Một thuở

  

                        Cầm tờ mực tím trên tay

            Ngẫn ngơ một thoáng cay cay mắt buồn

                        Nhớ cặp sách, nhớ tiếng chuông

            Áo dài trắng với tóc buông nơ vàng

 

                        Bạn bè chung bước cười vang

            Tuổi ôi một thuở mơ màng mười lăm

                        Mười sáu mười bảy th́ thầm

            Chao ôi lớn thế! duyên ngầm môi hoa

 

                        Chúm chím một nụ gọi là

            Để “ai” đôi mắt ngang nhà ngó vô

                        Qua rồi ngày tháng ngây ngô

            Hết rồi tuổi tím, tuổi ô mai hồng

 

                        Xin gởi một chút hương nồng

            Của thời áo trắng, nỗi ḷng vấn vương

 

              Thiên Nga WA

(một thoáng xa bay)