|
“NHỮNG NGÀY HÈ THĂM VIẾNG
NƯỚC ÚC TRONG TÔI”
Chiếc máy bay A30 của hãng hàng không Qantas.
Chuyên chở hơn 700 hành khách cho tuyến đường từ Los Angeles (Mỹ) đến Melbourne
(Úc). Thời gian sẽ mất 15 giờ chim bay. Ôi đường miệt mài và xa diệu vợi!
Nhưng nếu tính từ 1PM ngày 6
khởi hành ở nhà chúng tôi ra phi trường San Francisco, để kịp chuyến 6:45PM bay
xuống Los Angeles 8:15PM. Rồi chờ chuyển tiếp đúng 11:15PM (gần nửa đêm) bay qua
Úc…
Cho mãi đến 10:30AM (giờ Úc) vào ngày 8 thì chúng tôi mới
đến phi trường Melbourne. Tính tới, tính lui, chờ đợi… tổng cộng phải mất trên
dưới 26 giờ chớ có ít ỏi chi đâu! Mèn ơi, giờ đây nhắc lại tôi còn cảm thấy ê ẩm
bộ xương già!
Có lẽ nhờ tiềm ẩn cái khờ
khạo, cái quê mùa trên mặt của dân có giọng phát âm đục ngàu, điệu nói:“Con
cá gô, bỏ chong gổ nó nảy gồ gồ” của đại đa số dân miền Nam Kỳ Lục Tỉnh.
Chúng tôi qua trạm tra xét người ngoại quốc, vào nội địa của Chánh quyền Úc,
nhanh hơn thầy Quân và Đại sư huynh Khiêm cả buổi (đi cùng chuyến bay) trời.
Thật đúng với câu “Trong cái dở, có cái hay” Tay bắt mặt mừng, đón chúng
tôi ở phi trường Melbourne có anh Lâm Hữu Lộc, anh Huy, anh Phúc, anh Đông, anh
Đức… Sau đó mấy anh đi qua cửa người đi trong nội địa để rước quý anh chị vừa
mới đến. Và anh Bùi Hữu Trạng đến đón chúng tôi đưa về tư gia của anh chị cách
phi trường cũng không xa chi mấy.
Ngồi trên xe, bây giờ tôi mới tỉnh mỉnh nhìn ra
ngoài. Không gian. Melbourne hôm nay rạng rỡ. Nền trời xanh lơ, in từng cụm mây
trắng mỏng như tuyết, bàng bạc lửng lờ trôi vô định theo hướng gió ngược xuôi,
và đôi lúc bất chợt đổi chiều. Nắng lụa lung linh reo vui, trải trên đầu cây
ngọn cỏ, trên đất đai màu mỡ. Tơ nắng pha nhuộm màu u nhã xám nhạt, ửng hồng,
tím, vàng… bàng bạc theo màu sắc của núi rừng hùng vĩ cao ngạo bạt ngàn.
Về đến nhà, anh Trạng tắt máy và mở cửa xe. Cơn
gió nhẹ len vào mát rười rượi nhè nhẹ lã lơi thổi qua vâng về làn tóc lòa xòa
trên trán tôi. Cái không khí ấm áp, của đất trời dìu dịu với nét tươi trẻ, thấm
đậm hương hoa trái vào thời tiết cuối mùa xuân, chớm hè ở vùng trời Melbourne.
Nhà anh Trạng trên sườn đồi xoai xoải. Bên dưới,
anh lớn tiếng gọi vói lên nhà như reo:
- Khách phương xa của chúng ta đến rồi quý vị
ơi…
Trong nhà túa ra đứng trước cửa tươi vui đón
chào làm tôi giựt mình. Những anh chị ở Việt Nam qua (3 người), Canada (2
người), Brisbane (em gái chị trạng 1 người), con trai, dâu, hai đứa cháu nội.
Con gái rể, hai đứa cháu ngoại và cháu Thảo (con gái gần ngày sanh). Hai vợ
chồng chủa nhà, giờ có thêm vợ chồng tôi, tổng cộng là 19 người lận đó! Anh
Trạng còn cho biết có cặp vợ chồng khác, chiều mới đến.
Tôi hơi ái ngại! Như biết ý, bà chủ nhà cười
tươi kề tai tôi bảo nhỏ: “Ăn nhiều chớ ở bao nhiêu. Lo gì, hai ông bà tối đến
nhà cháu tôi ngủ nghe…” Tôi ngờ ngợ và chợt cảm thấy mủi lòng cho sự chân
tình hiếu khách của gia chủ. Vì từ mấy tháng trước đây anh chị gọi hủy bỏ khách
sạn khi biết chúng tôi đã đặt chỗ ở. Và trước 2 ngày chúng tôi lên đường đi Úc,
anh chị Lâm Hữu Lộc điện thoại qua cho biết chúng tôi sẽ ở nhà anh chị để chia
bớt vì nhà anh Trạng đã đủ người rồi. Chúng tôi cũng biết những ngày đại đội các
anh chị trong ban tổ chức rất là bận rộn, nên trả lời nhờ anh Lộc là đặt lại
khách sạn dùm.
Khi biết tôi nhờ anh Lộc đặt khách sạn lại, thì
anh Trạng lật đật gọi điện thoại qua, bảo:
- Bà xã tui nói anh chị không ở nhà chúng tôi
thì nghỉ chơi luôn…
Nhà anh Trạng không những anh chị hiếu khách, mà
cả con, dâu, rễ đều hiếu khách. Các cháu nấu nướng những món ăn đặc biệt đãi
bạn bè của cha mẹ, và dọn dẹp không ngớt tay… Nhà thiếu món gì là các cháu lẹ ra
chợ mua ngay, và các cháu lúc nào nết mặt cũng tươi tắn, vui vẻ, niềm nở…
Tôi biết được con anh chị, có cháu là chủ cơ sở
làm ăn. Cô gái lớn có nursery lớn như của dân địa phương. Bán các loại cây
kiểng, lãnh làm hồ nuôi cá, trồng cây cảnh…) ở tại thành phố Melbourne. Gia đình
cô gái út có lò bánh mì. Cậu trai là kiến trúc… Cả 3 người con của anh chị đều
có mua nhà riêng. Nhưng các cháu vẫn thích nếp sống quay quần với anh em và cha
mẹ.
Có lần tôi hỏi riêng cháu Huyền (dâu anh chị
Trạng):
- Cháu không thích ở riêng cho thong thả sao?
Cháu cười, trả lời tôi:
- Cháu ở Úc chỉ có hai chị em. Em cháu cũng có
gia đình riêng rồi. Chồng cháu là con trai độc nhứt của ông bà. Ba má và anh chị
em nhà chồng cháu tốt. Họ thương yêu và đùm bọc nhau lắm. Sống chung khi ương
yếu, bịnh hoạn có thể giúp đỡ lẫn nhau. Bọn cháu ở chung từ ngày cưới đến giờ,
đã hơn 5 năm rồi cô, cũng chưa gặp điều gì phiền phức. Cho nên sống chung một
nhà vui hơn đó cô…
Tôi ít thấy ở hải ngoại có được gia đình đề huề
3 thế hệ sống chung với nhau như vậy. Vợ chồng tui thèm muốn chết mà cũng không
được! Thật sự mà nói, tuổi già ở xứ người thường cô đơn lắm! Sự hòa thuận của
con cái, rể, dâu, sống đùm bọc với nhau như vậy là niềm vui lớn cho các bậc làm
cha mẹ. Đó là cái phước của gia đình anh chị Bùi Hữu Trạng.
Theo
lịch trình, Tiền Đại hội cựu học sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Cần Thơ ở Úc
năm nay sẽ tổ chức ở công viên. Những món ăn tươi, ngon của xứ kangaroo sẽ được
nấu, nướng tại chỗ ngoài trời...
Có lẽ hôm nay tại trời Melburne buồn, nên trời
hồ hởi phấn khởi, hay là trời đãi ngộ? - Ai mà biết! Trời giáng xuống vùng nầy
để đón tiếp những kẻ ở phương xa, xứ lạnh tình nồng… bằng những ngày cuối và đầu
tuần (nhầm 2 ngày đại hội) nắng nóng đổ đôm đốm! Có từ khoảng 40 dến 42 độ C
(Những người dân địa phương bảo rằng đã mấy chục năm rồi chưa có hiện tượng nầy)
Tương đương hơn cả 100 độ F ở vùng sa mạc, hay xứ cao-bồi… của nước Cờ Hoa.
Cho nên ban tổ chức linh động dời Tiền Đại hội
vào trong nhà hàng lớn (dành tổ chức cho Đại hội ngày mai). Nói gì, trong nhà
hàng dĩ nhiên là có máy điều hòa, có khung cảnh ấm cúng, trang nhã. Người đến
tham dự mát mẻ, tươi trẻ, tâm hồn phơi phới, ăn mặc đẹp… Ngoài ra chúng ta còn
có những món ăn cây nhà lá vườn dồi dào… Những món ăn đặc thù của miền Nam Kỳ
Lục Tỉnh thấm đậm tình đồng môn nghĩa thầy trò do nàng “dâu ngọt”, con
“rể ngoan hiền” ở địa phương tự “khéo tay hay làm” những món ăn ngon
đãi đồng môn. Ngoài ra còn có bánh lọt tào hũ, bánh bèo, bánh ích trần mặn, ích
trần ngọt. Bánh vòng, bánh cam, lười ươi hột é, sương sa hột lựu, chuối chưng,
cốm dẹp, chuối chiên… chính thống của miền Nam. Những món bình thường nhưng ăn
bắt miệng vô cùng.
Tiền Đại hội bắt đầu từ 11 giờ trưa cho đến 6
giờ chiều. Thời gian không ít nhưng vẫn chưa đủ cho bầu không khí tươi vui, trẻ
trung… hát, hò, ca vọng cổ, đố vui, hàn huyên tâm sự hoài không hết… Muốn ở mãi
không chịu về… Dù mấy lần ban tổ chức tuyên bố bế mạc.
Bởi có những kẻ mấy mươi năm tưởng chừng đã mất,
không ngờ gặp lại ở nơi đây. Họ tay bắt mặt mừng mà mắt rưng dòng lệ cảm động
đầy ý nghĩa “Trong cuộc dâu bể thăng trầm của quê hương khốn khổ sau ngày
miền Nam rơi vào tay giặc. Nay ở xứ người chúng ta còn gặp nhau…”
Gần như hầu hết trong lòng mọi người tham dự
buổi Tiền Đại hội Úc. Có nhận xét chung: “Đây là một trong những buổi Tiền
Đại hội trang trọng, nồng đậm tình đồng môn, nghĩa thầy trò nhứt…”
Gió sáng đưa hơi sương
còn đọng, hòa cùng hương cỏ cây hoa lá của đồi núi chập chùng bao quanh thành
phố. Những cánh chim nhàn hạ bay lượn trên không gian có nền trời xanh. Ánh nắng
gắt của buổi sáng chan hòa, rực rỡ trải khắp đó đây như báo hiệu cái nóng bức
của buổi trưa sẽ lấn áp. Tuy nhiên dọc hai bên đường, những nhà tư nhân, sân
trước, vườn sau hoa nở rộ, cây cỏ thắm tươi tỏa hương khoe sắc. Vì nước Úc vẫn
còn trong mùa xuân.
Chúng tôi có mặt tại địa điểm lúc 10 giờ sáng,
ngày 9 tháng 1 năm 2010. Đại hội sẽ bắt đầu từ 12 giờ trưa. Bãi đậu xe không còn
một chỗ trống. Chưa đến phòng tiếp tân thì chúng tôi đã nghe rền vang giọng nói
tiếng cười của đồng môn, thầy cô cùng quan khách (thân nhân của thầy cô, và đồng
môn) đến tham dự.
Trong phòng Đại hội được trang hoàng lịch sự,
trang trọng. Trên cao (vách khán đài) Quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa ở giữa cùng với
Quốc kỳ nước Úc. Bên dưới là bàn thờ cụ Phan Thanh Giản và bà Đoàn Thị Điểm có
hương, đăng, trà, quả… Dưới khán đài khoảng 40 chiếc bàn tròn đầy người.
Sau thủ tục Đại lễ của Đại hội cựu học sinh Phan
Thanh Giản&Đoàn Thị Điểm năm nay của trường. Chúng tôi được ban tổ chức cho biết
có trên dưới 400 người về dự Đại hội tại Úc Châu. Các nơi đến Melbourne gồm có
thầy cô đồng môn ở các tiểu bang nội địa nước Úc, Việt Nam, Hoa Kỳ, Canada,
Pháp...
Với số người tham dự quá đông, nên ban tổ chức
đặt các phần ăn ở nhà hàng. Trước khi đến phần ăn chánh, mọi người tham dự đều
có thể dằn bụng bánh bao, bánh ngọt, cà-phê, trà… để sẵn trên bàn. “Đây là một
sáng kiến hay” Trong khi chương trình Đại hội có thể kéo dài qua giờ ăn trưa
(tiệc) của ban tổ chức và phụ diễn văn nghệ.
Nhờ tài sắp xếp khéo léo của ban tổ chức và
người (MC) điều khiển chương trình. Cho nên thời gian rất khít khao, chặt chẽ
không thừa không thiếu cho ban tổ chức và quan khách cũng cảm thấy thoải mái dễ
chịu.
Đại hội ngoài ăn uống no, ngon miệng, hưởng được
không khí tươi vui, còn thưởng thức thỏa thích những màn văn nghệ thật phong
phú, dồi dào và đặc sắc.
Màn ca Vọng cổ độc đáo của Canada đã làm cả hội
trường yên lặng lắng nghe. Anh chị Long & Phụng (đôi nam tài, nữ mạo) diễn xuất
hay đến nỗi có kẻ đỏ mắt rưng dòng lệ! Khiến tôi chợt nhớ đại hội của trường
mười mấy Năm trước, ở Nam California tổ chức lần đầu tiên. Kép cải lương Việt
Hùng (còn sinh thời) đến giúp vui trong phần phụ diễn văn nghệ. Ba câu vọng cổ,
phần cuối cùng ông đã hát có lời như sau:“…Còn câu vọng cổ là còn
Việt Nam…”
Những màn đơn ca, song ca, kịch, múa của đồng
môn Brisban. Múa dù, múa Trống Cơm, múa Dân ca của Melbourne. Tam ca (Sydney)
Làm tôi liên tưởng đến ban “Tam Ca Sao Băng” do 3 ca sĩ: Thanh Phong, Duy
Mỹ, Phương Đại đã một thời vang bóng của miền Nam… Các anh chị ở Sydney hoạt
động văn nghệ rất mạnh với những màng: Đơn ca, song ca, hợp ca, múa quạt, múa
nón, thoại kịch…
Nói chung, mọi người tham dự Đại hội cựu học
sinh Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm Úc Châu năm nay, gần như hưởng được không khí
thật nồng ấm của tình đồng môn nghĩa thầy trò. Và tất cả mọi người dự Đại hội ra
về trên tay đều có Đặc San Đại Hội Phan Thanh Giản&Đoàn Thị Điểm, do ban tổ chức
trân trọng tặng (không phải trả tiền).
Hậu Đại hội, ban tổ chức sắp xếp (1 ngày), cho
xe chở mọi người đi thăm những di tích lịch sử và thắng cảnh nổi tiếng của
Melbourne. Từ 9 giờ sáng đến 3 giờ chiều (có ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều).
Ở đâu cũng vậy, những nơi tôi đã đi qua đều có
nét đặc thù của nó. Trong mọi khía cạnh và nhiều mặt: Đẹp, thô thiển, sắc thái,
giàu, nghèo, sang, hèn… Những thứ đó, đều do cảm nhận của mỗi người.
* Trung Quốc có Vạn Lý Trường Thành mà Tần Thủy
Hoàng đã chôn sống không biết bao nhiêu nho sinh!
* Nhật có Phú Sĩ Sơn, hoa anh đào…
* Pháp có Eiffel Tower, cùng những lâu đài cổ
kính…
* Miên có Đế Thiên, Đế Thích là kỳ quan thế
giới mà giờ đây chỉ còn là đống gạch vụn sau khi bị Việt Cộng đốt, và tàn phá
tan hoang…
* Thái Lan có hơn 70.000 chùa lớn nhỏ. Có chùa
lớn chứa cả triệu tín đồ ngồi nghe thuyết pháp…
* Tây Đức còn ghi lại vết tích bằng những bức
tường xưa cũ thời chiến tranh (nay vẫn được bảo tồn) nằm trong những dinh thự
hiện đại khang trang...
* Canada có thác Niagra, lâu đài Tình Ái…
* Anh nối tiếng những đền đài, cung điện đồ sộ
nguy nga của vua chúa từ ngàn xưa vẫn hiện hữu…
* Mỹ có Grand Canyan, Yellow Stone…
Nhưng điều làm cho tâm hồn
tôi thật sự xao xuyến, bùi ngùi và xúc động… Đó là trụ sở
“Hội Cựu Chiến Binh Úc và Cựu Chiến Binh Việt Nam Cộng Hòa”
Tôi nghiêng mình
chiêm ngưỡng “Quốc kỳ Úc và Quốc kỳ
Vàng Ba Sọc Đỏ của Việt Nam Cộng Hòa’’ phấp phới lộng trời
xanh! “Xin cảm ơn tình người đã cho
tôi sống lại thời biển lặng sông trong của quê hương ngày khôn lớn!”
Thời
tiết ở Melbourne hôm nay nóng lắm. Thiệt nóng quá cở thợ mộc. Hai xe bus chở
trên 80 người đi về vùng biển. Xe chạy trên đường trên bờ biền dọc theo vách núi
đá chen lẫn những nhà cao cửa rộng. Đó là nhà tư nhân giàu dành làm nơi nghỉ mát
những ngày cuối tuần, ngày lễ. Khách sạn cho du khách viếng thăm ở lâu... Ở đây
có bãi biển cát trắng mịn như bờ biển Nha Trang. Hai bên đường râm mát với những
hàng cây thùy dường, cây sao lá reo rào rào trong gió… Những chiếc lá vàng âm
thầm lảo đảo, lao chao, lao chao rồi rơi xuống một nơi nào gần đó, nằm im lìm
cho kiếp lá chết! Nhớ ơi là nhớ những con đường đi Bãi Trước, Bãi Sau, Bãi Dâu…
của Vũng Tàu.
Xe du ngoạn của chúng tôi
xuống bắc đi qua bờ bên kia. Nhìn eo biển chạy dài, trong xanh, mặt nước gợn lăn
tăn sóng. Tôi chợt nhớ có lần đến đò Mỹ Thuận lúc hoàng hôn, trong vùng trời
tuổi ngọc của thở ngày xưa.
Chiếc bắc chạy qua dòng Cửu
Long giang đông đầy. Nước trong vắt, lác đác những cụm lục bình xanh lờ lửng
theo sóng nhấp nhô đưa đẩy trôi trên sóng. Ánh nắng chiều rực rỡ chiếu trên mặt
nước nhấp nhánh, hoa ô môi nở rơi rụng trôi tím và bồng bềnh cả dòng sông. Mặt
trời màu vàng nghệ như quả trứng gà treo lơ lửng trên vùng mây bên kia sông
chiếu những tơ nắng ngũ sắc xuống trần gian. Lưng trời, đàn chím bắt cá chập
chờn đôi cánh. Có con lượn qua lượn lại, lao mình xuống nước rồi vút bay bổng
lên khi chân hay mõ chim kẹp cứng con cá đang vẫy vùng… Xe chạy qua vùng ruộng
lúa chín vàng mênh mông, ngọn gió ngọt hương đồng nội mát rười rượi hơi nước từ
nhiều sông ngòi, kinh rạch bốc lên.
Và bắc Cần Thơ đây! Tôi
không làm sao quên được, lúc nhỏ theo má đi Sài Gòn thăm ông bà nội. Khi trở về,
qua ngang bắc thì ông già bà cả, con nít thì được ngồi trên xe. Người lớn, người
khoẻ mạnh phải lội bộ một quảng đường từ bắc (lên, xuống bắc) cách chỗ xe đậu
chờ xa cũng cở trên dưới nửa cây số. Xe chúng tôi đi, hành khách đã lên hết rồi.
Xe bắt đầu lăn bánh mà chẳng thấy má tôi đâu? Sợ mất má, tôi khóc thét lên! Tài
xế ngừng xe. Chú lơ trước khi đi ngược xuống bến bắc kiếm bà, hỏi lớn:
- Má bây ra sao, mặc áo
quần gì?
Hụt hẫng trong tiếng khóc,
tôi nói nhanh, nói lớn như hét (cố tình) cho chú lơ nghe rõ:
- Má con mặc áo dài màu
xám! Quần đen, dép đen, bới tóc bánh tiêu, đội khăn sạt xám, mang bóp đầm như bà
Phủ bà Huyện…
Cả xe cười ồ lên! Tôi không
biết chuyện gì và tại sao họ lại cười? Lúc đó tôi chỉ muốn nói rõ để chú lơ xe
dễ tìm ra má tôi. Vì bà nội tôi thường bảo:
“Má con ăn mặc như vậy không giống bà nội trợ chưa đầy 34 tuổi của ba. Và là mẹ
của lũ con 5 đứa! Những cháu yêu của bà...”
- Phu quân bà đâu, chỉ mình
“ên” ngồi đây thôi sao? Làm gì cái mặt bà khờ ịt ra vậy? Bộ đang thả hồn theo
mây gió tìm nguồn cảm hứng cho thơ văn hả?
Chị bạn đánh nhẹ vào vai,
làm tôi quay về thực tế. Tay tôi chỉ:
- Ổng ngồi kia! Ờ đang nhớ
xưa ấy mà. Nếu có nguồn cảm hứng chắc cũng bị bà làm chạy mất rồi! Ngồi trên
bắc, làm long tôi náo nức nhớ Việt Nam quá đi thôi!
- Vậy sao không về thăm
lại?
Tôi cười buồn, bỏ lửng câu
nói và chuyển sang đề tài khác:
- Chưa có dịp… Mặc dù gió
biển thổi hù hù, nhưng không làm sao giảm bớt nóng gần 42 độ C. Nóng có thua gì
mùa hè ở Arizona, Texas ở Mỹ hén? Ờ chị có biết chúng ta ăn trưa ở đâu không?
- Ở công viên nơi bờ biển.
Bọn mình sẽ ăn chiều ở nhà nghỉ mát của anh Lâm Hữu Lộc cũng sát bờ biến trước
khi trở về khách sạn…
Bạn tôi đang nhìn mặt nước
biển trong vắt, sóng vỗ lã chã bập bềnh, bầu trời xanh lơ lồng bóng nước trông
hết sức thi vị. Bỗng dưng mấy con ruồi từ đâu bay đến vui vẻ phất phơ đậu vào bờ
môi xinh xắn, đậu vào đôi mắt đẹp của chị. Chị tức tối, bực bội vừa đlấy tay
đuổi ruồi, vừa càm ràm:
- Đồ quỉ, đồ yêu! Ruồi ở
Việt Nam bây giờ thật gian xảo lanh lợi. Mình mới giơ tay là chúng bay mất. Còn
ruồi ở đây sao mà vừa ngu lại vừa mất dạy! Chúng coi mình không ra gì hết đuổi
cũng không muốn bay đi, còn đập thì sợ chúng gây dơ cho mình.
Và những vật chung quanh vô
tội dạ, cũng bị chị giận lây và lầm bầm rủa tiếp:
- Ở đây sóng biển lao xao,
thật là vô duyên, hổn láo, xấc xược… không bằng biển Rạch Giá, Vũng Tàu, Nha
Trang… Ở xứ mình biển vừa hiền hòa, vừa đẹp, vừa cho nhiểu hải sản hiền, ngon…
Chị thấy tôi nói có đúng không chị DB?
Tôi nghĩ thầm, chắc là bà
nầy “mát dây” nặng rồI! Nhưng không sao nhịn được, bậc cười thành tiếng, tôi
bảo:
- Ờ, Ờ… chắc chị nói “tầm
phải” đó đa!
“…Từ nước nầy sang nước khác xa xôi cách
trở. Lần đi lần khó, tốn tiền thì đã tốn rồi. Thôi thì hãy đi thêm tour nữa cho
đáng đồng tiền bát gạo… Ở lại Sydney chơi vài hôm rồi về thẳng Mỹ luôn nghe. Vì
đi lần nầy nữa thì biết chừng nào mình mới trở lại Úc…”
Đó là những lời ngọt
ngào bùi tai để dụ dỗ phu quân tôi cho chuyến đi tour Melbourne và Sydney sau
ngày xong Đại hội. Nhưng ông già (chồng tôi) khó tánh nầy không nói lời nào, tôi
thấy phát ghét! Cho mãi cả buổi sau cóc mới mở miệng cộc lóc:
- Có quen ai ở Sydney không mà muốn ở lại đó?
Biết chàng 60% đã bị dụ rồi! Tôi bèn nở nụ cười
tàn nhẫn tươi như hoa hồng héo, quả quyết:
- Sao mà không có? Bạn đồng môn ở Sydney thiếu
gì nè. Báo Việt Luận tui cộng tác hơn 10 năm rồi, họ cứ nói khi nào qua thì gọi
cho họ nè. Chủ nhiệm Web TĐ/Uc nè… Mình cứ ở khách sạn chỉ nhờ họ chở đi viếng
cảnh, hoặc chỉ cho mình đường thôi… Lo gì, đường đi ở miệng mà. Từ VN chạy muốn
xút bù-lon còn đến đây được thì ở Úc có khó khăn chi đâu? Tại ông không muốn đi
đó thôi…
- Ờ, đi thì đi. Nhưng nếu đến Sydney
không vui sẽ đổi vé máy bay về Mỹ, đừng đổ thừa tui đó nghe.
Thế cho nên, hôm nay chúng tôi có mặt trên
chuyến xe du ngoạn của hãng xe đưa rước du khách du lịch Melbourne ( ban tổ chức
Đại hội mướn xe tour) để chở cả đoàn người từ nhiều nước ngoài đến. Còn với dân
địa phương những cảnh sắc sắp tới nầy có lạ gì với họ đâu mà đi cho mệt. Trừ vợ
chồng anh Bùi Hữu Trạng tình nguyện hướng dẫn đoàn.
Tròm trèm 47 người vừa cho chuyến xe đò (xe
bus). Theo lịch trình tour đoàn du ngoạn chúng tôi sẽ ngủ ở khách sạn (giữa
đường) một đêm, đến Sydney ở 2 đêm. Khởi đi từ Melbourne ngày 13, và sáng ngày
16 thì rả hàng tại Sydney. Sau khi rả hàng ai muốn theo xe trở về Melbourne thì
về. Ai muốn ở lại Sydney thì ở, hay đi đâu thì tùy…
Xe du ngoạn chúng tôi vừa rời bến, chưa ra khỏi
thành phố Melbourne thì mọi người nhôn nhao yêu cầu kể chuyện, hát, hò… Anh chị
Trạng là người đứng mũi chị xào trong chuyến đi nầy. Tôi không ngờ anh Trạng
ngoài tài khéo léo trong việc tổ chức, ngoại giao… anh còn có biệt tài hoạt náo
dí dỏm và hết sức có duyên. Hiền thê anh là chị Anh kể chuyện tiếu thì “Hết
xẩy! Đứt đuôi còn nòng nộc” Mỗi lần chị kể thì cả xe cười bò lăn bò lộn,
cười muốn nín thở…
Những người trong đoàn chúng tôi toàn là
“Ngọa hổ tàng long” về chọc cười, nói tiếu. Từ thầy cô ở VN qua, còn ẩn tiềm
được nét khả kính của một nhà giáo thuở ngày xưa như thầy Kháng, thầy Tại, thầy
Biền… Ở hải ngoại có: thầy Huệ, thầy Quân, cô Thu… Đặc biệt có đại sư huynh, sư
tấu Triệu Huỳnh Võ từ Thủ Phủ của California vất vả bay sang tham dự đại hội.
Ngày xưa sư huynh Võ của chúng ta vừa học giỏi, vừa đẹp trai… vang bóng một thời
ở tuổi thanh xuân. Trên xe, người nào trẻ lắm cũng tròm trè 6 bó (60 tuổi) nhưng
rất trẻ trung dí dỏm pha trò trong những truyện kể. Cho nên câu “Nhứt quỉ,
nhì ma, thứ ba học trò” muôn đời vẫn không thây đổi cho dù họ đã già khú ống
đế rồi.
Mới nghe quý anh chị nói tôi ngơ ngẩn không hiểu
họ nói gì. Chị ngồi bên kia tốt bụng, nhỏ giọng nhắc khéo: “Chị hãy nói
lái lại thì biết ngay:
Uống trà Thái Giếng/ Thơm mùi Thái Dúi…(của
chị Hảo ở Alabama)”. Rồi “Chim của chị H. Rối chị Trạng: Bị ma đè…
Rồi anh Trạng có con cu cườm…”
“Ồ, sao
lông em nhiều quá? Ờ còn anh sao không có lông? Tiếng cười và tiếng la hét
vang rân… Anh Thưởng giải thích: “Mấy ông bà cứ nghĩ sa đà rồi cười chớ tui
có nói gì tục đâu? Đó là Tân Lang và Tân gia nhân thỏ thẻ trong lúc ăn hột vịt
lộn…”
“Trời đất quỉ thần thiên địa ơi ngó xuống mà
coi! Bộ bị bịnh tâm thần sao mà đêm tân hôn đi ăn hột vịt lộn cha nội? Ngồi
xuống!”
Ôi, Nam Tàu Bắc đẩu thiên la địa vỏng ơi! Cả
đoàn du ngoạn có những trận cười nghiêng ngửa, cười muốn tróc nóc xe hơi…
“…Thiệt từ khi hòa bình đến giờ xe cộ chạy êm ru
bà rù. Đường Xá không bị đấp mô, cầu không bị giật sập. Không bị pháo kích ầm ầm
nửa đêm về sáng vào thanh phố, giết hại không biết bao nhiêu người… Cảm ơn
Trời Phật, đó cũng nhờ tụi Việt Cộng không phá phách…”
Lại
những trận cười long trời lở đất liên tục nối tiếp nữa! Còn nhiều chuyện
tiếu, những trận cười, nhiều lắm, dài thật dài… Dài cả khoảng đường từ Melbourne
đến Sydney (hơn 7, 8… giờ lái xe) lận bà con làng nước ơi!
Trên đường đi, chúng
tôi sẽ được viếng những di tích lịch sử, thắng cảnh Thủ đô của nước Úc. Chúng
tôi thăm tòa nhà Quốc Hội, có Thượng Hạ Viện của xứ nầy. Thăm viện Bảo tàng Úc
có phòng trưng bài những di tích lịch sử về chiến tranh của Việt Nam Cộng Hòa…
Thăm di tích lịch sử và những thắng cảnh tiêu biểu của Úc…
Trong khi cả đoàn thăm những thắng cảnh Sydney
lúc đó khoảng hơn 3 giờ chiều. Anh Bùi Hữu Trạng hướng dẫn đoàn du ngoạn, bỗng
dưng nổi hứng gọi các anh chị cựu học sinh Phanh Thanh Giản&Đoàn Thị Điểm ở
Sydney. Cho biết chúng tôi đang ở trong thành phố, và 6 giờ chiều đoàn sẽ ghé
qua thăm…
Thiệt chỉ một “cú” điện thoại thôi, đã làm các
anh chị ở quanh đây (Sydney), anh chị Quang, anh chị Lương Trùng Hưng, anh chị
Sanh, anh chị Đậu … Đang chở nhóm đồng môn đã lên Sydney trước đi thăm thắng
cảnh… Họ phải lật đật quay gấp trở về nhà anh Quang, (sau khi nghe truyền tin
của anh Quang báo có khách). Các chị phải gắp rút chuẩn bị một buổi cơm chiều
tiếp đón trên 40 (đoàn du ngoạn) và ở địa phương gồm chung cũng trên dưới 70
người.
Đúng 6 giờ chiều đoàn du ngoạn chúng tôi đến
trước cửa nhà anh Quang… Thiệt là thời gian quá ngắn ngủi để chuẩn bị và sắp xếp
cho một bữa cơm chiều đông người (chưa đầy 3 giờ). Các anh chị đã làm được là do
tấm chân tình, lòng hiếu khách, và còn tài tình khéo léo trong việc nấu nướng,
tiếp đãi… Để mọi người có một buổi họp mặt bất ngờ thật thân thương nồng ấm.
Tôi nghĩ rằng cả đoàn, sẽ nhớ mãi sự tiếp đón nồng hậu phát xuất từ chân tình
đồng môn nghĩa thầy trò của quý anh chị ở Sydney.
Có phải chăng ảnh hưởng hoàn cảnh nước Úc giàu,
đất rộng, dân ít (chỉ có 22 triệu dân cho cả ước Úc). Khí hậu ôn hòa, người dân
Úc được Chánh phủ giúp nhiều mặt. Như vần đề y tế được hoàn toàn miễn phí.
Sản phụ sanh con không tốn tiền nhà thương mà
còn được tặng 5.000 (Úc kim). Năm rồi có phụ nữ ở Mỹ sanh một lúc 7 đứa. Nồi
đất, nồi đồng ơi! Phải bà ta sanh ở Úc thì được lãnh 35 ngàn Úc kim gọn hơ!
Cưới một nữ Thổ dân sẽ được tặng 50.000 (năm
chục ngàn) Úc kim (Có thiệt không đó, hay chỉ là tin đồn? – Ai mà biết!).
“Khi trở về nhà kể lại cho hai thằng con trai lở thời của tui nghe. Chúng cười
ha hả, bảo mẹ nhờ người bên Úc gởi hình qua đi…” Ngoài ra người dân Úc được
hưởng rất nhiều quyền lợi khác…
Riêng về quân nhân Việt Nam Cộng Hòa (đi lính)
trước năm 1973 sẽ được hưởng đặc quyền của quân nhân Hoàng Gia Úc (quyền lợi y
như quân nhân Úc). Có lẽ nhờ có đời sống rộng rãi dễ chịu mà đại đa số những
người tị nạn Cộng Sản Việt nam đều thành công trên thương trường, và các ngành
nghề khác… Nhứt là học sinh, sinh viên Việt Nam có môi trường thích hợp để tiến
thân và thành công trên đường khoa bảng.
Người dân Úc có cuộc sống thật hài hòa, sung
túc. Ở Úc hình như không có những “cột có hộp” để thu tiền từng giờ dọc theo
đường phố, công, tư sở, công viên, bãi đậu xe (?) Có xe Bus của Chánh phủ chạy
đưa khách đi ngắm thành phố miễn phí (không thu tiền). Không thấy những người vô
gia cư (homeless) hoặc hành khất rãi rác trên đường phố… Mọi thức ăn từ bánh,
trái, rau cải… và cả đồ dùng, người mua không bị trả thuế. Người lái xe ngồi bên
phải như ở Hồng-Kông, ở Anh… Họ dùng Ký-lô làm cân lượng. Dùng độ C (cho thời
tiết).
Nhưng bạn ơi, cái gì ở Úc cũng mắc, nếu so với
các nước khách ở Á Châu trừ nước Nhật (mắc thấu trời!) Thí dụ ở đây một tô phở,
tô mì, tô hủ tiếu, bún thịt… rẻ nhứt là 10$ (1/tô), 3 cái áo thun (Tshirt) của
trẻ con (3, 4 tuổi) 20$. Một cái xách tay của phụ nữ hiệu “Coach” tôi mua ở Mỹ
trước ngày đi là 380$ luôn thuế 8%. Tiệm chuyên bán xách tay cũng hiệu “Coach”
ở Sydney tôi hỏi cũng cùng cỡ và màu sắc như nhau mà 580$ (đã bớt 20%). Cả bánh,
trái cây, thịt, tôm, cá … Nhưng được cái là các sản phẩm rất tươi ngon, nguyên
chất… Bởi đại đa số từ nội địa Úc trồng tỉa, sản xuất.
Hiện kim 1 đô-la (Mỹ) đổi ra được 1.05 (Úc)
trong những ngày tôi ở Úc).
Tại thành phố Sydney còn có ngôi nhà Tổ (do
Chánh Phủ Úc và Cộng đồng người Việt Nam tị nạn CS góp công xây dựng) của riêng
người Việt Nam. Nhà Tổ nầy lớn có thể chứa từ 500 đến 700 người được xây trên
một vuông đất kiên cố rộng thênh thang do Chánh phủ Úc cho tiền và dân Việt Nam
đóng góp để xây dựng. Bên ngoài nhà Tổ có đường tráng nhựa, bãi đậu xe, có vườn
hoa, sân chơi... Trong nhà Tổ đầy đủ tiện nghi. Có thư viên, có phòng cho người
học chữ Việt, có phòng họp, có khán đài… Tôi nghĩ rằng đây là ngôi nhà Tổ đồ sộ
của người Việt Nam ở Úc, ít nước khác có được!
Người tị nạn CS VN vào được nước Úc là nước ở
ngay vùng “Hàm rồng” Nên thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều có, đã tạo cho
người dân VN sống ở Úc đại đa số có cuộc sống thoải mái từ nội tâm đến vật chất.
Nên người Việt Nam ở Úc hào sảng, rộng rãi, hiếu khách… (Quý vị ở các nơi
đừng có càm ràm tui nghen! Tui nói đại đa số thôi, chớ không phải ở Úc người nào
cũng rộng rãi, hào sảng và hiếu khách đâu…)
Sư huynh Nguyễn Kim Quang đón chúng tôi ở khách
sạn. (Những ngày ở Sydney chúng tôi ở nhà anh chị Quang). Vừa về đến nhà anh hỏi
tôi:
- Đến Sydney, DB muốn ăn gì?
Tôi không ngại ngùng trả lời ngay:
- Chuối xiêm già rọi hơi dốt dốt chẻ đôi lột vỏ
để chút muối nấu.
Mấy anh chị đứng gần nghe cười ngất. Chị Mỹ Linh
(chị vợ anh Quang), khều tôi bảo nhỏ:
- Ăn chuối nướng ngon hơn DB…
- Vậy thì bữa nay ăn chuối nướng, mai ăn chuối
nấu nghe anh Tư (anh Quang).
Chị Nguyệt Hương (gọi anh Quang bằng cậu) nhìn
tôi cười nheo mắt. Ý bà nầy chắc cũng muốn ăn chuối như tôi.
Cả bọn hơn 10 người đi ăn sáng và thăm thắng
cảnh. Trở về nhà thì tôi thấy đã có nãi chuối xiêm đen già rọi hườm hườm. Tôi
lât đật lột nướng ngay để kịp cho chị Nguyệt Hương ăn và đem theo lên phi cơ trở
lại Melbourne.
Ôi chuối nướng dẽo, thơm, ngọt vô cùng! Ngọt
nguyên thủy của chuối và ngọt tình người, mà tôi vừa bắt gặp lại sau 32 năm xa
xứ. Cảm ơn anh Quang và chị Nguyệt Linh (bà xã anh Quang)
Chúng tôi ở Sydney từ ngày 16 đến ngày 20. Ngày
nào cũng được sự tiếp đón thật nồng hậu của đồng môn. Quý anh chị chia nhau đưa
đi thăm viếng thắng cảnh, di tích lịch sử. Anh chị Lương Trùng Hưng chở đi thăm
Opera House, Blue Mountain, Harbourside Shopping Centre…. Và chiều nào cũng có
tiệc không ở nhà hàng, thì cũng ở nhà anh chị bạn đồng môn… Các anh chị quy tựu
từ 40, 50 người (ở địa phương).
Những gia đình, những nhà đồng môn chúng tôi có
dịp đến thăm nhà nào cũng có sân trước, vườn sau rành rạnh. Nhà được xây trên
đất rộng, lớn, và cao (2, 3 tầng) như biệt thự. Trong nhà trang hoàng những tủ,
bàn, ghế… tranh, ảnh nghệ thuật đắc tiền, những cặp cẩm đôn, những cái lục bình,
những món cổ ngoạn… quý giá, đắc tiền như nhà Tể Tướng hồi hưu.
Có anh bạn trẻ, khi nghe tôi khen các nhà tôi
được đến thăm. Anh cười cười, bảo với cả bàn tiệc rằng:
- Ở nước Úc, quý vị đi qua các con đường nào,
những vùng nào có nhiều nhà dân cư, thấy nhà nào đồ sộ nhứt, nhà nào bự nhứt,
nhà nào lớn nhứt, nhà nào cao nhứt, nhà nào đẹp nhứt, nhà nào mắc nhứt… Thì là
nhà của người Việt Nam.
Đó là trong buổi ăn trưa do nhã ý của những bạn
đồng điệu, đãi người phương xa tại nhà hàng. Người bạn “Trẻ tuổi tài cao, nhà
giàu, học giỏi, đẹp giai…” tôi muốn nói đó, là anh Lê Dũng. Chủ Nhiệm
kiêm Chú bút báo Việt Luận. Tuần san, nguyệt san Việt Luận. Là một trong những
tờ báo nhiều độc giả, có số lượng tiêu thụ đáng kể trong và ngoài nước. Cũng là
một trong những tờ báo có uy tín phát hành mạnh nhứt nhì nước Úc.
Trong dịp nầy, tôi hân hạnh được gặp nhà văn
Phùng Nhân. Hỏi ra mới biết anh và tôi cùng làm chung Ty Y Tế Mỹ Tho. Thuở
đó tôi làm bên Trung Tâm Y Tế Toàn Khoa (bệnh viện) còn anh làm phòng Y Tế Công
Cộng của Ty. Lần đến Úc nầy tôi còn gặp được anh Phạm Cơ Thân chủ biên
Web Thủ Đức Úc. Nhờ anh giới thiệu, tôi mới biết được anh Nguyễn Khắp Nơi
trong ngày Đại hội Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm ở Melbourne.
Phu quân tôi và các ông bàn về báo chí, sách vở,
cùng các bộ môn Văn Học Nghệ Thuật ở hải ngoại. Nhứt là sách, báo mỗi ngày thưa
dần độc giả cũ, và không có độc giả mới…
Anh Phùng Nhân chợt hỏi:
- Dịp nầy chị có đem theo sách vở gì để giới
thiệu trong Đại hội trường không? Có được ủng hộ nhiều không? Tôi cũng có gởi
một số tác phẩm đẻ phổ biến ở đó.
Tôi cười, nhẹ giọng:
- Dạ có, nhưng vì đường xa và sách nặng nề quá,
nên tôi chỉ đem khoảng 30 quyển sách, và một số CD nhạc, CD ngâm thơ tượng trưng
thôi thưa anh.
Có anh bạn bảo:
- Hôm tiền Đại hội, và Đại hội. MC thông báo là
chị có nhã ý tặng những tác phẩm của chị hiện có cho quý vị đến dự Đại hội từ
Việt Nam.
Anh khác cười xen vào:
- Vậy là lỗ sở hụi, lỗ vốn rồi chị Diễm ơi.
Tôi cũng cười:
- Có cuốn sách nào tôi in mà lời đâu anh! Đủ
vốn là mừng “húm” rồi. Bởi viết với tôi là sở thích, là niềm vui, là nỗi đam mê…
Những buổi hội chợ quy tựu đông người Việt như chợ Tết, ngày Quân Lực của hôi
cựu quân nhân, ngày thương phế binh, những buổi đại hội của trường… ở vùng tôi ở
hay các tiểu bang Mỹ. Nếu có đi dự, tôi đều mang tác phẩm đến nơi đó phổ biến,
để giới thiệu với độc giả những đứa con tinh thần yêu quý của mình. Được gặp
trực tiếp nói chuyện và ký tên vào sách mình cho độc giả là điều tôi rất thích
và vui mừng. Vả lai tôi còn được ủng hộ có vốn để in sách mới nữa. Nhiều người
bảo với tôi làm như vậy là nhẹ thể, đem sách vở bán chợ trời vv và vv… cùng
nhiều người nói những câu chỏi tai, những lời lẽ khó nghe… Với người khác thì tự
ái, thì không vui, thì bực bội, thì khó chịu… Nhưng riêng tôi thì không ngại
chút nào! Bởi tôi không có làm điều hổ thẹn với chính mình, không làm điều gì
sai trái, cũng không làm điều gì phạm pháp, hay hại đến người khác! Các anh nghĩ
lại coi, tôi đã có tên Buồn rồi thì còn buồn nỗi gì nữa đây?
Dừng lại uống ngụm nước, tôi nói tiếp:
- Điều làm tôi thật
sự buồn là hôm nay không còn CD, hay cuốn sách nào để tặng quý vị. Tôi xin hứa
sẽ gởi qua khi về đến nhà nghen…
Một anh bạn văn chép miệng, buồn giọng trả lời:
- Đó là thế thái nhân tình mà chị! Theo tôi thì
chị là một trong những nhà văn, nhà thơ nữ miền Nam ở hải ngoại được nhiều người
biết đến, và có cảm tình với nhiều độc giả. Chị lại là học sinh xuất thân từ
trường Trung học Phan Thanh Giản&Đoàn Thị Điểm (Cần Thơ) nữa…
- Cảm ơn anh cảm thông thương tình mà nghĩ vậy.
Tôi chỉ là giọt nước trong biển cả mênh mông, vô bờ vô tận của trường tôi thôi
anh ơi.
Tôi tươi cười nói tiếp:
- Nhưng xin quý anh chị đừng lo và
ngại cho tôi nghe. Vì tôi có ngân hàng tài trợ để in sách, làm CD!
Các anh mở to mắt ngạc nhiện:
- Vậy sao, thật vậy sao? Chúc mừng chị…
Phu quân tôi đang ngồi bên cạnh tủm tỉm cười.
Tôi quay qua chỉ “chàng” với mọi người:
- Đây là ngân hàng, mà mấy lần vì nỗi đam mê
sách vở của vợ chút tí nữa thì bị phá sản (Bankruptcy) rồi…
Cái
“họ” đặc biệt của một đồng môn làm tôi nhớ đến sử tích xưa. Đó là vào đời vua
Sùng Chính có một trung thần bị kẻ gian hảm hại. Tôi cười hỏi:
- Có phải anh là dòng dõi trung thành của Tướng
Viên Thế Khải cuối đời nhà Minh không?
Mắt nhìn, tay anh đang bấm máy chụp hình lia
lịa… Ánh đèn chớp nhoáng liên hồi. Anh cười tươi trả lời tôi:
- Chắc chị đoán đúng phần nào. Có lẽ là dòng họ
đời ông cố, ông sơ, ông sờ, ông sẳm, ông cẩm, ông kỹ…. của tôi từ muôn ngàn năm
trước đó chị ơi. Nầy chị có tên Buồn, mà tôi thấy chị có buồn chút nào đâu? Chị
tươi vui như mùa xuân, nên đặt lại là Diễm Xuân mới đúng đó chị Dư Thị Diễm
Buồn.
- Cảm ơn anh Viên Thế
Nghiêm. Anh nấu chè đãi đi, tôi sẽ đặt bút hiệu lại… Ờ, anh cũng đừng quên nếu
có hình đẹp của tui xin gởi cho tui với nghe…
Ông đồng môn khác nghe thấy, cười chọc quê:
- Trời! Chị Diễm ơi già khú rồi còn đẹp nỗi gì
nữa?
Anh bạn khác cứu bồ:
- Già nhưng nét xưa vẫn còn, già thì đẹp theo
già… Già thì đẹp lão đó cha nội, nói bậy không hà…
Mọi người cười xòa vui vẻ… Tôi gặp
“Búp bê Nhật” của thung lũng Hoa Vàng trong đại hội. Mỹ danh nầy tôi đã đặt
cho sư tỉ Thu Vi (phu nhân của cố Đại/Tá Nguyễn Tấn Phát). Từ hơn nửa vòng trái
đất chị cũng bay qua đây để dự đại hội của trường.
Sư tỉ tôi
ngoài dáng dấp đẹp, sang còn hào sản. Lúc nào chị cũng mát tay, rộng rãi và chi
đẹp lắm! Tỉ tặng cho đại hội 500 đo-la. Tôi bèn kề tai tỉ hỏi nhỏ:
- Tiền nầy của tỉ,
hay của hội PTG&ĐTĐ San Jose, mà tỉ đại diện để tặng vậy?
Búp-Bê Nhật của tui tròn xoe đôi mắt phượng,
cười bảo:
- Cá nhân tỉ đi dự đại hội Úc lần nầy. Của tỉ
tặng đó, chớ không phải của hội mình đâu nghe nhỏ!
Tiếng “nhỏ”! Đã qua mấy mươi năm rồi tôi mới bắt
gặp lại. Ui, tiếng “nhỏ” thật dễ thương quá đi thôi sư tỉ à!
Trong khi chung quanh chúng tôi tiếng chào hỏi,
tiếng nói cười, hàn huyên tâm sự của thầy cô, của đồng môn... Càng lúc càng đông
người, càng ồn ào, càng náo nhiệt vui tươi… Mà trên tay mọi người với cái bánh
ngọt, tách trà, ly cà-phê nóng… do các bà nội trợ ở Đại hội Melbourne luôn chăm
chút tỉ mỉ, chu đáo vì mấy khi có dịp tiếp đông đảo thầy cô, đồng môn của chồng,
hay của vợ từ phương xa vì nghĩa tình mà đến thăm viếng một nước ở xa xôi cách
trở nầy.
Tôi vẫn nhớ, lâu lắm rồi vào năm 1999. Đại Hội
Phan Thanh Giản & Đoàn Thị Điểm tổ chức ở San Jose. Thầy Trương Quang Minh (ở Úc)
đến tìm tôi ủng hộ sách. Thầy đã bảo: “Đọc trên báo chí, tôi thấy những bài
viết của chị rải rác đó đây. Tôi nghĩ rằng chị là dân Nam Kỳ Lục Tỉnh. Nhưng
không ngờ chị còn là cựu học sinh của trường nữa. Chị đã phát hành được bao
nhiêu cuốn rồi? Tất cả những tác phẩm của chị mỗi thứ lấy cho tôi một cuốn…”
Mặc dù tôi không học thầy Minh ngày nào, nhưng cảm tình của thầy nhen nhúm trong
tôi từ đó.
Vào Năm 2003 tôi gặp lại thầy Minh trong Đại Hội
Phan Thanh Giản&Đoàn Thị Điểm ở Brisbane (Úc). Thầy đến bàn sách ủng hộ những
tác phẩm nào của tôi in sau nầy mà thầy chưa có. Thầy rủ thêm một số các sư
huynh, sư tỉ cựu học sinh của trường đến giới thiệu, và ủng hộ sách cho cô sư
muội nầy…
Trong số những người đến bàn sách, tôi nhớ có
đại sư huynh Nguyễn Khương Lạc vui miệng hỏi:
- Chị Diễm vào trường năm nào?
Tôi không trả lời, mà mỉm cười lí lắc hỏi ngược
lại anh:
- Sư huynh ra trường Phan Thanh Giản năm nào?
Anh Lạc trầm ngâm một hồi như để nhớ lại, rồi
anh bảo:
- Tôi ra trường năm 1943.
Tôi cười ngất, lòng chợt bùi ngùi cảm động! Hai
bàn tay tôi siết chặt tay anh trong niềm thương kính:
- Đại sư huynh Nguyễn Khương Lạc ơi! Khi huynh
học xong rồi rời trường mẹ. Thì cô tiểu sư muội DTDB của anh chưa chào đời đó
đại sư huynh à!
Và khi từ giả, thầy Minh bảo nhỏ với tôi:
- Lần sau trở lại Úc không biết chị có còn gặp
tôi nữa không?
Tôi vô tư tươi cười:
- Sao lại không, nhứt định gặp lại mà thầy.
Thầy Minh cười buồn quay đi không nói lời nào!
“Thật sự lúc đó tôi không biết thầy Trương Quang Minh đang bị bịnh!”
Tôi trở lại Úc lần nầy sau 7 năm. Gặp lại đại sư
huynh Nguyễn Khương Lạc ở Thủ đô của nước Úc (Canberra) trong buổi ăn trưa của
đoàn du ngoạn ở nhà hàng tên “Cần Thơ”. Đại hội lần nầy, đại sư huynh Lạc không
dự vì không ngồi xe lâu, và đi xa được. Nay đại sư huynh Lạc yếu nhiều, đi phải
chống gậy, tóc bạc trắng, nhưng da dẻ anh hồng hào dáng người quắc thước. Khi
nghe tôi nhắc lần gặp trước! Mắt huynh bỗng dưng đỏ, và dòng lệ hoen mi… Nét mặt
thoáng u buồn, mắt nhìn trời xa, giọng huynh vẫn từ tốn, chẫm rãi bảo:
- Tôi vẫn không quên cái tên đặc biệt, và văn
phong của chị…
Một luồn hơi ấm len lén đi nhẹ vào hồn. Tôi bồi
hồi xúc động, ngậm ngùi trong niềm kính thương như gặp lại người cha, người anh
cả bao nhiêu năm trời xa cách. Như tình cảm của tôi với đại sư huynh Huỳnh Kim
Mãng (ở Bỉ) trong dịp diện kiến huynh vào Đại hội ở San Jose năm nào. Đai sư
huynh Lý Hương Huy (Canađa) ở Đại hội Dalat. Và gần đây nhà văn Đông Phong Trần
Đức Thắng tôi gặp trong đại hội ở TX năm 2008. Những đồng môn, thầy, cô tôi đã
gặp, đã được tiếp chuyện… Theo tuổi đời chồng chất, nay có người đã ra người
thiên cỗ, vĩnh viễn rời xa chúng ta!
Mắt cay cay, dòng lệ tôi cũng rưng rưng chảy dài
xuống má! Tôi và huynh Lạc không ai bảo ai, nhưng cùng rơi nước mắt. Phải chăng
chúng tôi có cùng nỗi cảm thông và nghĩ rằng: “Thời gian và sanh lão bịnh tử
của kiếp con người không chừa một ai! Hôm nay huynh muội gặp nhau. Không biết
sau nầy có còn gặp lại nữa không?”
Đại sư huynh Lạc chợt hỏi:
- Ông Trương Quang Minh đã qua đời, DB có biết
không?
- Dạ có! Ngày Đại hội ở Melbourne muội có gặp
chị Thủy (vợ thầy Minh). Ban tổ chức nhắc thầy Minh làm mọi người ngậm ngùi xúc
động! Và ban tổ chức cũng “đặc biệt giới thiệu về chị Thủy cùng người
bạn trai mới của chị” trong buổi họp mặt nầy!
Huynh và tôi trầm ngâm
không nói lời nào! Mỗi người theo dõi ý nghĩ riêng của mình… Khi xe chúng tôi từ
giả để tiếp nối con đường du ngoạn… Đại sư huynh Nguyễn Khương Lạc đứng bên lề
nhìn theo dáng hắt hiu và đôi mắt buồn xa vắng…
Buổi tiệc nào rồi cũng tàn, buổi họp nào rồi
cũng tan… Có còn chăng là dư âm ấm nồng thân thương tình thầy trò, nghĩa đồng
môn. Những ngày Đại hội của cựu học sinh Trung học Phan Thanh Giản và Đoàn Thị
Điểm (Cần Thơ) ở đâu cũng vậy. Ban tổ chức hết sức cố gắng và khéo léo, dàn dựng
để có được bầu không khí tươi mát, vui vẻ, chân tình đông đầy… để sau đại hội
thắt chặt thêm tình nghĩa. Ở Úc ngoài nghĩa thầy trò, tình đồng môn, còn có cả
tình đồng hương! “Ban tổ chức và đồng môn, đồng hương Cần Thơ trong đại
hội Úc Châu đã làm được điều đó”. Mong rằng những tình cảm rất hiếm, rất
quý đã tích tựu từ bấy lâu nay (có hơn 90 năm của trường). Sẽ còn mãi mãi đến
ngàn sau cho đại gia đình cựu học Sinh Phan Thanh Giản và Đoàn Thị Điểm (Cần
Thơ) khắp nơi trên thế giới.
California lập Đông, cận Tết Canh Dần
Tệ xá Diễm Diễm Khánh An
DƯ THỊ DIỄM BUỒN
|