KỶ NIỆM NGÀY XUÂN

Tuyết Trắng

Tối 16/1/04 chúng tôi Khải & Tuyết đến nhà hàng Mary Hoa ở Springvale, dự đêm họp mặt tất niên với gia đình hội CHS trường Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm - Cần Thơ. Khi nghe giới thiệu đến thầy Trương Quang Minh, tôi chợt nhớ lại hai năm trước, lần đầu tiên tôi đến với gia đình PTG&ĐTĐ tại nhà hàng Nam Phương ở Springvale, nhân dịp tất niên và đón mừng Xuân Nhâm Ngọ. Hôm ấy tôi còn rất ngỡ ngàng, nhìn quanh, chỉ biết được vài anh chị: Aí, Lộc, Thuận, Bảy & Lành, Trạng…Cũng trong đêm ấy, tôi biết được một vị thầy khả kính, Thầy Bùi Bằng Hãn, Cô Bích Thuỷ, phu nhân của thầy Trương Quang Minh và em học sinh Kim Liên, cháu của anh Mai Quang Hải.

Khi được anh Trạng đọc tên giới thiệu, tôi vừa phân vân vừa lo lắng, nếu biết trước trong chương trình có tiết mục biếu quà tết đến thầy cô giáo có lẽ tôi đã không đến tham dự, vì thật ra tôi về dạy nơi trường ĐTĐ từ niên khoá 74-75, chưa được một niên khoá, trường đã đổi tên rồi, nhìn chung quanh, tôi thấy mình có lẽ nhỏ hoặc xấp xỉ tuổi các anh chị cựu học sinh…Tôi e ngại, cùng mong ước được là dâu của trường Phan Thanh Giản thay vì là cô giáo trường Đoàn,  lúc ấy các anh chị còn trêu phá chúng tôi: “trò Khải sao gan quá, dám cua cô giáo vậy!”.

Không khí đêm hôm ấy thật vui, với những tiếng nhạc, lời ca cùng những câu nói pha trò dí dõm ...Rồi tôi hội nhập và hòa cùng các anh chị, tôi như được sống lại, nhớ lại thời học trò xa xưa: hồn nhiên, vui vẻ, vô tư, tích cực… và còn hay nghịch phá nữa “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” là vậy đó. Hồi tưởng lại thời học sinh của khoảng 40 năm trước, vào dịp Tết tôi và các bạn cùng lớp hợp ca những bản nhạc Xuân, vì vậy để góp vui, các chị Bích Thủy, Thuận , Lành, còn vài chị nữa nhưng tôi không nhớ tên…đã cùng tôi hợp ca bản nhạc Ly Rượu Mừng của nhạc sĩ Phạm Đình Chương, vì không chuẩn bị trước nên không được hay ho gì lắm, nhưng có lẽ còn lưu lại chút gì để nhớ để thương. Ra về mà lòng  vẫn còn sung sướng, vui mừng, luyến nhớ…tôi xin được cám ơn ban tổ chức, cùng tất cả quý vị hiện diện đêm đó, mong ước sẽ gặp lại thầy cùng các anh chị trong những lần họp mặt sắp tới.

Buổi họp lần thứ nhì, khoảng giữa năm 2002 tại Happy Reception, vì hơi xa vùng chúng tôi ở nên nhà tôi định không đến dự, nhưng thấy tôi còn luyến tiếc và thường hay nhắc đến ngày tất niên vừa rồi. Có lẽ vừa muốn gặp lại bạn bè, trong đó có anh Mai Q. Hải, bạn dạy cùng trường Cái Răng với nhà tôi, vừa tội nghiệp tôi suốt ngày chỉ quanh quẩn với công việc nhà, nên anh ấy đành chìu ý tôi, lật bản đồ ra, tìm đường đi nước bước xem đường nào ít bị kẹt xe và đi dễ dàng không sợ lạc. Tôi không biết lái xe nên thường chỉ biết tiếp nhìn bản đồ, theo dõi tên đường, nhắc nhỡ lúc thì quẹo phải, khi nào rẽ trái.v...v. Vì quá cẩn thận và chú ý theo dõi bản đồ...chúng tôi bị lạc đường, nên đến trể độ 40 phút. Lần này địa điểm rất sang trọng, cũng như chương trình của buổi tiệc có nhiều tiết mục rất hấp dẫn, nào là xổ sổ, bán đấu giá những quà tặng...để gây quỹ, rất tiếc chúng tôi phải về sớm vì ở khá xa.

Rồi những ngày đông giá lạnh cũng qua đi, xuân lại về, tết sắp đến...Lần này tôi nôn nao mong chờ và đã đến dự buổi văn nghệ tất niên cùng đón mừng Xuân Quý Mùi tại nhà hàng Mary Hoa ở Springvale. Sau hai lần hiện diện, tôi cố gắng làm quen, biết thêm vài anh chị: Việt, Nam,Phúc, Thể,Diệu, Dung, Tiên...Có những lúc tôi như hòa theo lời ca của các anh chị... hầu như mọi người đều cố gắng theo dõi, tham gia với câu hỏi mà bàn mình nhận được. Không khí sinh động, tiếng cười chen lẫn với tiếng hát, cùng với những câu pha trò nghịch phá... mà mỗi bàn đều nhanh nhẹn tự biên, tự diễn hy vọng bàn mình sẽ đoạt giải nhất hoặc nhì v...v (không biết có bàn nào đi ngõ sau, lén biếu riêng bánh mứt với ban giám khảo không nữa). Tôi vui với niềm vui riêng của mình, không còn nghĩ đến những lo lắng cực nhọc của tuổi đời đã ngoài ngũ tuần, vượt thời gian tôi lùi lại, nhớ lại thời thơ ấu của mình…

Vài hôm nữa Tết đến, mùng một phải chọn bộ đồ nào thật vừa vặn, thật xinh, màu sắc phải trang nhã và lại vui tươi, như vậy sẽ được mọi điều tốt lành trong năm, à mà còn phải nhớ ngoan ngoãn, không được gây gổ khóc nhè nữa. Anh chị em chúng tôi đã dậy thật sớm, mặc áo quần mới vào, thắp nhang lạy bàn thờ tổ tiên, rồi chúc tết mừng tuổi bà ngoại, ba mẹ. Sau đó theo gia đình đến chùa lễ Phật, đến viếng, thắp nhang các mộ phần của ông bà tổ tiên nơi ngôi nhà hương quả ở Phú Thọ. Rồi đến chúc tết ông chú ba, bà cô năm, bà cô sáu ở đường Trần Hưng Đạo, Đồng Khánh. Thật là sung sướng và hạnh phúc, chúng tôi vừa được đi chơi, vừa được rất nhiều tiền lì xì, được ăn bánh mứt, uống nước cam, xá xị con cọp. Trên đường đi còn được xem rất nhiều đoàn lân lớn múa nữa, đôi khi bị kẹt xe Ba tôi phải dừng xe lại cho chị em chúng tôi xuống xem “múa lân”. Biết chúng tôi thích xem lân, mỗi năm vào ngày mùng hai Tết, Ba Mẹ tôi treo một dây tiền dài, kêu lân đến múa. Nghe bà ngoại tôi nói là lân múa như vậy để những người khuất mặt, hoặc ma quỷ không dám đến quấy phá và gia đ́nh sẽ được một năm b́nh yên, hạnh phúc.

Tuổi thơ rồi cũng qua đi theo năm tháng, tôi bước vào trung học, hai năm đầu tôi chưa biết diện, tết đến mẹ sắm cho áo quần nào tôi cũng thích cả, miễn được mặc đồ mới là vui mừng lắm rồi.Tôi nhớ đến năm học đệ ngũ, gần đến tết mẹ may cho bốn chị em gái chúng tôi mỗi đứa một cái áo dài, áo mỗi người mỗi sắc: màu thiên thanh của chị ba, cô em thứ năm thì áo hồng, em gái thứ sáu chọn áo màu vàng, màu cam còn lại là phần của tôi. Về sau biết được năm đó chị ba đang học đệ tam, ra vẽ cô thiếu nữ rồi, nên mẹ lo diện cho chị ấy, nhờ vậy ba cô em mới được mỗi đứa một cái áo dài màu, mặc khoe với bà con bạn bè trong ba ngày tết. Sáng mùng một sau khi đi chùa về, ba mẹ kêu bốn chị em chúng tôi mặc áo dài ra chụp hình chung cùng gia đình, tôi cảm thấy không được tự nhiên với chiếc áo dài màu xinh xinh này, định thối thác, nhưng bà ngoại nói: “bà ngoại muốn có một tấm hình chụp chung với bốn đứa cháu gái tứ quý đẹp, dễ thương, để ra giêng về Cần Thơ chơi, ngoại khoe với bà dì tư và các bà con ở dưới đó…”. Thật ra tôi đã quen mặc áo dài đi học từ lâu rồi, nhưng đó là áo trắng, may rộng không có chít “ben”, cũng không có một sợi dây thật nhỏ đính theo vòng eo của áo, hơn nữa lúc đó tôi ốm nhom hà, đường kính vòng eo tôi chỉ vừa bằng một gang tay. Khi đến tiệm may, thử và lấy áo về, áo của tôi phải sửa tới sửa lui, rồi đến lúc về nhà mặc vào để khoe với bà ngoại, thì bị anh hai và cả nhà cười nói tôi là con cá khô, bây giờ thì tôi không còn là con cá khô nữa … mà lại “tròn” nhất trong bốn chị em gái.

Rồi tôi lớn lên, vào đại học cũng có bọn con trai ngắm nghé, lúc ngồi ghi bài trong giảng đường anh Th. thường dành ghế ngồi gần chỗ tôi ngồi. Ở phòng thực tập vừa chăm chú quan sát vi mẫu xong, ngững đầu lên để ghi vẽ lại mẫu vật, tôi hoảng hồn bắt gặp đôi mắt ấy, thay vì nhìn vào kính hiển vi anh lại chăm chú quan sát tôi. Từ đó, tôi bắt đầu lo sợ, tìm cách trốn tránh anh, những khi tan trường về, tôi lại thấy anh lẽo đẽo theo sau tôi…cuối năm đó anh thi rớt, tôi không còn biết tin tức gì của anh nữa, có thể anh đã vào quân đội, lúc đó tôi chỉ biết lo học nên không hề quan tâm đến những chuyện tình cảm lăng nhăng đó, có lẽ tôi quá vô tình??

Sau khi ra trường, đi dạy, tiếp xúc với học sinh, tôi chợt hiểu mình không còn là con nít nữa…xa rồi, xa rồi những kỷ niệm của tuổi thơ, của thời học sinh, tâm trạng cùng những lo lắng khi phải sống xa gia đình cha mẹ anh chị em, những kỷ niệm  lúc mới  bước chân vào nghề gõ đầu trẻ, kỷ niệm cùng các học sinh nơi trường Nguyễn Trung Trực - Rạch Giá, trường Phú Lâm, trường Đoàn Thị Điểm…

Sau ba niên khóa dạy nơi trường NTT, tôi giã từ vùng biển bùn nhưng tình rất mặn nồng Rạch Giá. Ba mẹ tôi và cả nhà đều vui mừng khi tôi được thuyên chuyển về SàiGòn, nào ngờ vài tháng sau có người tới dạm hỏi xin cưới tôi, ba mẹ tôi mong muốn được bắt rễ vì quá lo lắng cho tôi (tôi ốm yếu, ít nói, được gia đình thương  nhiều, không biết nấu nướng, làm bếp, thêu thùa may vá...nhất nhất chuyện gì ba mẹ và anh chị tôi đều lo cho tôi cả), sợ tôi không biết bổn phận làm dâu con, không khéo léo giao tiếp với bên chồng. Lại nữa, nhà tôi lúc đó đang dạy ở trường Cái Răng, vài tuần mới về Sài Gòn một lần. Sau hơn một năm chờ đợi nhà tôi thuyên chuyển về SG, nhưng không được, tôi đành làm đơn xin chuyển về CT. Ngày tôi có sự vụ lệnh đổi về trường ĐTĐ, cha mẹ cả hai bên đều buồn, chẳng những hờn trách tôi mà sui gia còn buồn phiền nhau nữa.

Tôi cầm sự vụ lệnh đến Sở Học Chánh miền Tây, trình diện với Thầy Trương Quang Minh. Hôm tất niên gặp lại thầy, tôi đến thưa thầy và nhắc lại thời gian đó, thầy nói “khi nhìn em cười, thầy mới nhớ ra em là em dâu của cô Tâm…” Thầy  Minh lúc này ốm hơn, tóc bạc nhiều, trông thầy vẫn còn khỏe, còn làm việc và làm nhiều hơn xưa nữa, Thầy nói cùng chúng tôi: khi nào có dịp lên Sydney, ghé vào tiệm phở Minh, sẽ gặp Thầy ở nơi đó…Kính thưa Thầy, dù hoàn cảnh, dù thời gian có thay đổi , em rất vui mừng khi gặp lại Thầy, trò chuyện cùng Thầy, em vẫn tưởng chừng như em đang sống lại thuở 29 năm về trước…

Bên cạnh tiệc tất niên, đón mừng Xuân Giáp Thân 16-01-04, còn thêm tiết mục bầu lại tân ban điều hành hội CHS liên trường PTG&ĐTĐ-VICTORIA. Sau 5 lần đến họp mặt, tôi đều có được những giây phút vui tươi, nhớ lại những kỷ niệm thời xa xưa… Các anh chị trong ban tổ chức, ban điều hành hội quả đã dành nhiều thì giờ quý báu mang niềm vui chung đến cho gia đình PTG&ĐTĐ, tôi phân vân vì đã không tiếp tay cùng các anh chị được, còn bao ngày để nhớ, để thương…tôi chỉ còn biết đến tham gia cùng các thầy, các bậc niên trưởng và tất cả anh chị em trong đại gia đình PTG&ĐTĐ thân thương.

Tuyết Trắng

Xuân Giáp Thân 2004