N H Ớ

 

Anh còn qua phố ngày xưa

Nhớ chiều mưa nắng mình đưa nhau về?

Còn đâu lơ lững tóc thề

Anh đưa tay vuốt mây về ngẫn ngơ

 

Bây giờ con phố chơ vơ

Hàng me rụng lá tìm bờ vai ai

Không em, chiều nắng vàng phai

Một mình anh với tháng ngày thênh thang?

 

Bên này mùa cũng vừa sang

Lẻ loi em giữa thu vàng lá bay

Nhớ anh lòng nhớ quắt quay

Chiều sương đọng ướt đầy tay nỗi buồn!

 

Thiên Nga WA

 

THẦN KHẨU HẠI XÁC PHÀM

Ðược phôn Anh Trạng tớ hết hồn

Ðọc đến “y-meo” lại teo hơn    ( 1 )

Nội mình bên ấy đà ba chục

Chỗ đâu chứa hết nỗi mấy ông

 

Ðịnh xù cho khoẻ nhưng ông nói

Vé đã “búc” rồi chẵn “rì-phân”      (2 , 3)   

Nếu không tổ chức ông kéo đến

Dở sập nhà tôi cắt đứt gân

 

Dở sập nhà tôi cắt đứt gân

Tớ nghe nói thế mới co chân

Chạy đôn chạy đáo lo tổ chức

Chớ để sập nhà khó nương thân

 

Lỡ dại hứa rồi nên phải trót

Phen nầy hay dỡ tớ xin ông

Nhớ đừng chửi bới nhà em khổ

Tớ sẽ khui bia đãi mấy ông

 

Nguyễn văn Phước

 

 ( 1 ) email ( 2 ) book ( 3 ) refund