Nh

Nhớ quê

Ðứng giữa trời đêm dõi mắt trông

Quê cũ giờ đây khuất bụi hồng

Tiếng nhạc đêm thu buồn da diết

Lời ca ai oán buổi tàn đông

Tây Úc ta về trong nỗi nhớ

Tây Ðô ở lại có buồn không?

Thôi thời thơ mộng tìm đâu nữa

Ta mãi nơi nầy kiếp lưu vong

Nhớ trường

Một thuở êm đềm tuổi học sinh

Phan Thanh Giản đó mái trường mình

Hàng cây bả đậu còn soi bóng

Trên sân phượng vĩ vẫn in hình

Có thầy, có bạn cùng chung bước

Vui buồn sang sẽ lẫn nhục vinh

Giờ đây hồi tưởng còn lưu luyến

Lối cũ rêu phong mãi đượm tình

Nhớ lớp

Buổi học còn đây mãi trong ta

Giờ sinh vật ấy phải chăng là

Tên thầy ghi bảng “PHAN ÐĂNG TRỰC”

Dáng thầy quen gọi docteur “HOA”

Thầy đi, thầy lại, không giãng dạy

Bạn Huỳnh Hữu Hiệp mắt bổng qua

Thì ra thầy TRỰC khoe áo mới

Giáo sư, bác sĩ có chi xa

Nhớ bạn

Kim Ngoan toán giỏi khó ai bì

Ngọc Cam lý hoá có lạ chi

Cẫm Liên sinh vật thầy khen thưởng

Kim Thịnh xuất khẩu đã thành thi

Ngọc Cẩn, Ngọc Trinh, Thanh Ðam hởi!

Diệu hồi tưỡng lại phút chia ly

Mái trường năm ấy không còn nữa

Tình bạn muôn đời vẫn khắc ghi

VÕ THỊ DIỆU