giấy, không có h́nh kèm theo ( đâu dễ tặng h́nh cho người dưng... khác họ). Đă cụt ngủn mà lại chẳng chút văn chương cho thơ mộng như đương sự yêu cầu:" Hè ǵ mà nắng như
đổ lưả, chả thấy thơ mộng chút nào hết. Hàng phượng vĩ ven sông chưa trổ bông, lũ ve sầu chưa chịu hát bài ly biệt. Mai mốt đi đâu th́ đi,lâu lâu nhớ về thăm xóm cũ. Không có tấm h́nh nào hết trơn hết trọi, thôi tui vẽ mấy bông hoa phượng để mang theo cho đỡ buồn. "Vài hôm sau, khi cuốn Lưu Bút
được trả lại cho khổ chủ, cũng cái mặt ấy nhăn nhăn nhó nhó đưa lại cho người viết năn nỉ:" Viết lại giùm
đi, viết ǵ ... kỳ cục quá. Làm ơn viết dễ thương một chút đi mà..."" Không lẽ lại chỉ là những
điều dễ ghét?"" Không phải vậy,
đối với tui tất cả những ǵ cuả bạn đều dễ thương hết. Cho tui chút kỷ niệm mang theo, mai sau chừng nào ḿnh lớn sẽ hiểu ra điều đó."Ngó cái mặt cũng tội, cái "xấu" cũng bớt
đi mà cái " khó ưa" giờ đây cũng " dễ ưa" hơn một chút, nghe thật tội nghiệp. Tối đó, tôi ngồi g̣ gẫm viết lại trang mở đầu cuốn Lưu Bút Ngày Xanh cho anh bạn đồng môn nhưng khác lối vào, dù có thêm phần tưởng tượng nhưng rất phù hợp với nỗi buồn ly biệt. Tôi viết về con đường hằng ngày hai đứa đi chung tới trường, có hàng dưà xanh rủ bóng ven sông, bầu trời xanh thấp thoáng sau tàn cây râm mát, một tối muà hè cơn mưa đêm chợt đến, nh́n những giọt mưa rớt trên mặt sông sao nghe mang mang một nỗi buồn. Có những đêm nh́n theo ánh hoả châu bừng sáng trên ṿm trời đêm, tuổi trẻ lại cảm nhận thêm nỗi buồn chiến tranh, khi có những người bạn sắp lên đường nhập ngũ. Những hàng chữ tôi viết " mùi mẫn" tối hôm đó, khiến bạn cảm động thật nhiều, dù đó chỉ là cái bịnh " văn chương thời loạn". Bạn nhận lại cuốn Lưu Bút trên tay tôi, mỉm cười cám ơn , vẻ xúc động hiện rơ trên nét mặt. Được ít lâu bạn nhập ngũ, con đường đi học đă vắng đi một người, lúc bấy giờ tôi mơ hồ nhớ câu bạn nói " Mai sau chừng nào ḿnh lớn, sẽ hiểu ra điều đó."* * *
Bạn
đi rồi, chiến tranh đă đẩy bạn ra khỏi mái trường khi c̣n rất trẻ, mái đầu xanh chưa hưởng được bao nhiêu niềm vui tuổi trẻ, đă vội già đi v́ gió sương và gian khổ chiến trường. Có lẽ tôi với bạn không mắc nợ nhau, v́ thế chỉ một thời gian là biệt tăm người bạn cũ, v́ khi từ biệt mái trường, tôi không c̣n đi ngang nhà bạn, không trở về con ngơ nhỏ đầy bóng mát cuả tuổi học tṛ thơ ngây ngày ấy nữa. Cứ thế đời đẩy bạn đi đâu tôi cũng chẳng biết, chỉ gặp lại có một lần , kỳ phép đầu tiên từ quân trường bạn về thăm nhà, cũng là lần đầu tiên bạn ghé vào nhà tôi. Cái đầu trọc tếu và bộ quân phục mặc trên người, bạn kể cho nghe đủ thứ chuyện đời lính. Sau đó ra trường, đổi tuốt ra miền Trung, đời bạn lênh đênh sông hồ, đời tôi cũng thêm nhiều điều mới lạ. Đời có biết bao nhiêu con đường thênh thang đang đón chờ ngoài kia, mỗi khi ra khỏi nhà, tôi phóng xe như bay ra khỏi con hẻm nhỏ, cuộc sống vội vă để tôi không c̣n thơ thẩn đi về những con đường thơ mộng ven bờ sông như thuở c̣n đi học...
Thời gian cứ thế trôi
đi, những người bạn đi chung một con đường tới trường năm cũ nay cũng tản mát đi mỗi người một hướng. Tôi bỏ xóm cũ đi xa, để rồi có ngày lại trở về căn nhà xưa, với một cảnh đời kém may mắn. Không biết trời xui đất khiến chi đây, vài năm sau chiến tranh, t́nh cờ tôi lại gặp anh bạn đồng môn năm cũ, bên hè đường với mấy thứ đồ nghề sửa xe đạp. Tôi đâu hơn ǵ bạn, tấm ny lông trải trên viả hè khu chợ làm kế sinh nhai, tôi chăm chỉ làm công việc " cũ người mới ta" để thiên hạ có manh quần tấm áo lành lặn, chúng tôi gặp lại nhau dở khóc dở cười bên lề đường gió bụi. Lần gặp lại ngộ nghĩnh đến không ngờ, chiếc xe đạp bị bể bánh , tôi tấp vào lề đường để sửa xe, và chúng tôi ngỡ ngàng nhận ra nhau sau nhiều năm xa cách. Trong chiếc áo nhà binh cũ kỹ, lem luốc dầu nhớt, anh đón chiếc xe đạp từ tay tôi, với một câu hỏi rất ngậm ngùi, như không hề có một khoảng cách nào về không gian và thời gian giữa hai đứa, kể từ ngày anh từ giă mái trường để đi lính:" Dữ không? Biết bao n
ăm rồi bây giờ mới gặp lại. Xe bị bể bánh hả?"Rồi anh toét miệng cười, trong khi tôi ngỡ ngàng và mừng v́ gặp lại anh bạn cũ chung
đường năm xưa. Dù sao th́ cũng ... ngộ cố tri, nhưng gặp trong cảnh này nó ngậm ngùi làm sao. Thấy vai tôi đeo một cái túi nặng, anh cười hỏi:" Bán chợ Trời phải không? Hôm nào có chiếc áo nhà binh, mua giùm tôi một cái."
Anh vừa x
ăm xoi cái lỗ mọt, tỉ mỉ bôi chút keo dán lên miếng cao su rồi để cái ruột xe xuống cái bàn vá ép ngọn lửa leo lét bốc khói dầu hôi khét lẹt, nh́n anh làm công việc đó một cách b́nh thản tôi lại thấy tủi cả phận ḿnh lẫn phận người. Bỗng dưng tôi nhớ miên man đến cuốn Lưu Bút Ngày Xanh cuả nhiều năm trước, không biết anh c̣n giữ được không? Bàn tay anh lem đầy dầu nhớt và bụi bẩn, tôi lại thấy chạnh ḷng. Ngó lại ḿnh cũng không hơn ǵ, chiếc áo bà ba bạc màu, cái nón lá tươm vành thật thảm thương, sau bao nhiêu năm gặp lại nhau tôi không nh́n thấy chút thơ mộng nào như mảng trời xanh mà tôi viết cho anh trong cuốn Lưu Bút ngày xưa. Anh vưà làm vưà nói chuyện, hỏi thăm tôi về đời sống hiện tại, bây giờ anh nói nhiều mà lại " có duyên" chứ không cộc lốc , trống không như này xưa, đời đă thay đổi cả rồi. Sửa xe xong, anh đưa lại chiếc xe đạp cho tôi, dùng miếng giẻ để lau cho sạch sẽ, tôi bắt anh nhận tiền công vá xe, anh nhất định đẩy tay tôi ra nói một câu nửa đuà nửa thật, tôi vẫn c̣n nhớ:"
Đừng làm vậy tôi buồn, anh em ḿnh chỉ có chút t́nh đó thôi. Ngày xưa, tôi c̣n muốn vá xe suốt đời cho N. nữa."Rồi anh mỉm cười, im lặng, như dằn xuống nỗi xúc
động. Từ ngày thôi học, sau bao năm gặp lại, hai đứa chẳng hơn ǵ nhau. Tôi có hai đứa con nhỏ ăn chưa no lo chưa tới, anh cũng vừa ra khỏi trại tập trung cải tạo, nặng oằn một gánh cha mẹ, vợ con. Biết không ép được anh lấy tiền công sửa xe, tôi chạy lại xe bán thuốc lá mua cho anh vài điếu "Captain" loại dzởm. Anh cười, lặng lẽ quệt bàn tay bẩn vào chiếc quần , cầm mấy điếu thuốc tôi đưa châm lửa hút . Trong cảnh ngộ này, hai đưá nh́n nhau cười, dường như tôi nh́n thấy một mảng trời xanh lại trở về trong đôi mắt anh. . .Lâu lâu, chiếc xe bị trục trặc, tôi vẫn phải ghé vào nhờ anh xem hộ, hoặc hôm nào mua
được chiếc áo nhà binh cũ, ghé vào đưa cho anh để chịu được mưa nắng viả hè. Có lần ế khách, tôi bắt gặp anh ngồi dựa lưng vào mảng tường vôi loang lở, miệng nhả khói mà mắt lại nh́n đăm đăm lên mảng trời xanh, lúc ấy tôi biết anh bạn cũ đang mơ mộng. Thôi cũng mừng cho anh, trong hoàn cảnh đó mà anh vẫn giữ cho ḿnh một khoảng trời xanh để nhớ, đó cũng là cục đường tan trong miệng đắng giữa cơn ốm dở. . .Thấy tôi anh mừng, dường như một lúc nào
đó đă gợi lại trong anh chút dư âm cuả những ngày c̣n đi học. Bao nhiêu hoa mộng cuả cuộc đời bây giờ chỉ c̣n lại được có mảng trời xanh kia làm niềm hy vọng, chúng tôi kể cho nhau nghe nhiều nỗi đắng cay cuả đời sống, ước ǵ có đôi cánh để bay đi một phương trời xa, t́m một tương lai sáng suả hơn cho cuộc đời đỡ khổ. Ít khi nào chúng tôi nhắc lại chuyện cũ, v́ nợ áo cơm đă làm thui chột đi những kỷ niệm êm đềm mà con người chỉ nhớ được khi ḷng hoàn toàn thanh thản. Có hôm anh tâm sự, nếu một ngày nào tôi có đi ngang đây, không thấy anh ngồi vá xe bên lề đường, th́ chuyện đó cũng chỉ là chuyện b́nh thường như người ta thay đổi một chỗ ngồi. Tôi biết thế nào anh cũng đi, nhiều hôm trên đường từ chợ về nhà, vô t́nh đi ngang qua, tôi vẫn thấy anh ngồi hút thuốc, mắt mơ màng nh́n lên mảng trời xanh mơ mộng. Ngược ḍng thời gian trở về quá khứ, bây giờ khi đă trưởng thành, tôi không hờ hững nh́n anh bằng ánh mắt vô t́nh năm xưa, tôi thường an ủi anh để được nghe anh an ủi lại, bằng tấm chân t́nh cuả đôi bạn cũ.Thế rồi một thời gian sau, bẵng
đi một tuần lễ, tôi đạp xe ngang đă không thấy anh ngồi sửa xe nơi chỗ cũ. Tôi linh cảm anh đă đi rồi, chỉ biết âm thầm cầu nguyện sự an b́nh cho anh trên bước đường xa vạn dặm. Lần này anh đi tôi buồn lắm, không hờ hững như ngày xưa anh chia tay với tôi để nhập ngũ, cuộc đời đă dạy cho tôi biết trân quư những t́nh bạn cao quư, nhất là trong hoàn cảnh này, tôi đă trưởng thành để hiểu được những ǵ mất đi ta khó t́m lại được.Từ
đấy tôi không bao giờ gặp lại anh, có người nói anh đă thoát được tới bờ bên kia, có người lại nói tàu bị băo tố nhận ch́m ngoài biển khơi. Thời gian ấy, đêm nào tôi cũng cầu nguyện cho anh, có khi tôi nằm mơ thấy anh trở về chốn cũ, ngồi loay hoay vá xe bên vệ đường. Có khi giấc mơ thật kỳ lạ, vẫn là h́nh ảnh anh ngồi tựa lưng vào bức tường vôi xám, đôi mắt buồn rầu nh́n lên bầu trời xanh, nuôi một niềm hy vọng...
Thời gian thấm thoắt qua
đi có đến hơn 20 năm, lâu lâu tôi vẫn băn khoăn nhớ người bạn cũ. T́nh cờ đọc được trong cuốn Đặc San cuả Trường, tôi bắt gặp lại những tấm ảnh cũ, có ai đó đă giữ lại được những tấm h́nh với bạn cùng lớp năm xưa, tôi vui mừng nh́n ra khuôn mặt anh lẫn lộn trong đám bạn bè thời Trung học. Những cái " dễ ghét" năm xưa bây giờ sao " dễ thương" quá chừng, v́ khuôn mặt nghịch ngợm ấy không lẫn lộn đi đâu được, áo trắng, quần xanh, tóc hớt ngắn, những khuôn mặt trẻ tuổi học tṛ trông hồn nhiên, vô tư lự. Nhưng, đời sao lại có những chữ " nhưng" trớ trêu, như định mệnh thường oái oăm tạo nên những điều cay nghiệt, mắt tôi dường như không tin được những ḍng chữ ghi phiá dưới tấm h́nh cũ, cả mấy tấm h́nh ấy đều ghi rơ tên anh , với một dấu ngoặc đơn ( đă chết) kèm theo.Thế là anh
đă đi thật rồi, không c̣n lần tái ngộ nào nữa trên cuộc đời này. Dường như tôi và anh không có cái may mắn gặp nhau để chia cái vui cuả đời cho nhau, mà chỉ là những biệt ly này nối tiếp những biệt ly khác, kể từ ngày anh đưa tôi cuốn Lưu Bút Ngày Xanh, để đi vào chốn hiểm nguy với lằn tên mũi đạn. Sau bao nhiêu năm gặp lại, vẫn chỉ là nối tiếp nỗi khổ đau cuả một kiếp người, anh vẫn là người bạn đồng môn tốt bụng, đối xử rất chân t́nh với cô bạn nhỏ ngày thơ.Lần này th́ hết thật rồi, những chữ in nghiêng chú thích dưới tấm h́nh với hai chữ "
đă chết", khiến tôi bùi ngùi măi. Mảng trời xanh trong đôi mắt người bạn đồng môn năm cũ đă thực sự không c̣n, đă đi về cơi thiên thu để ch́m vào không gian vô tận. Không biết anh đă đi về cơi bên kia bằng con đường nào? Đôi khi tôi nghĩ nếu anh được chọn lựa, có lẽ anh sẽ trở về đi lại con đường loang hoa nắng thời đi học, v́ có lẽ con đường đó là con đường b́nh yên nhất trong cuộc đời anh. Dưới những bóng cây râm mát che suốt con đường ven sông, có thể anh vẫn nh́n thấy một mảng trời màu xanh đầy hy vọng khuất sau tàn lá biếc, từng đợt sóng nhỏ lao xao vỗ vào bờ vẫn là những âm thanh tuyệt vời như tiếng đàn vương trên lối cũ.Mấy mươi n
ăm rồi, bây giờ nh́n lên mảng trời màu xanh, tôi vẫn hay nghĩ tới người bạn đồng môn năm cũ. Ở khoảnh trời b́nh yên đó, biết đâu chả có lúc gặp lại.Nguyên Nhung 2003