Thơ

Tiếng Thời Gian

 

En T quí mến,

Rất cảm động nhận được email của em, nhờ em chuyyển đến quư Thầy Cô và các bạn học cũ lời chào mừng và thăm hỏi của tôi. Về bài cho Đặc San 4, Thầy c̣n giữ được bản sao bài thơ gởi cho người bạn thân cũ là Thầy Vương Công Hi ở Mỹ nhân dịp Tết “Con Khỉ” 2004. Thầy gởi đến các em gọi là chút ngậm ngùi đối với trường xưa, tṛ cũ.

Thân ái,

Phùng Quang Lộc

 

Thời gian không màu sao lại phai

Hương không ướp rượu thế mà say

Ngày đi, ngày đến, ngày đi măi

Bước của thời gian, bước dặm dài

 

Nhẹ nhàng em ái thoáng mây bay

Xuân đến m ĺm chẳng buồn hay

Bóng ngày mệt mỏi, cành buông thả

Dáng chiều lơi lả, lá lung lay

 

Tháng qua, năm tới, nghe thầm lặng

Trở gót thanh xuân, nhẹ dấu hài

Ngày ch́m, đêm lắng, giờ trôi chậm

Chờ hoài chẳng thấy nắng ban mai.

 

Xuân trước, xuân sang, rồi xuân nữa

Nhà ai cổng đóng, cửa then cài

Hoa mai một chiếc, buồn không nở

Quê ta xa vắng mấy năm ngoài

 

Ai bảo rằng xuân bất tái lai

Xuân đi, xuân lại, măi miệt mài

Âm thầm bóng ngả, trời hiu hắt

Tiếng của thời gian, tiếng thở dài.

 

Phùng Quang Lộc