Ngày
tôi đi sương rớt lạnh trên vai
Bước
nghiêng nghiêng xiêu đỗ tấm thân gầy
Giây
phút tiễn đưa buồn về che mặt
Ta
mĩm cười nghe vụn vỡ thủy tinh
Ngày
tôi đi vứt bỏ mộng ngày xanh
Vùng
đất Cần Thơ thở khói đứng nh́n
Đây
chút hành trang con tim rướm máu
Đêm
xuống lâu rồi chưa thấy b́nh minh
Ngày
tôi đi cha đứng lặng trước hiên
Đôi
mắt rưng rưng dấu lệ ưu phiền
Một
thoáng quay lưng bóng con mất hút
Bóng
tối cuộc đời xin hăy ngủ yên
Ngày
tôi đi ḍng sông nhỏ thân thương
Nước
xuống nước lên ṛng lớn bao lần
Vẫn
chảy lững lờ không thù không bạn
An
phận cuộc đời chịu liếp tai ương
Ngày
tôi đi ngang trường củ ngẫn ngơ
Tṛ
của ngày xưa, cô giáo bây giờ
Bỏ
lại sau lưng bến đ̣ phố chợ
Cây
phượng sân trường cằn cổi bơ vơ
Ngày
tôi đi bè bạn chẳng ai đưa
Chỉ
tôi với tôi buốt lạnh trong mưa
Trên
đường vượt biên mù xa bất định
Hai
mươi năm rồi quên hết được chưa!
MẶC HUYỀN DUNG