NHỮNG ĐIỀU CÓ THỂ

Có thể mùa xuân này

Tôi hẹn em sẽ về Paris

Mình đón nhau nơi ga tàu điện ngầm buổi sáng

Ấm ngọt ly cà phê quán vĩa hè

Chắc hẳn môi em sẽ tươi hồng rạng rỡ

Như những bông hoa nở trong vườn Luxembourg

Hay khi ta âu yếm quàng vai đứng trên cầu

Nhìn nước sông Seine xanh màu lãng mạn

Cũng co thể mùa hạ vừa sang

Tôi sẽ đưa em về Luân Đôn

Mình có dịp rong chơi bằng xe Bus tầng đôi

Vòng quanh thành phố ban mai lãng đãng sương mù

Em sẽ nhận ra tháp đồng hồ Big Ben khát khao đợi nắng

Như tôi mong chờ bóng chiều đến mau

Để được cầm lấy tay em

Cùng sánh bước bình yên

Thanh thản ngắm hoàng hôn trôi theo dòng Thames êm ả

Rồi mùa thu cho chuyến đi xa

Có thể tôi sẽ đưa em vế Chicago

Nghe lá vàng bên hồ Michigan rơi thoảng khẽ

Bềnh bồng mây khói phiêu du

Cho tôi mơ tìm dáng cũ

(em tóc dài bay trong gió mùa thu rất nhẹ)

Và có còn nghe không em niềm luyến tiếc bâng khuâng?

Khi ta dẫm chân lên ngàn lá khô phủ đầy thảm cỏ

Khi tôi về sẽ kể cho em nghe

Những ký ức buồn vui ngày đó chúng mình

Thời phượng hồng áo trắng

Để thấy yêu thương một khoảng trời

Còn mùa đông?

Tôi sẽ đưa em quay về Cần Thơ diệu vợi

Con đường có nắng lụa vàng và hoa đỏ rưng rưng

Nay chỉ là heo hút bước chân hoài niệm

Em sẽ ngỡ ngàng trước bao khác lạ

Khi tôi đưa em qua chiều náo nức công viên

Những đêm rực đèn đi dưới hàng hiên phố xá

Hình ảnh buổi xưa giờ đã nhạt nhòa

Mái trường cũ càng hằn thêm vết lặng trầm mưa nắng

Như tôi cũng già cỗi theo tháng năm

Chớp mắt đổi thay trong bộ cánh bụi đời

Em co bao giờ nghe buồn lên màu tóc bạc?

Có thể mình về đó mà hồn xa lạc nơi đâu.

Hà Hoài Thủy