LỘ HAI MƯƠI
Cát
Trắng

Tác giả được học tṛ cũ trao quà Tết Quư Mùi
Lần đầu tiên
rời khỏi phà Cần Thơ, tôi đón xe
lôi đến lộ 20. Cơn mưa vừa qua đi,
còn rơi rớt lại những giọt cuối
cùng. Trời đã chiều càng thêm ảm
đạm. Đường xá từ cầu bắc
vào bến xe còn sạch sẻ lắm, cả
con đường liên tỉnh Cần Thơ - Long Xuyên
nữa. Khi chiếc xe lôi máy “sách” rẽ
vào lộ 20 thì tôi mới thấy rõ bộ
mặt thật của Cần Thơ. Thật không sai
chút nào, nếu ai đó ngâm nửa câu thơ
lục bát: “Cần thơ nắng bụi mưa
sình”.Con lộ trải đá đỏ, cán phẳng
mà lại sình lầy không thể tưởng
tượng nổi. Chiếc xe lôi trợt nghiêng
qua nghiêng lại, cuối cùng cũng đậu
được trước cửa địa
chỉ nhà chị tôi là nơi tôi sẽ đến
ở để đi học lớp đệ nhứt
trường trung học Phan Thanh Giản.
Theo thói quen,
sáng sớm tôi đã trở dậy. Rửa
mặt xong, tôi ra mở cửa trước,
trời còn tối om om. Tiếng ồn, từ
chợ nhỏ đã ùa vào như nước
vở bờ, thật lạ tai, nghe cũng vui vui.
Dù trời còn tối om, người đi
ngoài đường cũng đã nhiều, từng
nhóm hai hoặc ba người. Có điều
lạ là họ đều xắn ống quần
cao ngang gối cả. Tiếng guốc gỏ nhịp trên
đường nghe lẹp nhẹp, không trong... À
lại sình rồi! Không khí buổi sáng thật
mát, nhưng lại pha mùi bùn. Mùi bùn hăn
hăn, tôi chưa từng sống “dưới ruộng”
nên ngửi được liền. Sau này tôi mới
biết nó phất lên từ ruộng mới
vở, sau vài đám mưa đang ngập nước
và trộn lẫn với rạ mục rả...
Cái mùi là lạ lại vừa “dị
hụ” nữa, nhưng nó ngộ ngộ làm
sao ấy và nó quyến rũ tôi lắm, tôi
tạm gọi mùi bùn lộ 20. Đến bây giờ
đã gần 40 năm qua mà tôi vẫn còn nhớ
rất rõ mùi này...
Những ngày
tiếp theo, tôi bắt đầu đi học ở
trường trung học Phan Thanh Giản. Dần dần
tôi phải làm quen với con đường lầy
lội này. Lúc đầu tôi phải dậy thật
sớm, mang theo một miếng giẻ rách trước
khi rời nhà. Từng bước một, tôi
lần ra vệ đường rồi cũng từng
bước, chầm chậm tôi ra tới đầu
lộ 20, đón xe lam đến
chợ Cần Thơ (nhưng tôi chỉ đi tới
đường Pasteur thôi). Mỗi bước tôi
đều phải chú ý, thật cẩn thận.
Tôi phải đi trên từng viên đá trên mặt
lộ, viên đá càng to càng tốt. Bước
hụt chân là đôi giày Bata trắng thành
xám và bóng lọng bùn tức khắc.
Chẳng những nó xám mà có
chùi mút chỉ cà tha nó cũng không nhả
được màu xám. Có chăng là
đôi giày khô hơn một chút, trông đỡ...bết
bát hơn một chút. Nhưng ngược
lại, đôi tay tôi coi như “tàn đời cô
lựu” vì mùi bùn đã ăn quá
kỹ vào da rồi, có rửa mấy cũng
vô dụng, lúc ấy, tôi nghĩ ra một cách thần
tình lắm: bỏ đôi bata vào bọc
“nylon”, mang dép kẹp ra tới đầu lộ
rồi rửa chân, rửa dép, cất vào
bọc “nylon” rồi bỏ cả bọc vào cặp.
Tôi hiên ngang mang giày vớ vào... Tôi tự
thấy mình thông minh hết biết!
Lão tử
quả là cao kiến. Ngài bảo trong âm có dương,
trong cái tốt có cái xấu, trong cái may
có cái rủi... cứ như chuyện tái
ông thất mã ấy mà.
Tôi thì hiểu là Ngài đã kề tai
nói nhỏ với tôi là trong cái đầu
óc có ít nhiều thông minh của tôi có sự
ngu dốt không tưởng tượng
được, minh mông như mùi bùn của lộ
20 này vậy đó. Nói thế là vì thấy
tưởng chừng như ổn thỏa lắm,
chớ tôi đâu có biết thực tế rất
khác xa với lý thuyết. Tôi quên rằng
khi tôi cất bước lên đường,
thì đôi dép cũng nhún nhảy theo bước
tôi đi. Tôi đi càng nhanh càng hăng hái,
đôi dép nhún nhảy nhiều, sức bật
phía sau gót giày tôi cũng nhanh và mạnh
theo, cứ thế làm bắn văng những
giọt bùn lên bắp chuối, lên quần, lên
áo, lên đầu, lên tóc tôi... Khi ra tới
đầu lộ 20 thì ở phía sau người
tôi, quần xanh áo trắng của tôi đã
thành ... đồ in bông tròn được tô
bởi những đốm bùn đủ cở
đủ hình dạng: lưng áo cứ in hệt
da con chó Dalmatian, còn quần thì y như con vượn
đốm, trong lúc phía trước nhìn rất
tươm tất. Ôi thôi! Lạy Chúa tôi! Lại thêm
một kỷ niệm khó quên mà cũng rất
khó chịu. Vì ngày hôm ấy nó cứ
như “The longest day” của tôi vậy đó.
Đừng quên là lớp đệ nhứt
C này số nữ sinh cũng ngang ngửa với
nam sinh. Tôi trở thành quái vật để
cho cả đám con trai và con gái chú ý tới,
nhưng không mấy hảo cảm vì cái mùi
vị bùn quái đản này. Rồi ngày
học cũng qua đi như một cơn ác mộng.
Cuối cùng tôi cũng về tới nhà dưới
nắng trưa gay gắt. Sức nóng nung người
đã hong khô con lộ
20- bùn bây giờ là bụi. Xuống xe lam tôi
rão bộ nhanh về nhà. Việc đầu tiên
là ngâm ngay bộ đồ. Sau đó tôi phải
kỳ cọ tay chân, tóc tai thật kỹ lưỡng.
Vậy mà lên mâm cơm, nghe thuật lại, anh
chị và các cháu tôi được dịp
cười rũ rượi, cười
ngã nghiêng- còn tôi thì vui với mọi người,
với bửa cơm có canh rau đắng
đất... mà tôi vẫn còn nghe rõ mùi
bùn phảng phất thật gần. Không ngờ
nó lại vang xa đến mấy chục năm sau,
ở mãi xứ Úc này nó vẫn
còn âm hưởng trong tôi.
Tôi làm quen dần
với lối sống đi lội sình về lội
bùn này suốt mùa mưa năm 1964. Việc
đi về trên lộ
20 dần dà trôi chảy hơn... chỉ tội cho thân
tôi những hôm mưa lớn. Có mưa là mưa
như trút nước, mưa xối xả, mưa
tối tăm mặt mũi, kéo theo là mưa
bong bóng suốt ngày đêm. Gặp những
lúc ấy, tôi trùm lên người cái
áo mưa kín mít, lại còn thím sực
thêm cái nón nylon phủ đầu có giây cột
ngang trước cổ cái nơ cho chắc
ăn. Tôi không quên xắn ống quần lên ngang gối,
y như những người đi chợ sớm
mà tôi đã trông thấy buổi sáng đầu
tiên hôm nào. Bùn đã làm người ta
phải đối phó bằng cách xắn
ống quần lên cao; cũng như dân Rạch Giá
hay có dấu bắt gió quanh cổ để
trị gió độc nhập vào cơ thể.
Vỏ quít dày...móng tay nhọn mà! Trong chiếc
áo mưa kín mít này, tôi cảm thấy thật
an toàn, không sợ ướt mưa. Một
lát sau nữa, chỉ một lát sau thôi, tôi
nghe nực. Càng lúc tôi càng nực hơn.
Khi về tới nhà, trút bỏ áo mưa
ra, người tôi ướt nhẹp ướt
nhem vì mồ hôi. Đằng nào tôi cũng
bị ướt sủng. Quả tắm mưa hay tắm
hơi... mình cũng vậy thôi! Đúng là
tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Tôi
lại phải đi một màn lau mình thật
kỹ lưỡng và thật nhanh
rồi thay đồ cho khô ráo không thì
sẽ bị cảm mạo...
Mùa mưa kéo
dài như vô tận. Đà lạt có mưa
và buồn lắm.Ở đây mưa làm tôi
buồn và rất bực vì...bùn. Mưa
trút những cơn thác đổ, như đòn
thù mà bùn vẫn còn nguyên xi, không hề
tan biến bớt. Một hôm trời tạnh
và nắng thật tươi. Lớp học
tan lúc 12giờ 30. Vậy là trể. Tôi
thả bộ ra đầu đường Pasteur như
mọi hôm để đón xe về nhà, khác
lạ là có hai cô bạn cùng lớp, tôi mới
làm quen, cùng đi chung: T. học anh văn và N.
học pháp văn. May mắn quá! Tôi cố
đi chầm chậm để tan dóc với T.
và N. ...con đường sao hôm nay ngắn
sịu! Nói chuyện triết để làm thân,
chuyện Cần Thơ để tôi được
thêm kiến thức địa phương và chuyện
Sài Gòn, Đà Lạt để tạo chút
ấn tượng cho hai nàng về tôi. Tôi
hài lòng về tôi lắm vì tôi có
cảm tưởng mình đang thành công vì
đang đi đúng hướng.Tiếc là con
đường Pasteur quá ngắn. Chưa hết
chuyện triết, chúng tôi đã tới gần
đầu đường Hai Bà Trưng. N. rẻ
vào nhà trọ của mình (cô ở bên Long
Xuyên, sang đây “du học”). Còn lại T. và tôi
đón xe đón xe lam về miệt Bình
Thuỷ. Ngồi trên xe chúng tôi đía thôi thì
đủ thứ, từ băng tần này sang
băng tần khác mà không cần nhạc chuyển
mục. Gần tới lộ 19, T.T. rủ tôi ghé
nhà nàng chơi cho biết nhà. “Được
lời như cởi tấm lòng”, nhưng tôi
còn mại hơi vài câu xã giao: “có tiện
không? Có được không? Có gây rắc
rối không? …v .v… làm bộ hỏi mà lòng
tôi lại sợ cô ta đổi ý vì cho
là tôi lôi thôi hoặc tôi hỏi cũng có
lý, nếu đúng vậy thì phần còn
lại của ngày hôm nay sẽ héo úa mất!
May quá, không có gì trục trặc. Tôi đến
nhà T.T. độ 5 phút và hẹn nàng hôm
sau sẽ canh giờ đi cùng chuyến xe lam đến
trường, khi ra tới đầu lộ 19
thì đã gần 2giờ. Lộ19 còn tệ
hơn lộ 20. Hôm ấy nắng gắt, không
có sình nhưng lại mờ bụi. Bụi
ơi là bụi! Lá cây hai bên đường
đóng bụi “nhóc”. Con đường
có trải đá nhưng đất phủ nhiều
đến nổi đất bít gần kín đá.
Đây đó còn nhiều ổ gà đọng
nước vàng khè.Lộ 20 thì không có
cây cối hai bên đường. Mỗi chiếc xe
díp hay xe lôi chạy qua dấy lên một vùng trời
bụi vì con đường đang thật khô. Tôi
không hề để ý đến chuyện này,
vì bên tai tôi còn vang vang những âm thanh của
câu chuyện “lảng xẹt” về nội dung nhưng
lại nặng trĩu tình cảm vui vui, ngọt
ngọt…Về đến nhà, bà chị tôi
hỏi một câu làm tôi chưng hửng:
-“Em đi ruộng
hay sao mà áo sống ghê quá vậy?”
Vào phòng tắm
xem kiếng, tôi mới hởi ôi. Áo trắng
học trò đã thành áo xám luốt luốt
một màu quái đản. Chắc phải cần
một họa sĩ đại tài mới pha
được cái màu không giống ai
này…
Hôm
sau, trời lại mưa. Tôi bước những
bước nặng nề những lo âu. Tôi gần
như chắc chắn cô bạn T.T. của tôi
sẽ không đợi tôi đâu. Nhưng trời
ơi! Cô nàng kìa! Khi xe dừng lại T.T. lục tục bước
lên xe lam, nhoẻn miệng cười chào tôi, tay
vừa cuốn dù. Tim tôi nhảy loạn xạ một
lúc mấy điệu...cà chớn, làm tôi
quên cả mưa, cả ướt và
cả...bùn còn sót lại, đọng ở
lai quần xanh luôn. Giờ học như dài hơn,
nhưng tôi không buồn một ly ông cụ nào
cả, vì thỉnh thoảng tôi nhìn sang cô nàng
và chúng tôi cười “ruồi” với
nhau. Thực ra, có gì đâu mà cười!
Giờ ra về, mưa đã ngớt, con
đường Pasteur dường như đẹp
hơn. Lúc xe đến gần lộ 19, trong lúc
trò chuyện vui, T.T. cho tôi biết rằng: tôi
trong bộ đồ dính bùn đã làm cô
nàng nhớ tới người yêu của cô
ấy đang học ở trường sĩ quan
không quân. Màn hạ. Tôi cảm thấy trống rỗng
và con đường lộ 20 thăm thẳm
làm sao!
Bùn…Bùn
dính giày, Bùn văng lên người, Bùn
trơn trợt. Tôi ghét bùn ghê đi! Tôi bực
mình tôi hơn là bùn nữa! Thế mà
cũng lạ! Tuổi trẻ dễ tha thứ cho
mình lắm. Tôi đã đặt hy vọng
lên …bùn rồi! Thôi thì cố mà quên chuyện
này đi là xong…Vậy là chỉ một
lát sau (vài tuần lễ)
là đâu lại vào đó. Chúng tôi như
quên hết. Thực tình mà nói, tôi dấu
tận đáy lòng chuyện này, nên T.T.
nào có biết ất giáp gì ̣đâu!
Chúng tôi cũng không bao giờ đề cập
đến chuyện “bùn” nữa. Bây giờ
nhớ lại, tôi thấy bùn lộ 20, 19 cũng
...dễ thương! Tôi đang mỉm cười với
câu chuyện ... lạt nhách này, nhưng kỷ niệm
“bùn” này THÌ LẠI NGỌT VÀ THÚ
VỊ.
CÁT TRẮNG.
Melb. 08/02/04.