Áo tương tư

Đoàn xuân Thu

 

Đò dọc xuôi về quê em, ven biển

xóm làng em nghèo, nghèo trớt mồng tơi

học trò anh da mốc thích, mốc cời

chân đất, đầu trần, chai sần ruộng rẫy.

 

Anh nhớ nhà, chiều thui thủi bến sông

dõi ra biển, sóng đang bủa đang dồi...

chiều đà buông lưới, chiều tím trên sông

anh ngó, anh mong, trông về thành phố.

 

May mà có em ra sông giặt áo

'Em giặt áo cho anh! thưa thầy giáo!

không giặt một lần, giặt suốt trăm năm'

câu nói giỡn thâm trầm như ẩn dụ.

 

Ba mươi tháng tư giặc chiếm Sài gòn

hấp hối tự do, gông cùm nô lệ

đời tang tóc, khóc thiên đường cộng sản

ăn độn sắn khoai, nói chuyện trên trời.

 

Đò dọc xuôi về ven biển; đào vong

gĩa biệt bến sông, nơi em giặt áo

anh tìm em người giặt áo không công

em đã đi khi đồng chung im bão.

Áo xưa em giặt giờ anh vẫn mặc

không mặc một lần, mặc suốt trăm năm

áo rách rồi ai vá lại cho anh?

tình ta tan vỡ ai hàn? ai gắn?

 

Nhìn đau đáu, cửa biển mờ bóng khói

dõi đăm đăm, sóng đang bủa, đang dồi...

áo bà ba hoa cà hòa biển tím

tình còn đây trời đày ta mất nhau!

 

Áo xưa em giặt còn đây

mà người giặt áo chân mây cuối trời.