T́nh
bạn
Gửi
bạn TL
Đêm
nay tôi thấy ḷng đau khổ
Thức
trắng đêm trường nhớ cố nhân
Xưa
bạn tôi văn sĩ,
Tôi
một khách thi nhân
Bạn
thân trai hồ thỉ tang bồng,
Xếp
lưu lạc tôi trầm ngâm xó cửa
Hai
phương trời xa lạ,
Đồng
chung nhau thế cuộc mối căm hờn,
“Khóc
cười” chung một tiếng
Trở
thành thân
T́m
nhau trong nét bút,
Gặp
nhau giữa vần thơ,
Đường
chông gai bạn từng dạn lửa binh,
Rèn
tâm chí giữa cuộc đời thực tế
Hoa
ḷng nảy nở
Tỏa
ngát muôn hương
Mến
nhau v́ thông cảm, tơ ḷng vương
Và
từ đây, bạn tôi thành thắm thiết
Đêm
xưa, tôi có lần đau khổ
Đăng
đẳng bên ḷng lệ cố nhân,
Duyên
tôi tàn tạ
Giữa
một mùa Xuân
Bạn
cùng tôi nhỏ lệ thương tâm,
Tôi
cảm kích để sóng ḷng rào rạt,
T́m
nhau nơi quán nhỏ
Gặp
nhau giữa chợ đời
Tôi
về uống cạn niềm cay đắng
Bạn
t́m sự nghiệp ở ngàn phương
Đêm
nay tôi thấy ḷng đau khổ
Thức
trắng đêm trường nhớ cố nhân
Xưa
bạn tôi văn sĩ
Tâm
hồn run nét mực,
Lời
thét vang thinh thích kẻ hoang mang
Tâm
t́nh bay san sát ánh huy hoàng
Giờ
đây
Nét
mực uy quyền
Tô
đầy ngọn bút !
Hoạn
đồ ĺm lịm ư văn nhân ?
Tôi
đau khổ một đêm trường vắng lặng
Nhắc
cố nhân và thêm nhớ cố nhân
Tiếc
cho tôi:
Tài
hèn sức mọn
Tâm
hồn khô, bút cạn
Cố
lăn ḿnh đeo đuổi nghiệp văn chương
Đời
bơ vơ trên vạn nẽo đường
Đêm
nay tôi thấy ḷng đau khổ
Tạm
biệt bên ḷng bóng cố nhân.
Phạm Lương