Cuộc đời một nhà giáo tận tâm
Hồ Ngọc Sương
Nửa
đường găy gánh thương đau,
Nợ
duyên xin hẹn gặp nhau suối vàng.
(Kính
dâng hương hồn phu quân Trần Văn Sơn)
Nhà
tôi ra đi đă hai năm rồI. Trong cái thế giới
nhỏ của gia đ́nh tôi, sự ra đi của nhà tôi
đă để lại cho mẹ con tôi một sự đau
đớn và mất mát quá lớn lao khiến tôi không c̣n
thiết làm ǵ trong căn nhà trống vắng ngoài
việc đi đó đây cho khuây khoả. Bây giờ b́nh
tĩnh lại, tôi căm thấy cần viết một chút ǵ
về nhà tôi, về một nhà giáo đă tận tuỵ că
đời cho học sinh. Tôi không biết bắt đầu
từ đâu, v́ cuộc đời của nhà tôi đă
trăi qua quá nhiều biến cố thăng trầm, ở
đây tôi chỉ muốn đề cập đến khía
cạnh yêu nghề của một nhà giáo tận tâm.
Nhà
tôi khởi sự công tác dạy học tại trường
PTG lúc anh c̣n rất
trẻ, ở cái tuổi trang lứa với học tṛ
ăn chưa no lo chưa tớI nhưng có lẽ v́ hoàn cănh
nghèo phải tự phấn đấu vươn lên nên
anh đă già trước tuổi, có phong cách đứng
đắn của nhà mô phạm như một ông cụ
non. Nhà tôi đặc biệt là rất yêu học tṛ
nhất là những em nghèo, có lẽ v́ cùng cănh ngộ. Nhà
tôi luôn luôn động viên các em cố gắng trong
việc học và sẳn sàng giúp đở các em bất
cứ lúc nào các em cần ngoài giờ học, do đó
ở nhà tôi thường xuyên có bóng dáng các em đến
hỏi bài. Tôi c̣n nhớ lúc tôi chuyển bụng sắp
sanh cháu Dũng, nhà tôi phăi đưa tôi về Sóctrang
gấp với mẹ tôi v́ chúng tôi chưa có kinh nghiêm, th́
có hai em học sinh đến nhờ giăi bài Toán khó. Anh hơi
ngần ngừ nhưng rồI ngồi xuống giúp các em
ngay trong khi tôi hấp tấp sắp đồ đạc.
Anh băo tôi: tụi nó cần lắm mớI phăi nhờ ḿnh
nên không thể không giúp. Trên xe đ̣ về ST th́ tôi
bắt đầu đau bụng mà tài xế th́ cứ
ngừng rước thêm khách dọc đường. Anh
đành phăi nói nhỏ vớI bác tài: Vợ tôi đang
chuyển bụng, xin anh chạy nhanh giùm. Nghe vậy Bác tài
liền phóng hết ga v́ theo mê tín th́ rất xui xẻo
khi có người đẻ rớt trên xe. Đến
Soctrang, chúng tôi đi thẳng vào nhà thương rồI
mới nhờ người đi báo cho Mẹ tôi, may mà cháu
Dũng củng chờ tôi yên vị rồi mới chào
đời. C̣n hai em học sinh kia sau này nghe nói được
học bổng đi du học ở ngoại quốc.
Ngoài
chuyện khuyến khích học sinh chăm học và giúp
đở các em thi nhảy như em Nguyển Công Danh đề
cập trong các số trước, em Danh c̣n cho biết là
nhà tôi rất đă tận t́nh giúp em ấy trong việc
thi nhảy. Nhà tôi thường t́m hiểu hoàn cảnh gia
đ́nh các em để giúp đở, tâm sự và giúp ư
kiên khi các em cần sự hổ trợ về tinh
thần, ngay cả chuyện t́nh căm như trường
hợp hai em học sinh lớp 12B, hai em này là học sinh
xuất săc của lớp đă bị vướng
chuyện t́nh căm, anh theo dỏi và khuyên tụi nó phải
đặt công danh lên hàng đầu, đừng để
chuyện t́nh cảm ảnh hưởng đến
chuyện học hành, tôi thường đùa là anh phụ
trách luôn cả mục gở rối tơ ḷng.
HỌC
TẬP CẢI TẠO
Khi
mất nước, nhà tôi phải khăn gói lên đường
đi học tập cải tạo, số phận chung
của những người quân nhân biệt phái. Trong hoàn
cảnh khó khăn như bao nhiêu người cô phụ khác,
tôi một ḿnh vừa đi dạy vừa phải lo cho ba
đứa con mà đứa lớn nhất mới 11
tuổi. Tôi lo trong lo ngoài không xuể th́ một tai
hoạ lớn xăy ra là đứa con gái út 6 tuổI
của tôi bị sốt xuất huyết và chết v́
thiếu bác sĩ và thuốc men (BS đi cải tạo,
pharmacy th́ bị quốc hưủ hoá). Mang xác con từ
bệnh viện về nhà, tôi không c̣n sức để
phấn đấu, không c̣n biết ḿnh là ai và củng không
biết phải làm ǵ, cứ ngồi ôm măi cái xác
chết không rời. Tôi mơ hồ nghe có người
bảo tôi để nó xuống, rồi họ giúp tôi lo
hậu sự cho đứa bé. Người tận lực
giúp tôi chạy lo tang ma cho cháu là chị Huệ, c̣n
những người khác th́ mổi ngườI một
tay: chị Phan Thị Nguyệt th́ lănh hai đứa
lớn về nhà chăm sóc để tránh loài muổi gây
bênh c̣n lẩn quẩn trong nhà, Má chị Kiến th́ mang
thêm thức ăn cho tụi nó v́ nhà chị Nguyệt
ăn chay. Tang ma cháu bé vừa xong th́ tôi được báo
nhà tôi đă được đưa về Trường
Kỷ thuật để tră tự do.
Tôi
phóng xe Honda lên gặp nhà tôi mừng mừng tủi
tủi. Chúng tôi đang khóc con chưa xong th́ một tin sét
đánh là anh phải bị đưa về Thất sơn
để điều tra v́ có người bạn dạy
chung đă tố cáo ảnh là CIA do ảnh có người
anh làm ngoại giao ở Mỹ. (Thật ra th́ anh Ba của
nhà tôi làm cho toà Đại sứ VNCH ở Anh quốc
chứ không phải ở Mỹ, không hiểu v́ không
biết rơ hay muốn cho vấn đề thêm nghiêm
trọng mà ngườI đó nói ở Mỹ). Mấy ngườI
bạn giáo sư có mặt lúc đó không ai dám nói
một lời an ủi v́ sợ bị liên can, họ
chỉ nh́n chúng tôi lo lắng ái ngại. Tôi không
thể nào tưởng tượng được
chuyện như vậy có thể xăy ra, hoạ này chưa
xong th́ hoạ khác lại đến. Trời đất
quay cuồng sụp đổ dưới chân tôi, mắt tôi
tối sầm lại v́ bị chụp mủ CIA là hết
mong ngày về, ngay cả cái mạng củng chưa
chắc giử được. Trong lúc tôi đứng như
trời trồng kêu Trời trời không ơi, kêu đất
đất không hởi th́ bổngcó một bàn tay vổ
nhẹ vào vai tôi, tôi quay lại th́ là anh Ba Lể.
Thấy chúng tôi quá thê thảm anh hứa là sẻ tŕnh Pḥng
Giáo dục để can thiệp cho nhà tôi được
về sớm. Đúng là đường cùng gặp
được quới nhơn, tôi như người
chết đuối vớ được phao, tôi gần như
sụp lạy anh Lể để tạ ơn, tôi nắm
chặt tay vị cứu tinh mà nghẹn ngào nói không ra
lời. Người Bộ đội đă đèo nhà tôi
bằng xe Honda trở về Thất sơn, dọc
đường nghe hoàn cảnh chúng tôi nên anh ta sợ nhà
tôi tự tử, anh ta an ủi: anh đừng no (lo), Cách
mạng luôn luôn sáng suốt trong việc điều tra,
nếu vô tội th́ anh sẽ được tră về. Và
quả thật Trời đă không phụ người ngay,
nhà tôi đă được thă về vài tuần sau đó
và c̣n được đi dạy lại. Gia
đ́nh chúng tôi xin đời đời nhớ ơn anh
Ba Lễ.
NƠI
XỨ NGƯỜ
Chuyện
vượt biên của chúng tôi từ lúc thất bại
bị cầm tù nơi khám lớn Vĩnh Long đến
chuyện tàu ch́m không cần phải kể dông dài v́
đó chỉ là một trong trăm ngàn thăm họa vượt
biên mà thôi, chỉ cám ơn Trời Phật là sau
những băo giông, gia đ́nh chúng tôi xin được
định cư tại Anh quốc v́ chúng tôi muốn
đoàn tụ với anh Ba, người anh mà trong thời
gian nhà tôi đi cải tạo đă bị tố cáo là
CIA. Tới đất nước này, chúng đă trăi qua
tất că những khó khăn của người tị
nạn, đang lúc phân vân chưa biết phải làm ǵ v́
nhà tôi ốm yếu nhỏ con không làm nổi các Job lao
động th́ chúng tôi gặp Nguyển Đức Phương,
một học sinh củ của nhà tôi lúc đó đang
lấy Tiến Sỉ. Với kinh nghiệm bản thân, Phương
động viên nhà tôi trở lại Đại học dù
lúc đó nhà tôi đă trên 40 tuổi, và với khă năng
về Toán như nhà tôi th́ môn học thích hợp
nhất là computing. Thế là giửa đám sinh viên
trẻ cùng tuổi với con tôi, xuất hiện một
ông già Á châu mà chúng thường gọi bằng Daddy khi
chúng cần nhà tôi giúp về Toán. Sau khi tốt nghiệp
nhà tôi được làm Programer cho Commonwealth. Commonwealth là
một công ty quốc tế, một bộ phận của
Bộ Ngoại giao, chuyên về đầu tư giúp đở
cho các nước nghèo chậm tiến. Tôi th́ học
Kế toán và phụ trách phần thuế vụ (Corporation
Tax) củng cùng Company. Mổi ngày chúng tôi cùng đi và
về qua cầu Vauxhall bắt ngang ḍng sông Thames, nhiều
khi dừng lại bên cầu ngắm nh́n ḍng nước
lặng lờ trôi, chúng tôi ước mong cho cuộc đời
chúng tôi từ đây được b́nh lặng êm đềm
như ḍng nước kia.
Tại
company này, sự tận tâm của nhà giáo yêu nghề
lại trở về với nhà tôi. Ngoài công việc
của một Programer, nhà tôi c̣n phụ trách thêm phần
phụ đạo huấn luyện thêm về computer cho nhân
viên trong sở để thích nghi với công việc
của họ v́ các khoá huấn luyện chánh quá tổng
quát. Công việc này đă đưa nhà tôi trở về
nghề củ, tức là phải soạn course notes và
giảng dạy. Ngày đầu tiên lên lớp, khi đứng
trước các nhân viên cao cấp người Anh nhà tôi lúng
túng đôi khi nói trật văn phạm nhưng không ai
buồn chấp nhứt, vấn đề lớn của
họ là những công thức Toán học phức tạp
áp dụng bằng computer mà phần này th́ là nghề
của nhà tôi. Vạn sự khởi đầu nan, sau
đó th́ nhà tôi phải tổ chức mổi tháng
một khoá, v́ vậy nên nhân viên các cấp từ
lớn tới nhỏ trong company đều qua sự
huấn luyện của nhà tôi.
Tuy
được phụ đạo nhưng phần hành chuyên
môn của mổi người khác nhau nên khi bắt tay vào
việc, gặp trường hợp khó khăn về Toán
họ vẩn phải nhờ nhà tôi đến tận bàn
viết để giúp. Thái độ làm việc của người
Anh rất quan liêu khệ nệ, nếu nhằm giờ
ăn trưa hay lúc họ nghỉ xă hơi th́ họ để
qua một bên có khi đến ngày hôm sau mới giải
quyết, đổ thừa bận rộn, nhưng nhà tôi
th́ luôn luôn đáp ứng tức khắc bất cứ
sự yêu cầu nào, ngay cả bỏ ăn trưa
hoặc ở lại thêm giờ để giải
quyết vấn đề cho họ, (dù đây là phần
hành phụ, job chánh của nhà tôi là programer). V́ vậy
anh đă được sự yêu chuộng của tất
că các cấp trong company. Nghề Gơ đầu trẻ đă
chuyển sang nghề Gơ đầu
computer.
Chưa
hết, lúc nhà tôi nghỉ dưởng bệnh ở nhà,
người nào trong sở gặp khó khăn mà E-mail
cầu cứu th́ anh củng ráng chịu khó ngồi trước
máy computer giải quyết cho họ v́ máy ở nhà
của tôi được nối trực tiếp với
sở để giúp tôi làm việc ở nhà vừa trông
nom nhà tôi, tôi cự nự v́ lo cho sức khoẻ của
nhà tôi th́ anh bảo đây là những cơ hội
cuối cùng để anh giúp người v́ đâu
biết anh c̣n sống bao lâu. Đúng là méo mó nghề
nghiệp, bệnh sắp chết mà vẩn c̣n tận tâm
như vậy th́ chuyện giải Toán cho học tṛ lúc
vợ chuyển bụng chỉ là chuyện nhỏ thôi. Chính
do sự tận tuỵ đó mà chúng tôi được
sự giúp đở tối đa của Company từ lúc
nhà tôi bệnh đến khi qua đời. Ngày đưa
nhà tôi đến nơi an nghỉ cuối cùng hầu như
tất că nhân viên cao cấp trong công ty đều có
mặt.
Cái
tôi là cái đáng ghét theo các sách dạy làm người nên
nhà tôi không bao giờ chịu nói về ḿnh lúc c̣n sanh
tiền, nhưng ở đây v́ muốn đề cập
tới khía cạnh yêu nghề và sự tận tuỵ
của một nhà giáo nên tôi đành làm trái ư nhà tôi, hy
vọng nhà tôi sẽ thông căm mà tha thứ cho tôi.
Nhà tôi là vậy đó, khiêm nhường, thẳng
thắn, chân thật và rất lành, ngườI đời
thường ví là lành đến không giết một con
kiến. Ở xứ lạnh không có kiến mà chỉ có
ốc và slug (giống như con đĩa), chúng thường
tàn phá các cây non và rau cải, cứ đêm đến là
kéo că họ hàng ra mở party trên đám rau cải non
mới trồng của tôi. Ai có nếm mùi vị bị tàn
phá này mới thông cảm cho sự tức giân của tôi
khi sáng ngày thấy đám cải ḿnh bỏ công tăng hu
bị tàn sát thê thăm: một số cây th́ bị chưởng
đứt tiện bởi mấy tên đầu đà công
lực thâm hậu, một số khác th́ lá non bị
thủng như tổ ong và bu đầy một bầy
tiểu quỉ như trêu tức khiêu khích ḿnh. V́ vậy
tôi dùng Đồ long đao cho mổi tên một nhát để
hồn lên Đài phong thần. Nhà tôi bất nhẩn can tôi
tha mạng cho chúng, nhà tôi nói: chúng nó chỉ là nhửng
sinh vật đi kiếm sống như ḿnh, nếu
muốn nó không phá th́ đừng trồng loại đó
nửa. Thấy can không được anh bèn nhát tôi là
khi chết xuống Diêm vương sẽ bị chúng nó bu
lại ăn thịt. Tôi không tin dị đoan nhưng anh
cứ nói măi giống như chuyện Tăng Sâm giết
người, lại thêm một bản nhạc của
Lệ Thu tả về một người con gái khi
chết đi bị côn trùng rỉa rút châu thân khiến tôi
thấy rờn rợn, do đó tôi đổi chiến lược,
chỉ trồng căi trong chậu và để trên cao để
chấm dứt trận chiến giửa người và
slugs và củng để nhà tôi an ḷng.
CUỐI
CUỘC ĐỜI
Đám
táng nhà tôi kết thúc với bản nhạc Qua cơn mê
qua tiếng hát Băng Châu, đây là bản nhạc mà nhà
tôi ưa thich lúc c̣n sanh tiền v́ nó mô tả sự
tự do đi bất cứ cănh trời cao biển
rộng nào ḿnh thích. Đúng vậy, nếu có thế
giới bên kia th́ giờ này nhà tôi đă được
đi thăm những nơi mà anh mơ ước lúc sanh
tiền, nhất là trở về chốn củ để
thăm lại Cần thơ, thăm ngôi trường Phan
Thanh Giản với nhiều kỷ niệm vui buồn
của cuộc đời dạy học mà lúc sống v́
lư do riêng anh không tiện về thăm. Chính nơi ngôi trường
này chúng tôi đă gặp nhau (v́ tôi sinh quán ở Soctrăng)
và đă có nhau 39 năm, môt thời gian không ngắn không
dài. Trước khi qua đời một tuần, khi
biết ḿnh sắp chết, nhà tôi đă xin lổi
phải bỏ tôi giửa đường, anh hỏi tôi:
nếu ngày đầu biết ḿnh chỉ được
sống với nhau có 39 năm th́ em có bằng ḷng lấy anh không? Tan nát ḷng,tôi
nghẹn ngào tră lời: dù biết chỉ được
ở bên nhau 1 năm hay ngay că 1 tháng hay một ngày em
củng bằng ḷng. Anh mỉm nụ cười hài ḷng nói
trong đau đớn: dù sao củng cám ơn đất
Cầnthơ, nơi đă tạo cơ hội cho ḿnh
gặp nhau phải không?
Chúng
tôi đă cùng đi chung một đoạn đường
dài 39 năm, nhà tôi tới nơi nên đă dừng bước,
bỏ lại tôi đi tiếp quăng đường
trần trong bơ vơ cô độc, chỉ c̣n hẹn
gặp nơi chốn suối vàng mà thôi. Theo thuyết nhà
Phật th́ khi chết đi con người mới thật
sự trở về chốn củ, cỏi trần ai đầy
phiền luỵ này chỉ là nơi để tră nợ mà
thôi. Ai xem truyện Tàu đều biết chuyện
Nhạc Phi, sau khi bị Tần Cối sát hại tại
Phong Ba Đ́nh th́ linh hồn được đưa
trở về chốn củ để chầu Phật
Tổ, lúc đó Nhạc Phi mới biết là ḿnh vừa
trải qua cơn mê Công hầu khanh tướng chốn
trần gian.
Cơn
mê trần thế của nhà tôi từ lúc bắt đầu
đến khi kết thúc chỉ vỏn vẹn 60 năm
trải qua bao thăng trầm, bây giờ mới chấm
dứt sau khi anh tră sạch nợ đời cho vợ cho
con và cho xă hội, và anh đă thực sự trở
về cái nơi anh đă đến. Thôi anh hăy yên ḷng mà
đi về thế giới của anh đi, dù vợ con có
đau ḷng nhưng vẩn nguyện cầu cho anh sớm siêu
thoát để bắt đầu cho một cái ǵ khác
tốt đẹp hơn cỏi trần ai khổ luỵ này.
Ngày nào bỏ nước ra
đi,
V́ tương lai trẻ hiểm
nguy không màn.
Đến khi trách nhiệm chu toàn,
Dương gian âm cảnh đôi
đàng phân ly.
Niềm thương anh đă
mang đi,
Vợ con ở lại sầu bi
muôn đời.
Viết
xong 5 - 2003 sau ngày măn tang chồng.
Quả phụ Trần Văn Sơn
(Nhũ danh Hồ Ngọc Sương)