TRƯỜNG CŨ T̀NH XƯA

 

Ta nhớ làm sao hởi CÁI RĂNG

Xuôi thuyền BA LÁNG những đêm trăng

Lênh đênh trên sóng qua VÀM XÁNG

PHONG ĐIỀN ghé lại ngấm Chị Hằng

 

Ḍng đời đưa đẩy đến Cần Thơ

Thế gian ai biết được chữ ngờ

Trung học ta vào Phan Thanh Giăn

Sự thật hay là trong giấc mơ?

 

Lời thầy giảng dạy quá thân thương

Một thuở vàng son măi vấn vương

Tứ hải giai hề luôn ghi nhớ

Huynh đệ gần xa dưới mái trường

 

Gặp em dáng nhỏ quá ngây thơ

T́nh đến chao ôi! bổng dại khờ

Tặng “ch-ai” thầm hỏi chờ ai nhỉ

Đừng để tim ta phải lệ mờ

 

Đáp lời em gởi tặng trái chanh

Nhủ thầm em vẫn măi chờ anh

Cùng nhau xây mộng ngày khôn lớn

Hai trái tim vàng bên mái tranh

 

Ba mươi ngày đó có ai quên

Tháng tư cờ đỏ ngập bên thềm

Ta đi bỏ lớp xa trường cũ

Trường mất tên rồi anh mất em

 

Thế gian biến đổi cuộc bể dâu

Lặng lẽ sương pha bạc mái đầu

Hai đứa hai phương trời cách biệt

Em hởi bây giờ em ở đâu

 

      VƠ HOÀNG NAM