LÁ THƯ TỪ QUÊ NHÀ

 

Quế Trinh 

Thư của cháu Dương Thị Quế Trinh gởi lời cám ơn đến các đồng môn của mẹ Dương Thị Hồngh Sương. Qua địa chỉ email trên trang nhà PTG&ĐTĐ tại địa chỉ www.ptgdtd.com, sáng nay, nay 28 tháng 2 năm 2004,chúng tôi  nhận được Email của cháu Dương Quế Trinh, con gái của đồng môn Dương Thị Hồng Sương (B́nh Thủy - Cần Thơ) gởi lời cảm ơn đến các đồng môn của Mẹ. Bởi chữ viết không dấu nên chúng tôi đánh máy lại và chuyển lên trang nhà của chúng ta để cùng chia sẻ. Địa chỉ Email của cháu Quế Trinh: quetrinh71@yahoo.com . Mời quư Thầy Cô và quư đồng môn đọc lời cảm ơn, nguyên văn như sau:

        Kính chào tất cả các D́ các Bác dồng môn của mẹ Sương,

        Con là Quế Trinh con của mẹ Sương, người đă được các D́ các Bác đồng môn trường Phan Thanh Giản Cần Thơ nhiệt t́nh giúp đỡ trong lúc hoạn nạn. Thực sự con rất cảm động và cảm kích tấm ḷng tương thân tương ái của tất cả các D́ các Bác. Cho con gởi lời cảm ơn chân thành đến D́ Tuyết Lệ, D́ Xuân (em d́ Lệ) đă thường xuyên gọi điện và đến tận nhà thăm và động viên mẹ con.

         Mấy năm nay mẹ con mỗi ngày đối mặt với bệnh tật, dù đă cố gắng điều trị nhưng càng ngày bệnh càng phát triển nặng thêm. Cho đến giờ mẹ con đă gần như kiệt sức không biết có thể vượt qua được hay không?  Nằm trên giường bệnh buồn bă, đau đớn v́ bệnh tật mẹ con rất buồn và tuyệt vọng, dù không bao giờ mẹ nói ra điều đó, nhưng nh́n vào đôi mắt mẹ con hiểu được tất cả những ǵ mẹ đă và đang chịu đựng. Nhưng các D́ các Bác có biết không, từ khi D́ Tuyết Lệ nhờ người em của D́ là D́ Xuân sang nhà thăm mẹ, lúc con về Cần Thơ vào mỗi cuối tuần mẹ đều nhắc và có vẻ vui lắm. Mẹ nói rằng “mẹ không ngờ sau ngần ấy năm xa cách, trải qua biết bao biến cố, người thân ruột thịt c̣n quên nhau huống hồ ǵ bạn bè, nhưng với D́ Lệ, người bạn thân từ lúc c̣n nhỏ, thuở mẹ và D́ cùng đi phá thầy phá bạn đến giờ mà vẫn c̣n nhớ đến mẹ, th́ thật là quí và hiếm có, mẹ mừng lắm!” và nhắc đến D́ cùng những tṛ nghịch ngợm khi c̣n đi học. Cách đây một tuần, sáng Chúa Nhật (sau đêm Thứ Bảy tưởng Mẹ đă không c̣n gặp mặt con v́ đường trong máu tuột đột ngột khiến mẹ gần như hấp hối, may mà bác sĩ lên kịp cấp cứu cho mẹ), có hai em con và cháu của D́ Nhàn, một trong những đồng môn của mẹ ở trường Phan Thanh Giản đến thăm và trao tặng một số tiền do hội đồng môn Phan Thanh Giản giúp cho mẹ thuốc men. Cùng lúc mẹ con và con nhận được phone của Bác Phúc, D́ Lệ và sau đó là D́ Xuân sang nhà thăm. Hôm đó mẹ con vui và khoẻ hẳn hơn mọi khi, v́ biết rằng trong hoàn cảnh bệnh tật khó khăn như vậy mà vẫn có những người bạn vẫn nhớ và giúp đỡ ḿnh thật cảm động quá! Mẹ xúc động lắm khi con đọc danh sách tên của các D́ các Bác đă gởi tiền giúp cho mẹ. Mẹ nhận ra tên của Bác Vân, Bác Lộc, Bác Hạnh v́ cùng ở B́nh Thủy. (Trong kư ức của con lúc nhỏ con c̣n nhớ Bác Hữu Lộc có tủ đá bán kem, hai Bác Hạnh ba mẹ của bạn Cúc và chị Lan ở B́nh Thủy), và xúc động hơn nữa có các D́ các Bác mà có thể mẹ con không thể nhớ tên và các các D́ các Bác đó cũng có thể chư amột lần biết mẹ con, đă nhiệt t́nh thăm hỏi giúp đỡ như vậy th́ thật tốt phúc biết bao. Mẹ con vui suốt cả ngày, con nghĩ niềm vui đó đă tạo thêm cho mẹ sức lực để chống chọi với bạo bệnh. Con đă đọc bài viết của Bác Phúc viết về hoàn cảnh của mẹ con trên trang web của hội đồng môn, xin cám ơn bác đă hiểu và đồng cảm với những khó khăn của mẹ và gia đ́nh con. Hoàn cảnh của mẹ con c̣n chưa phải là quá khốn cùng, khổ sở như của hàng vạn những người khốn khổ khác, con biết c̣n có biết bao nhiêu người khác c̣n đau khoi28 khốn cùng hơn ḿnh đang cần sự giúp đỡ, nhưng như ông bà thường nói “:Một nắm khi đói bằng một gói khi no”, cử chỉ tương thân tương ái của các D́ các Bác trong lúc này đă giúp cho con có thêm sức lực, là nguồn động viên tinh thần rất lớn đối với con. Con khônbg có đủ từ ngữ để diễn tả suy nghĩ, tâm trạng của ḿnh, và cũng không có từ ngữ nào để nói về ḷng nhân ái của các D́ các Bác đă dành chi mẹ con của con. Con chỉ biết ghi lại vài ḍng tâm sự này gởi đến tất cả các hội viên của hội đồng môn trường Phan Thanh Giản, những người có cùng tấm ḷng như các D́, các Bác đồng môn đă dành cho Mẹ Sương của con. Cho con kính lời chúc sức khoẻ các D́ các Bác cùng mọi người trong gia đ́nh, và cho con gởi lời cảm ơn đến tất cả mọi người. Mong rằng những tấm ḷng vàng njhư của các D́ các Bác sẽ đến với nhiều người đang gặp khó khăn khắc nữa. Một lần nữa con xin cảm ơn.

Bức thư kế tiếp của Quế Trinh đề ngày 9/03/2004

D́ Diệu kính mến,

Hôm nay Cậu con ở Cần Thơ có phone cho con hay đă nhận được 500USD từ nhân viên của nhà hàng Á Châu, kèm theo danh sách đóng góp số tiền nầy gồm có mấy Bác và mấy D́ đồng môn của mẹ con ở Mỹ. Thay mặt gia đ́nh con xin chân thành cám ơn tất cả các đồng môn của mẹ con.

Hiện t́nh h́nh sức khoẻ của mẹ con không. Sáng may con quay về Cần Thơ sớm để lo cho mẹ nhập viện; Bác sĩ nói cần phải vô máu v́ mẹ con thiếu máu trầm trọng. Con đang rất lo lắng. Con sẽ in thư của D́ và đọc cho mẹ con nghe để mẹ vui. Mẹ con vẫn nhớ D́ Diệu; nói ra là mẹ nhớ liền. Đầu óc mẹ con minh mẫn, chỉ tội cho thân xác bị con bệnh hành hạ.

Con không biết nói ǵ hơn, một lần nữa con xin cám ơn tất cả các D́ các Bác. Con cám ơn D́ Diệu, con sẽ cố gắng b́nh tâm trước thử thách oan nghiệt hiện nay.

Con: Quế Trinh

Báo tin từ quê nhà

Ghi chú: Cuối cùng chị Dương Thị Hồng Sương đă vĩnh viễn ra đi vào ngày 31 tháng 03 năm 2004. Toàn thể Thầy Cô và đồng môn hải ngoại tỏ ḷng thương tiếc và cầu chúc hương linh người quá cố sớm vảng sanh cực lạc.