Đời Thiếu Mẹ

 

Một đêm không ngủ nhớ bâng quơ

Tôi thấy đời sao quá hững hờ

Viết vội mấy dòng thơ tâm sự

Để lại cho đời đọc chút chơi!

 

Ngày mẹ đi lòng tôi tan nát

Anh em buồn phiêu bạc khắp nơi

Kiếp cô đơn buồn tủi một đời

Đời bất hạnh từ khi thiếu mẹ

 

Chim lạc đàn đời chim buồn tẻ

Mỏi cánh rồi lưu lạc nơi đâu?

Lúc cô đơn nhớ mẹ âu sầu

Không trở lại mái nhà xưa lạ?

 

Khói hương tàn vong linh của mẹ

“Con không về chắc mẹ buồn con?

Ba tuổi già sức yếu mỏi mòn”

Rồi cũng đi, trót đời cô quạnh

 

Thế là hết, đời tôi bất hạnh

Không còn ai bên cạnh hỏi han

Cứ mặc tình đi dọc đi ngang

Khi mỏi gót thấy mình lạc lối

 

Quay về đâu? - Nẻo đường tăm tối!

Có gì vui, chia xẻ cùng ai?

Tôi khóc đây cho bớt đắng cay!

Đời bất hạnh là đời thiếu mẹ.

 

Tôi biết thế nhưng giờ đã trễ

Mẹ đi rồi, kể lễ cùng ai?

Mượn lời thơ gợi ý tỏ bày

Tôi thương mẹ vì người vĩ đại

 

Mẹ trong tôi muôn đời nhớ mãi

Mẹ của tôi và của mọi người

Mẹ bây giờ ở khắp mọi nơi

Mẹ xứng đáng cho đời ái mộ.

 

Tôi đã biết cuộc đời đau khổ

Trong cô đơn thấy nhớ mẹ nhiều

Biết bao giờ gặp lại mẹ yêu

Đời bất hạnh là đời thiếu mẹ!

Lê Thiện Phúc