|
Thương
Về Miền Tây Kính
tặng quý thân hữu
trường Phan
Thanh Giản - Ðoàn Thị Ðiểm Ai
có về miền Tây Qua
Long An Ðịnh Tường Mỹ
Thuận rồi xứ Vĩnh Kịp
chuyến phà trong đêm Ai
có về miền Tây Ðò
dọc ngang in bóng Bến
Ninh kiều trải rộng Xuôi
hồn mộng trùng dương Ai
có về miền Tây Kìa
Long Xuyên Rạch Giá Tân
Châu nhiều tôm cá Cho
dân tình mưu sinh Ai
có về miền Tây Miền
lục tỉnh năm nào Rặng
Thất Sơn Núi Cấm Dãy
kinh đào theo sông Tôi
nhớ về miền Tây Nông
phu với ruộng đồng Ngày
nắng vàng nóng bỏng Xót
mẹ già lưng cong Tôi
nhớ về miền Tây Chiến
tranh xưa hiện về Tuổi
vợ chồng quá ngắn Nửa
đời chị khăn tang Tôi
nhớ về miền Tây Sáng
trưa em gánh gồng Áo
sờn vai trĩu nặng Tâm
em hiền nhẹ không Thuơng
quá là miền Tây Thương
đám chuối sau hè Thương
hàng dừa trướcngõ Thươngtiếng
mõ chiều xưa Tháng
01-2001 Lệ Hoàng |
Thầy
Tôi
Khu
Đại học im ắng Khuất
chìm Khoảng
Vắng Nhà
cửa giăng giăng Chiếc
cổng trường mất tăm!! Cái
Răng con đường xưa Tôi
ở đó và những mùa trăng tình yêu nhớ quá!! Về
trường xưa – tôi đã khóc vì lạ Hẹn
đến thăm Thầy – Đêm tối bao la Trên
ánh điện nhạt nhoà Vành
trăng non lơ lững Em
không nhớ sao, đi hết dãy lớp này Khu
cư xá dành cho sinh viên Các
thầy cô tiên tiến được ở đấy! Chiếc
cổng nhỏ xiêng xiêng Dăm
ba em chụm đầu viết chữ nho Chiếc
áo thun lá ngã màu tro Thầy
tôi trong chiếc quần ngắn gối gọn lõn Chiếc
quạt tre phe phẩy… Thầy
cười như giả lã Thầy
phải đi bắt mấy con gà Cân
xem bao nhiêu ký để giao cho người ta Con
bé Út của thầy đau trái rạ Một
chút gì xót xa Như
tiếng gà bi thương oang oác Như
nụ cười của thầy đôi má tóp teo Bởi
xưa nay Đời
và mộng không hẵn là thường. Hương
Chiều Thương Kính đến Thầy Hùynh Văn Minh
|