|
Gs.
Nguyễn Thành Long (Giáo sư Pháp Văn Giám Học PTG)
T̀NH YÊU DẠI KHỜ
Đời
người lắm cũng có mấy lần yêu, Khi
yêu, trời đất cũng phải chiều, Lửa
ḷng cạn, tất cả thành vô nghĩa, Lắm
thề nguyền, nhung nhớ cũng tiêu điều. Yêu
là sầu hận, trăn trối một đời, Nhưng
yêu là ma lực bắt chẳng thôi, Lăn
xả vào t́m “hạnh phúc tuyệt đỉnh”, Rồi
“khổ đau tột cùng” cũng tại tôi. Yêu
là thuốc bổ hay chất độc hoàn, Đem
nguồn sống hay đổ vỡ tan hoang ? Yêu
là đại lộ thênh thang gió thoảng, Hay
tử lộ từ lâu mất an toàn. Một
lần cuối, xin giáp mặt t́nh sầu, Thử
xem số tàn hoằn hoại đến đâu? Thiếu
t́nh em, anh sa mạc trống vắng, Thiếu
mặt trời, thiếu luôn cả trăng sao ! Em
bảo em sợ hay em hững hờ, Đưa
t́nh anh vào giấc mộng thờ ơ? Dập
tắc lửa, ḷng anh vừa nhen nhúm, T́nh
chưa yên, t́nh vất vưởng dại khờ. Em
bảo muốn làm em gái anh cưng, Được
anh tưng tiu chiều chuộng không ngừng. Tưởng
là mật ngọt, ai ngờ chén đắng, Thấm
vào hồn đơn, buốt giá bâng khuâng! Một
đêm đông
|
KIẾP LÀM THẦY Không
ai sanh ra để làm thầy Tưởng
rằng sướng chẳng động móng tay Nào
ngờ suốt ngày rát cổ họng, Nghề
bán cháo phổi, chết không hay. Không
ai sanh ra muốn làm thầy, Chi
bằng cạo giấy sống qua ngày, C̣ng
lưng kư c̣m ta vẫn khỏe, Đêm
nằm ngủ say, sướng thân gầy. Không
ai sanh ra thích làm thầy, Thà
rằng ruộng cuốc với cày, Trăm
phần cực nhọc, ta vẫn khoái, Tối
về vợ con, sống phây phây! Không
ai sanh ra mộng làm thầy, Ngày
ngày vào lớp giảng hăng say, Lúc
về ho hen khàn cả tiếng. Nổi
khổ này nào có ai hay! Không
ai sanh ra ước làm thầy, Giữa
rừng người ta đứng như cây, Miệng
ḥ, miệng hát, màn độc diễn. Một
đời ngay thẳng, trọn kiếp nầy. Ai
thấu nỗi cái khổ làm thầy! Có
người hiểu được, cũng c̣n may! Số
ta làm người hùng cô độc, Một
ḿnh khua to: cối với chài. Nhưng
rồi sống măi kiếp phù sinh. Môn
đệ quí mến, trọn nghĩa t́nh, Người
đời tôn vinh quân sư phụ. Ḷng
ta ngập tràn ánh b́nh minh! Mùa Thu Toronto 2003
|