KHÁT VỌNG QUÊ HƯƠNG

 

Tôi muốn đấm mình trong sông Hậu

Nghe nổi lòng ngọt như nước phù sa

Buổi trưa hè sông êm ả chảy qua

Rặng dừa đó nghiêng mình trong bóng nước

Tôi đã thấy hởi anh em bè bạn

Nỗi lòng người viễn xứ tha hương

Xác vẫn ở nơi miền đất lạnh

Mà hồn thì vất vưỡng ở dòng sông

Ôi! Con sông bé nhỏ của đời tôi

Đã thấm đậm một tình yêu sông hậu

Biết bao giờ ta trở về sông ấy?

Sông tình yêu của những lủ gái trai

Đêm hát hò theo điệu lý đàn ca

Quẫy mái dầm nghe xôn xao bóng nước

Trăng có đó vẫn ngàn đời bất diệt

Tình còn đây vẫn lưu luyến ngàn thu

Trăng với tình như sông nước dân ca

Thư với mộng như hồn người phiêu bạt

Chẳng còn thấy ngàn đời hoa tim tím

Hoa lục bình đậm tình nghĩa thủy chung

Ta nghiêng mình ngưởng mộ một dòng sông

Mà nơi đó ru ta vào vĩnh hạc

 

Mỗi đời người như một dòng sông, lúc âm thầm, lúc xôn xao

Và có lúc phải trở về hiện tại, là về nguồn thật sự đó bạn ơi

NINH KIỀU EM GÁI CẦN THƠ

Ai về sông nước Hậu Giang

Đôi lời nhắn gởi vài hàng vấn vương

Dù rằng tóc đã điểm sương

Mênh mong sóng nước Ninh Kiều của anh

 

Ngày xưa em gái Cần Thơ

Dáng đi yểu điệu lòng anh “hiếu cầu”

Lòng rằng luôn những âu sầu

Ninh Kiều em gái Cần Thơ mỹ miều

 

Ngày xưa chung sách chung trường

Chuông tan rộn rả lòng này nao nao

Lần theo tà áo em bay

Guốc em gỏ nhẹ như là lá rơi

Trên không thoáng cánh sao bay

Vấn vương vạt áo lòng anh rối bời

Hàng hiên khẻ bước em về

Tay nghiên vành nón ngại rằng gió bay

 

Nắng hôn tóc xoả ngang vai

Yêu ai vai thắm gót hài năm xưa

Ngoài hiên giọt nắng lưa thưa

Sầu riêng một nổi vẫn chưa về tìm

 

MAI  PHƯỚC LỘC