MỘT CHÚT TÂM T̀NH
Sài G̣n, ngày 23 tháng 9 n
ăm 2003
Kính gửi: Thầy Bùi Bằng Hăn
Anh Bùi Hữu Trạng
Thưa thầy và anh Trạng,
Đă nhận được email của thầy và anh Trạng, nhưng v́ thằng con dùng phương tiện internet công cộng, vài ngày nó mới đến kiểm tra để nhận, v́ vậy mà đến 21/09/2003 mới nhận được. Vừa nhận được là tôi liền đem đi photo ngay theo yêu cầu và nhận lại vào chiều nay nên viết ít hàng gửi
đến thầy và anh Trạng đây.Được thầy và anh Trạng cùng các bạn đồng môn cho phép tôi được đóng góp một phần vào việc nhắc nhở đến những kỉ niệm nơi mái trường xưa và đến với nhau bằng t́nh thầy tṛ và nghĩa đồng môn là tôi vui lắm rồi chớ không ngại mất công đâu, mà nếu có điều kiện thuận tiên
được làm nhiều hơn nữa tôi cũng xin t́nh nguyện được làm cho cái đáng quư và đáng trân trọng mà bên đó các đồng môn đă làm và làm được rất nhiều mà anh Trạng có nhắc trong mail gửi cho tôi. Tôi là người sống nặng về t́nh nghĩa nên bên nầy tôi "bị" không thích nghi với cuộc sống hiện tại ở đây nên không có những niềm vui trọn vẹn, luôn luôn bị hụt hẫng nên khi qua thầy tôi biết được bên đó c̣n giữ được “truyền thống Việt Nam mà bất cứ thời buổi nào cũng đáng quư và đáng trân trọng, đồng thời để làm gương cho thế hệ con cháu dù sống ở nước người nhưng không quên cội nguồn dân tộc" (anh Trạng đă viết như thế) Tôi rất hoan nghinh và rất trân trọng nên muốn được đóng góp vào chút nào hay chút ấy mà đó cũng cách làm cho tôi giăi tỏa được phần nào vướng mắc của ḿnh nữa!!! Có dịp gặp nhau tôi sẽ "tâm sự" với thầy và anh Trạng nhiều hơn về những bất ổn ở bên nầy. T́nh nghĩa không c̣n mà t́nh người cũng không.Tôi không bi quan
đâu mà đó là sự thật đáng buồn, nên gần đây tôi đă h́nh thành một ư và đă viết ra và thường nói với những người bạn, những người đồng cảm nhận như tôi, câu: “Ở xă hội ta ngày nay không có từ LƯƠNG TÂM nữa, v́ nếu ai sống TRUNG THỰC và có tinh thần TRÁCH NHIỆM là đồ NGU hay là đồ ĐIÊN, v́ không biết làm theo những con người (hay con ǵ đây) ở đây sẽ bị họ hũy diệt thôi!!!Cũng v́ sống nặng về t́nh cảm nên tôi thành người lạc lỏng, không thích nghi với cuộc sống hiện tại nên phải chịu khổ thôi, v́ bây giờ thiên hạ chỉ tôn thờ tiền bạc,không xem t́nh nghĩa là ǵ hết!!! Dù tôi có dịp
để có nhiều tiền và cả chức tước nữa – nhưng – v́ không đành đánh mất ḿnh nên vẫn không khá nỗi. V́ vậy mà khi tôi muốn giúp đỡ người khốn khó hơn ḿnh nhưng lúc đó là ông "tiền không" túi trống, không làm được – nhưng – lại nhưng, tôi lại có cái may là những lúc đó th́ đột nhiên có "tiền trên trời rơi xuống", là có bạn bè hay học tṛ cũ gởi về cho, thế là tôi đạt ư nguyện, mà chuyện này xảy ra nhiều lần rồi. Như lần trước thầy cho 500,000 ĐVN tôi đem 200,000ĐVN đóng góp cho hội từ thiện của một ngôi chùa, mà nơi đây thường đi cứu trợ đồng bào nghèo ở các nơi và mướn bác sĩ chuyên khoa mắt đi mổ mắt cho bệnh nhân nghèo. Và lần này, cũng đang cần đóng góp thêm nhưng chưa có tiền, vậy xin phép thầy và anh Tạng cho phép tôi không xử dụng hết tiền gửi về mà được trích 20 AUD cho hội từ thiện nầy. Rất cám ơn thầy và anh Trạng gởi về cho kịp thời khi tôi đang cần.Cuối thư một lần nữa xin cám ơn thầy và anh Trạng và kính chúc thầy và anh Trạng thân tâm an lạc và an khang thịnh vượng.
Kính thư
Hàng Ngọc Tường