TRẠI
HÈ ĐÀ LẠT 1955
HỒNG
SƠN
Mùng
2 Tết năm nay, Nghiệp- Huy và tôi cùng họp lớp
Đệ II B1 niên học 1958-1959 lên chúc tết thấy Hăn.Thầy và Cô đều khỏe
mạnh.Thầy có hỏi qua tuổi tác của ba anh em chúng
tôi.Mới ngày nào, tôi c̣n nhớ lại thầy kêu lên
trả bài, tôi không thuộc bài mà c̣n cương ẩu
khiến cả lớp cười ầm lên; các em gái
ngồi hàng ghế đầu như Huệ em thầy
Minh,Phượng quê Sóc Trăng đều bụm miệng
cười đến đỏ mặt, tía tai; tôi
muốn độn thổ
nhưng không được vi không phải đồ đệ
của tề thiên đại thánh nên đành chịu
trận.Mà ngày hôm nay nơi nhà thầy: “ Ngày xuân con én
đưa thoi-Thiều quang chín chục đă ngoài sáu mươi.Cỏ
non xanh tận chân trời. Cành lê trắng điểm
một vài bông hoa”, nh́n lại cả ba anh em chúng tôi
đều trên sáu mươi tuổi rồi. “Nh́n về
quá khứ, ngày xưa ấu thơ,dĩ văng chưa phai
mờ. ”(trích đoạn bài mong một niềm vui
của nhạc sỉ Vũ Tuấn Đức,thuộc
trung tâm Asia).khiến tôi ghi lại bài này: Trại hè Đà
Lạt 55.
Cũng như mọi năm,vào
giờ này trường rất yên
tỉnh v́ c̣n đang nghỉ hè ; phần đông
học sinh ở các tỉnh lân cận
như Long Xuyên, Rạch Giá, Sóc Trăng, Bạc Liêu,
Cà Mau đều về quê ăn tết
và nghĩ ngơi. Ngoại trừ một nhóm nhỏ
nhà ở gần trường nên thường tụ
tập ở trường vào mỗi buổi chiều để
chơi bóng chuyền và tập thể dục.Chúng tôi
đang chơi bóng chuền như thường lệ th́
thầy Quư giám thị ra bảo chúng tôi, ngưng chơi và
tập hợp để nge thầy nói: “ Các em có
muốn đi ĐL nghỉ hè không?.Tṛ nào muốn đi
th́ vào văn pḥng nghi tên và lo thủ tục giấy
tờ,ai ghi tên trước th́ được đi vàchỉ
có hai mươi em mà thôi; hiện tại th́ có sáu anh chúng
tôi..( sau cuộc di cư 54,phong
trào hướng đạo học đường
được quan tâm,đến năm 55 phong trào tổ
chức cấm trại ĐL,v́ công văn đến
trễ nên thầy Quư yêu cầu chúng tôi thông báo lẫn
nhau để đủ số 20 em).Hai ngày sau, chúng tôi
tập họp tại trường để lên đường
cấm trại. Anh Trần Nghĩa Trọng sau nay có
biệt danh ngổng trịa ( nói lái) trưởng ban khánh
tiết, anh Nguyễn Ngọc Ánh với cây đàn tây ban
cầm được đề cử trưởng ban văn
nghệ cùng một vài bạn gái mà tôi đă quên tên
rồi cũng tích cực đóng góp phần ḿnh vào ban
ca,vũ để thi thố tài năng cùng các hướng
đạo học đường khác như Gia Long,Trưng
Vương….xe công chánh của anh em chúng tôi rời trường
vào buổi trưa cùng ngày. Đến chiều tới Sài
G̣n tại Ty Thanh Viên
đường Phan đ́nh Phùng để phân chia đội
ngũ trước khi chánh thức lên xe lửa đi Đà
Lạt cấm trại.Toán chúng tôi thuộc trại
2.Trại trưởng huynh Phó Quốc Xinh,trại phó anh
Hiến, chúng tôi cấm trại tại trường
tiểu học Bạch Đằng gần chợ ĐL
cạnh đường Duy Tân.C̣n trại 1 cấm trại
tại trường tiểu học Nam Phương Hoàng
Hậu, xa chợ. Việc sinh hoạt tại trại th́
khỏi phải nói.Hướng đạo học
đường Phan Thanh Giản tuy không được
chuẩn bị chu đáo bằng các học đường
từ miền bắc di cư vào nam,nhưng tất cả
anh em chúng tôi,đều cố gắng phi thường
để khỏi thua kém các học đường khác.Về
phần tôi cái gi cũng b́nh thường nên tôi vào ban anh
Trọng dọn dẹp vệ sinh cho chắc ăn.
Nhân
chuyến đi nay tôi gặp lại bà chị bà con cô
cậu đang học tại Đà Lạt.chị em
gặp lại mừng mừmg tủi tủi; có một
lần chị kê qua nhà chơi,có cả nhạc sĩ Hoàng
Bích nữa với bản nhạc Châu Pha vũ khúc mà anh
đă tập cho chúng tôi cùng nhau nhảy múa nhơn
dịp đốt lửa trại và chị cho ăn chè
chon trong khi ngoài trời ĐL về
đêm rất lạnh.Nhưng không lạnh bằng
thời tiết Melbourne đâu.Cái lạnh tê tái cộng thêm
tuổi đời chồng chất…bất tận._
Viết tới nay,bỗng có tiếng đứa cháu
ngoại bập bẹ “ Ông ngoại ơi cho con nghe
lại bài mong một niềm vui của nhạc
sỉ Vũ Tuấn Đức mà tôi đă đề
cập ở phần trên; hẳn bạn và tôi đều
đồng ư với nhạc sĩ về việc cầu
mong cho thế giới ngày mai. Người người vui
sống quên đi hận sầu. Chỉ c̣n t́nh yêu vượt
trên muôn ngàn người yêu nhau. Đồng hồ
đă điểm tám giờ tối,đất nước
kỳ lạ ngoài trời vẫn c̣n sáng trưng, nước
Úc là đất của c̣ đậu chỉ đúng có
một phần.Bằng chứng c̣ già,có đă bay về
cố hương; mơi có muôn ngàn kỷ niệm
thời ấu thơ, dĩ văng chưa phai mờ………
Tết
Giáp Thân 2004
Hồng
Sơn.
TB:
Hồng Sơn là tên ghép của bà xă Hồng Lư + Thơi
Sơn chớ không phải bút hiệu xin đừng
ngộ nhận.