thơ dư thị diễm buồn

 

tôi đã khóc

 

Tôi đã khóc từ khi rời lòng mẹ

Sợ hay mừng đời đã tiếp nhận tôi

Và từ đó một hình hài bé nhỏ

Lớn khôn dần ngọt sữa mẹ thơm nôi

Nghĩa hy sinh trong tim người thắm rực

Dưỡng dục con, còn lận dận nuôi chồng

Tôi đã khóc mẹ ra đi vĩnh viễn

Bởi giặc về cày nát xóm thôn

Những đạn pháo vô tình gây tai biến

Tôi đã khóc mẹ dãi dầu cơ cực

Vì cha còn nặng nợ bước chinh nhân

Người đớn đau quằn quại trút linh hồn

Tôi đã khóc tối ba mươi hôm đó

Thắng tư buồn vụn vỡ bãy mươi lăm

Những con tàu vượt trùng dương sóng gió

Chở bao người mang thống khổ hờn căm

Tôi đã khóc được tin anh ngã gục

Trong trại giam cải tạo tận miền Trung

Mười mấy năm, niềm tin không rã mục

Chí kiên cường khó lay động chuyển rung

Tôi đã khóc cảnh quê nhà điêu đứng

Mỗi địa danh mang chiến sử oai hùng

Đã bao đời ông cha ta gầy dựng

Nay còn chăng những hoang phế tàn vong

Tôi đã khóc suốt quãng đời lưu lạc

Khóc cho người và khóc cả cho tôi

Bao tang tóc, bao lầm than dân tộc

Đoạn trường nầy còn khóc mại khôn nguôi

 

Dư Thị Diễm Buồn

 

thơ thảo chi

 

nếu tôi là thi sĩ

 

Tháng Tư không có nắng,

Mùa xuân bỗng quạnh hiu!

Mưa bay qua buổi sáng,

Mưa bay về buổi chiều

Những người đi, kẻ tới

Họ vui, buồn bao nhiêu?

Tôi nhìn lên mái ngói

Con bồ câu đơn côi

Nó thường khi có đôi

Sao bữa nay một bóng?

 

Tôi ngồi đây lâu lắm

Quên mất chiều hay trưa?

Ngoài trời mưa...vẫn mưa,

Lụt lội cả hồn thơ.

Dòng mực đen ngòi viết

Lan theo tờ giấy tan...

 

Giọt mưa rơi lóng lánh

Như giọt lệ nửa khuya

Người đi từ rạng sáng

Bao giờ người quay về?

Tháng Tư mưa...hiu hắt

Mặt đất buồn tái tê

 

Nếu tôi là thi sĩ

Viết câu thơ trữ tình

Có nhiều người sẽ hỏi:

“Chàng trong thơ là...anh?”

Trời, nắng mưa! Thay đổi,

Mơ ước nào mãi xanh.

(Ta một đời rong rủi,

Tình mấy kiếp lênh đênh?)

Người xưa từng đếm ngói,

Bây giờ mình...sao anh?

Nghe được câu chưa nói,

Ôi tình! Biết bao tình!

 

Tháng Tư trời không nắng, giọt mưa rơi bâng quơ.

Dòng mực đen, giấy trắng, câu thơ nhòe ướt mưa...

   

tình ngỡ đã quên đi

Tình ngỡ đã quên đi như lòng cố lạnh lùng...

Giọng ca ai hát, não nùng!

Trời ơi! tôi đã hai dòng lệ tuôn... 

Tháng Tư hẹn ở Sài Gòn,

Chia tay lần đó, đâu còn thấy nhau. 

Người quay lưng, kẻ cúi đầu,

Tôi đi anh ở, ai sầu hơn ai?

 

Chân đi, mắt ngó lại hoài,

Từ đây hai đứa Thôn Đoài, Thôn Đông! 

Hòa Bình! ôi mỉa mai không? 

Hòa Bình mà lại Tây Đông xa lìa.

Bây giờ tôi đứng ngẫn ngơ,

Nghe câu hát cũ, người xưa hiện về!

 

Tình ngỡ đã phôi phai...nhưng tình vẫn còn đầy!

Người ngỡ đã xa xăm nhưng người vẫn quanh đây...

 

Ơi người ca sĩ, im đi!

Thôi, đừng hát nữa làm chi, não lòng!

 

            áo em bốn mùa

 

Khi em mặc áo lụa hồng

Hoa đào vội nở thấy không xuân về?

            Trong vườn hoa với bướm kề

Hỏi anh, anh có ước gì không anh?

 

            Khi em mặc áo lụa xanh

Trên cây trái chín, ôi anh hạ rồi

            Lũ chim cắn trái trên đồi

Hỏi anh, anh có mềm môi nhớ nàng?

 

            Khi em mặc áo lụa vàng

Trời hiu hiu nắng thu sang bao giờ?

            Lá vàng một cánh bơ vơ...

Hỏi anh, anh có ngẩn ngơ nỗi lòng.

 

            Áo em tím ngắt một vùng

Tuyết rơi, gió rét mùa đông chợt về

            Quạ rừng ngơ ngác bay đi...

Trông anh sao giống cây si trước nhà!

 

Thảo Chi

San Jose July 19, 2002

 

 

BÓNG HOA TRÊN RÈM

 

 

Người đi trắng,

Đồng tuyết trắng,

Sao trong nắng

Bóng người trong tuyết đen?

 

Cành huệ trắng,

Vuông rèm trắng,

Sao đêm vắng

Bóng hoa trên rèm đen?

 

Em nầy ơi!

Tình người sao ngang trái,

Lòng người bao tê tái,

Huệ, rèm, không có lỗi:

Bóng đen bởi ánh đèn!

 

Em nầy em!

Ao khơi đèn

cho bóng huệ lung linh,

Ai lên gió

khiến bóng hoa lơi lả.

Ai giăng rèm

Cho bónh hoa buông thả,

Như bóng anh

Buồn ngã giữa lòng em???

 

Gs. Lê Minh Thuận

(1998)