Diễn văn
BAN
TỔ CHỨC ĐẠI HỘI 7
PTG-ĐTĐ Tại Seatle – USA
Hồ Phước Hải
Kính thưa :Quư vị Giáo Sư
Quư vị Niên Trưởng
Quư Thân Hữu và anh chị em Đồng Môn
Kính thưa quư vị,
Trời hôm nay bổng nhiên xanh hơn. Và tưng bừng rộn ră, bởi tiếng hoan ca của những cánh nhạn từ muôn phương, bay về quần tụ tại "Cao nguyên t́nh xanh". Nơi đang khai mạc đại hội cựu học sinh PTG & ĐTĐ Cần Thơ lần 7 chúng tôi xin thay mặt những người con mang họ “Phan, Đoàn" tại Seattle, kính gửi đến quư vị lời chào mừng và cám ơn trân quư nhất. Đồng thời chúng tôi dành riêng ḷng tri ân trao đến nhóm tổ chức đại hội CHS/PTG & ĐTĐ lần đầu tiên. Nhờ t́nh hoài hương nói chung, và tinh thần tôn sư trọng đạo, thương nhớ trường xưa bạn cũ nói riêng của quư vị. Nên hàng năm mới có tổ chức đại hội CHS PTG – ĐTĐ đầy t́nh nghĩa nầy. Để từ bây giờ, bắt đầu thành thông lệ. Mỗi khi tháng bảy đến, ḷng chúng ta lại nao nức t́m về nhau hội ngộ. Dù có xa vạn dặm, bước chân cũng chẳng ngập ngừng.
Tuy nhiên, ngày xưa chỉ xa ba tháng hè. Chúng ta đă thất man mác buồn. Khi gặp nhau vào buổi khai trường, mỗi chúng ta dường như thấy ḿnh lớn hơn từ thâm tâm có những thay đổi diệu kỳ. Và bây giờ, sau mấy mươi năm xa cách. Mỗi lần gặp lại dù tay có bắt, mặt vẫn mừng. Nhưng đôi khi không c̣n nhận ra những người bạn thuở lứa tuổi non xanh! V́ mỗi năm, thời gian làm ta thay đổi từ phong dáng lẫn tâm hồn. Thời gian cũng mang đi những đồng môn thân mến vĩnh viễn rời bỏ trường xưa. Xin dành ḷng thương cảm sâu lắng, trong mỗi chúng ta để hoài niệm về những mất mát ấy.
Kính thưa quư vị ,
Ai cũng biết
"Cần Thơ gạo trắng nước trong,
Ai đi đến đấy, ḷng không muốn về…"
Nhắc đến Cần Thơ, chúng ta làm sau quên được hai viên ngọc bích, tọa lạc ngay trung tâm thành phố. Đó là hai ngôi trường thân thương Phan Thanh Giản và Đoàn Thị Điểm là cái nôi trí tuệ, đă trang bị hành trang kiến thức cho các thanh niên, thiếu nữ khắp Nam Kỳ Lục Tỉnh. Nơi sản sinh bao thế hệ nhân tài, anh kiệt, mà ngày nay hiện diện khắp nơi trên quả địa cầu nầy. “Không thầy đố mầy làm nên". Ai cũng phải có ngôi trường, nơi ôm trọn tuổi thanh xuân, nơi giữ dùm những kỷ niệm đầu đời của chúng ta, cũng như mái ấm gia đ́nh có sự đùm bọc của cha mẹ. Cho nên, như mưa đưa nước về nguồn. Sự hiện diện của quư vị hôm nay – đă giúp nhánh sông con Phan – Đoàn tại Seattle nhúm bếp lửa trường xưa thêm rực sáng và nồng ấm, nhờ những thỏi than hồng từ tâm mỗi quư thầy cô, mỗi quư đồng môn, từ muôn phương mang về:
"Có khoảng mênh mông nào, đo nỗi ḷng viễn xứ?
Có khoảng không gian nào, đưa ta gần nhau hơn?
Bằng t́nh thương trường cũ, bằng t́nh nghĩa bạn ngày thơ.
Để hàng năm vẫn nhớ, về xiết chặt ṿng tay.
Khi trường Phan c̣n đấy, Đoàn Thị Điểm c̣n đây.
Th́ c̣n hoài nỗi nhớ,của bầy con tha phương.
Luôn t́m về tổ ấm, như máu chảy về tim."
Kính thưa quư vị,
Trong không khí hân hoan và tràn đầy cảm động nầy. Chúng tôi dù có chu đáo cách mấy cũng không thể nào tránh khỏi những thiếu sót. BTC có đều chi sơ xuất, kính mong quư vị bỏ qua, như ngày xưa quư thầy cô đă từng ngó lơ cho bọn được xếp hạng ba sau quỷ, ma…Cuối cùng, chúng tôi luôn hắng vọng bếp lửa trường xưa được truyền nhau thắp sáng măi măi nơi xứ người.
Trân trọng kính chào.
Hồ Phước Hải