Cho người tình muộn

Đôi ta gặp gỡ muộn màng

Đành cho nhau chút phai tàn nghe em

Để khi thức giấc nửa đêm

Còn hương tóc giữa êm đềm sông mê

Bến đời chẳng có lối về

Mạch sầu tuôn chảy, trăng thề chơi vơi

Thôi em! Đã lỡ phận người

Gửi trao nhau chút nụ cười héo hon

Thời ôm gối mộng không còn

Thì xin tìm lại lối mòn ngày xưa

Đời anh đã lắm gió mưa

Qua bao hưng phế đã vừa nỗi đau

Đời em qua mấy nhịp cầu

Đoạn trường một bước biển sầu sóng xô

Thôi thì hái vội cành khô

Tặng nhau chợt nhớ bài thơ tình buồn.

 

5/2003

Trần chấn Hoà