|
Một chuyến đi nhiều trắc trở mà
lợi lộc vô cùng
Chs.
Trịnh Cẩm Văn ( 1954-1959)
Chuẩn bị một chuyến bay
Lật bật đã cận kề
ngày lên đường. Chúng tôi có bảy người đã mua được vé rẻ: Gs. Nguyễn Huệ, gs.
Đặng Thanh Liêm và phu nhân Đặng Ngọc Anh, chs. Ngô Tùng Châu và phu nhân Ngô
Kim Anh, và dỉ nhiên, vợ chồng chúng tôi, Trịnh Cẩm Văn – Cao Thị Lang. Anh chị
chs. Phạm Khắc Đông - Trịnh thị Liên vì lu bu chuyện Đông chuyện Tây, hảng Delta
thấy ghét tăng giá, giận ở lại đi… diệt gián diệt mối chơi, bỏ ghét!
Nhớ lại mà thương,
nhờ công đức ba bạn mình nên tôi có “Một chuyến du hành kỳ thú”.
Trưởng Ban tổ chức
Bùi Hữu Trạng từ xứ Kangaroos, khỉ ho cò gáy email điện thoại tới tắp. Rủ rê, rủ
rỉ, rù quến…“anh V. ơi, anh V. hỡi” Lần nào tôi cũng khai bệnh than “ Trạng ơi
đi không nổi!”. “ Máy nó bay, chứ bộ anh chạy sao mà không nổi?” Đó là một động
lực, hay cũng gọi là động cơ thúc đẩy tôi cố bay.
Người thứ hai là La
Phú Xương, bạn cùng lớp “ Dê-1954”, từ Boston, MA / USA, hẹn cùng đi và hứa… “
trợ vé cho”. Cuối cùng rất tiếc, vì lý do tư riêng, LPXương không đi, mà chỉ có
tấm “Check trợ vé” đến với kẻ hàn sĩ nầy thôi. Cảm kích! Rất cảm kích một người
bạn tốt bụng.
Người kế tiếp mà cả
toán Atlanta chúng tôi rất tâm phục, tâm phục cái lòng tận tụỵ như một ông Giáo
già ( chưa già đâu). Thầy ĐTLiêm đã cặm cụi, nào là book vé chi tiết ngày giờ,
từng li từng tí, đi- đến ở- về, chuyển đổi nhiều chuyến bay của nhiều hảng khác
nhau: Delta, Tiger Airways, Jetstar Airways. Cào credit card, xin visa trên web
cho cả bọn…Công lao vô vàn.
Ngày đi đã đến.
Kiểm soát kỹ có
khi còn thiếu sót,
Rương chật rồi khó
nhốt cả niềm vui.
Buổi đầu nhiều trắc
trở
Vào cân hành lý, cậu
nhân viên trẻ Mỹ trắng dễ thương…mà thương không dễ, chạy ra xe tiếp kéo valy (
mình nói trong bụng, chà…tốt quá há!) rồi làm thủ tục, cân hành lý. Quá kí, dán
nhản heavy. Anh ta bảo charge mỗi kiện $150x2 = $300! Tôi ú ớ… “Lấy credit
card?”. Nó nói nếu đưa cash thì $150 thôi. Vì muốn nhanh chóng, suông sẻ, tôi
đưa tiền mặt cho hắn, rồi vào check in. Lúc ngồi khu chờ đợi lên tàu, nghĩ lại
hơi tưng tức…Gs. Huệ, Liêm, Châu, các bà cho là bị làm tiền. Mình càng ấm ức
thêm! Rồi phát hiện, Cao thị Lang, bà xã đáng yêu của tôi bỏ quên chiếc đồng hồ
Longines nữ ( giá chỉ vài trăm bạc) ở Security check-in. Mọi người, nhất là
Liêm, tích cực giục cùng tôi trở lại tìm. Bình thường tôi hay nghĩ rằng, mất của
là “ xã xui”, là một hình thức “bố thí ngoại tài”. Tôi xin mọi người bỏ
qua, để không lỡ chuyến, đi cho thoải mái.
Qua bao nhọc mệt,
chuyển nhiều chuyến bay, một đêm ngủ vùi bay over sea. Sáng sớm, toán đặt chân
trên đất Úc châu tươi đẹp. Ối giời! Cao thị Lang, lại cô nàng, phát hiện bỏ quên
cái kính mát, mà con dâu quý mới “mua cho Mẹ đi chơi”, ở quầy check- out! Thôi,
bỏ qua đi, để vui chơi cùng bè bạn khắp năm châu bốn biển. Tội gì nghĩ ngợi ba
cái vật chất lẻ tẻ. Ông bà thường nói, mất vật là hên mà, tiền hung hậu cát.
Úc châu êm ả - Melbourne nhộn nhịp
Lấy phòng Motel.
Chúng tôi, hai cập bốn mạng dồn chung, họ tính chẳng $100 chưa thuế. Bốn ngày,
chúng tôi trả cho Palms Motel $440. Úc kim. Cũng OK! Mắc gấp đôi ở Mỹ. Những bạn
phòng kế bên, xin đổi phòng liên tục, vì nhiều lý do…máy lạnh không work, có
mùi, có gián bò, TV bễ ..v..v…Có cái ngộ nghĩnh, hằng ngày không có người dọn
phòng, làm vệ sinh (housekeeper). Chúng tôi phải chạy xuống văn phòng nhắc, xin
thêm khăn tắm, giấy vệ sinh, mỗi sáng bỏ rác vào túi nylon để trước cửa phòng
cho họ đến lấy. Ngày đầu, theo lịch sự ở Mỹ, chúng tôi để vài đồng TIP, tối về
thấy còn y. Sau vỡ lẽ, ở Úc không có lệ cho TIP (đi ăn ngoài phố cũng vậy), và ở
motel nầy không có khâu housekeeping, dọn phòng hằng ngày!?
Đặc biệt lưu ý, mọi
dịch vụ đều xài tiền Úc, không xài đô Mỹ. Chúng ta phải đến ngân hàng hay văn
phòng dịch vụ đổi tiền. Nếu không ai chở đi thì chịu. Lúc mới đến, chúng tôi đi
xe bus phi trường từ Inter qua Nội địa, $5 / người. May nhờ một cháu gái VN trả
dùm $35 tiền Úc cho 7 ngưới, chúng tôi đưa lại đô Mỹ. Nếu về VN, thì …ham lắm,
tiền Mỹ Úc gì cũng chơi tuốt.
Rất là tiếc rẻ, vì
BTC thay đổi chương trình, buổi Tiền Hội chấm dứt sớm hơn dự định, nên toán
Atlanta chúng tôi không kịp đến chung vui. Mặc dù mới 3.30pm.
Chiều ngày đầu rỗi
rãnh, vài chúng tôi rủ nhau kéo bộ ra phố, có hàng quán VN, cách hơn một mile,
gần 2 km, kiếm gì ăn. Thật thú vị với không khí mát mẻ buổi chiều, song tối về
vị nào không có áo gió thì hơi …teo! Dọc hai bên phố, nhiều shop, restaurant Ấn
độ ( Hình như họ bị kỳ thị nặng, có nhiều trận đụng độ giữa họ và người bản địa,
máu đã đổ, nhiều sinh viên du học Ấn đã bị đánh. Vừa qua, một sv bị đâm chết, đã
gây công phẫn cho cộng đồng Ấn và làm xôn xao trong nước Ấn Độ), tiệm ăn Tàu,
xen lẫn VN, bún bò Đông Ba, phở Hiền Vương, phở Hùng Vương… Chúng tôi nghe theo
các bà, chọn phở Chú Thể, có tiếng nhờ băng nhạc Asia giới thiệu. Quán hẹp, có
ba dãy bàn nhỏ. Phở ăn được, tiếng đồn khôn ngoa! Tức cười, cả một chục bàn ngồi
mà chỉ có…2 chai tương và ớt! Tội cho chú bé chạy bàn, bên nầy réo, bên kia
gọi…Chúng tôi chọc quê, cười xoà. Xin cô chủ đổi cho bạc lẻ Úc để đặt TIP, không
có, vợ tôi phải để TIP $2 đô Mỹ. Tôi cự nự, sao nhím vậy, bốn người mà cho có
hai đô? Họ sẽ chưỡi, sao dân Mỹ xệ thế! Người khách bàn bên nghe xì xào, bà quay
qua bảo, ở bên nầy không có “ bo” đâu ( pour boire). Chúng tôi cứ để đó. Chắc
chú bé được $2 đô cũng mừng? Mà quý vị ơi, hình như giá cả khá cứng đó! Tô phở,
mì, hủ tiếu, bún giò heo, cháo lòng…nói chung các món ăn bình dân đều có giá
$8.30 Úc kim. Thời điểm nầy, tức đầu năm 2010, vì đồng dollars sụt giá, Úc và Mỹ
kim gần xấp xỉ. Như thế một tô phở cũng khoảng $8. đô Mỹ rồi. Cũng ghi nhận
thêm, thức ăn ở đây quá ngon và lạ. Có thể tôi chưa biết hết các món ăn ngon Tàu
ở Atlanta, ở Little Saigon; cho nên khi chúng tôi được vợ chồng đồng môn Mai
Quang Minh đưa đi ăn cơm Tàu ngoài phố Melbourne, hai món lạ và rất ngon: Một
dĩa hột xoài ( oval ) hến xào XO, dùng bánh củ cải ( giò cháo quảy) cắt ngắn,
quệt vào nước sốt, nhai dòn dòn, mềm mềm, vị béo mặn thơm lừng. Ăn bằng tay mới
ngon! Hai tay bẹt mép “thị hến” ra, đưa vào mồm liếm và cạp thịt hến, nhai ngấu
nghiến. Beo béo, mằn mặn…rồi nhắm mắt thưởng thức. Còn món nữa, cũng có XO.
Nghêu sốt XO ăn chung với mì sợi. Ăn mệt nghỉ, không biết no! Giá cũng khá cứng,
ba bốn chục đồng một dĩa. Thức ăn ngon, cũng nên nhắc đến một đặc sản: Con tôm
mình dẹp, đuôi bè ra ( tôi không nhớ tên). Ăn luộc hoặc nướng. Khi ăn, lật ngữa
nó ra, rồi vung nắm tay đập mạnh một cái, đầu văng ra, bẻ lấy thịt mà ăn. Thịt
ngọt mà dòn. Vợ chồng lính dù Ngô Tùng Châu được Nhóm bạn Dù và Võ Bị ở
Melbourne đải một chầu ngây ngất. Chẳng biết có phải vì thói quen hay sao, anh
lật ngữa chị cua ra, phần trên không đập, nhè đập phần dưới, bể mu, gạch đỏ văng
tứ tung.
Vợ chồng Mai Quang
Minh còn đưa chúng tôi đi xem Casino. Anh Minh từng làm Security tại đấy vài
năm. Ít có chính quyền nào dám cho mở sòng bạc giữa trung tâm downtown như
Melbourne. Các đại gia, chủ farm được phi cơ taxi đến tận nơi đưa đón đi đánh
bạc tại những khu dành riêng đặc biệt. Ở ăn những khách sạn 4,5 sao. Thua bạc
triệu là chuyện nhỏ! Trong số nầy có một chủ farm là người Việt. Vào đấy, tôi
thấy tại bàn roulette, xì phé, xì dách có rất đông người VN, được gọi chung với
Asian là “Đầu đen”. Người ta nói, hể mười “đầu đen” thì có 6,7 Việt nam, 60-70%.
Chủ tập đoàn kinh doanh Casino tuyên bố, nếu không có “đầu đen” thì họ đã xập
tiệm, đóng cửa Casino rồi. Mỗi năm họ lời bạc tỷ. Cờ bạc là bác thằng bần, con
đường mịt mù trước mặt cho những ai có máu đỏ đen!!!
Ngây ngất ngày Đại Hội
Chúng tôi đã một lần
tổ chức ĐH – Atlanta 2005, và Quý vị cũng đã tham dự. Chúng tôi chịu thua! Thua
xa Nhóm Trẻ, BTC Melbourne 2010: Bùi Hữu Trạng, Trần Đông, Lê Thiện Phúc, Lâm
Hữu Lộc…( xin cáo lỗi không nhớ hết)! Chương trình sinh động và phong phú. Nhất
là khâu văn nghệ, quá hay không chê vào đâu được. Ai cũng nhắc đến màn diễn xuất
độc đáo: Cụ Phan uống thuốc độc bên cạnh phu nhân khóc than thảm thiết! Tuyên
dương hai bạn diễn viên.
Buổi lễ có một MC tài
ba, em của BHTrạng, lưu loát, đôi lúc pha trò dí dỏm…
Có quá nhiều quà lưu
niệm. Vào đóng tiền, mỗi người đã được tặng chiếc mũ trắng thêu logo, đội đi
chơi dã ngoại. Mỗi tham dự viên lại được tròng cổ một Medal đồng logo ĐH rất
xinh xắn, lại thêm một plaque dĩa tròn kỷ niệm ĐH nữa.
Nói thế có nghĩa là
đã công nhận khả năng tổ chức và tài điều hành của Trưởng Ban Tổ Chức, Bùi Hữu
Trạng. ( chắc nhờ…“lấy bụng ở đời”). Bái phục! Bái phục!
Hình như chú trọng
nhiều vào chương trình văn nghệ và các khâu khác, nên phần ẩm thực hơi yếu. Điểm
tâm sáng có mì ly đổ nước xôi ăn liền và các món ăn nhẹ. Thức ăn nhà hàng Happy
Receptions cũng thường thường bực trung. Không có gì đặc sắc.
Chúng tôi đến xin
nước uống, thì được bảo là hết rồi. Cũng không sao, chia nhau nhiều người một
chai nước vậy. Đúng thôi, đến chung vui, chứ đâu phải để ăn với uống! Thông cảm
với BTC. Tổ chức nào không lật bật, thiếu sót?
Khí hậu khá dễ chịu.
Trưa hơi nóng, chiều tối mát lạnh, đi dạo phố, ăn tối nên choàng áo gió ( BTC đã
cẩn thận thông tin trước trên web). Trừ ngày thứ hai 11/01/2010, trên đường đi
tham quan ngoại ô Melbourne, nhiệt độ ngoài trời lên đến 43oC, trên 100oF. Người
dân Úc cho biết, từ sáu trăm năm qua, mới có một ngày nầy. Hai xe buses ngừng
trước cơ sở xản xuất rượu vang lớn nhất vùng để bà con tập nếm rượu ( cứ một lần
nếm, khoảng nửa cup nhỏ là $5 đô Úc), mọi người ùa chạy vào hảng để trốn nóng.
Xe chạy trong cái nóng chết người. Trong xe giảm nhiệt nhờ tài ăn nói hoạt bát,
pha trò của tài xế trẻ tuổi, Peter Lee ( Khoa Lý), vừa là chủ nhân công ty
Excellent Coaches với 5 chiếc lớn nhỏ. Chúng tôi gọi anh là “ Tài xế tuyệt vời”.
Nhờ Khoa mà tôi học được nhiều điều. Ăn thịt đỏ, uống rượu vang đỏ. Thịt trắng
có rượu vang trắng. Muốn thử độ cồn, lắc đều cốc rượu vang, alcohol ván lên
thành ly, rồi từ từ chảy xuống như những giọt nước mắt. Giọt nước mắt rượu rộng
lớn thì độ cồn cao và trái lại. Xe chạy ngang trường nữ Trung học, một ngôi
trường cỗ kính, đệ nhất của nước Úc. Nữ sinh giỏi từ các trường tiểu học mới
được tuyển vào. Khởi thủy chỉ thâu nhận da trắng. Bây giờ đã có đến 70% da màu
Asian, trong đó có nhiều cháu VN là học sinh xuất sắc. Theo kinh nghiệm, chú
Khoa khuyên con gái mình chớ lấy làm chồng hai hạng người ( hay loại người): 1/
Hồi giáo, vì đàn ông được phép đa thê. 2/ Ấn Độ, bởi họ hành hạ đàn bà ghê lắm (
? ). Đàn ông VN lấy vợ Ấn thì được, vì được ướp mùi cà ri nồng nàn.
Nước Úc có sản xuất
loại bia đắng VB hão hạng, viết tắt của Victoria Bitter. Chớ say sưa như hủ chìm
thì, VB thành Vợ Bỏ. Tài xế cũng xin lưu ý quý ông chớ lân la các quán bar,
order món mực xào ngò, nói gọn là mực ngò hay “mò ngực” cũng thế! Cũng nên tránh
ăn món thịt nhím, cheo…nói láy là “nhéo chim”!
Nhân mừng chị Bích
Thủy ở Sydney, được một ông bác sĩ từ Pháp ( có tên Pháp Nguyễn Thành Gilbert ?
) qua “gõ cửa” - Nếu có lần anh gõ cửa đến thăm – Phu nhân Bùi Hữu Trạng,
thành viên BTC theo xe, kể chuyện vui “ Gõ cửa”: Một bà đăng mục “Tìm bạn bốn
phương” như sau: “Cần bạn đời lịch sự, biết chiều chuộng, không vũ phu đấm đá
phụ nữ…nếu hợp có thể tiến xa…”. Một hôm, nghe tiếng gõ cửa rất “ấn tượng”, ra
mở cửa, bà ta ngạc nhiên thấy một gã đàn ông ngồi xe lăn. Bà hỏi có chuyện chi
cần? Ông ta bảo, tôi đọc lời đăng tìm bạn bốn phương của bà trên báo, thấy đủ
điều kiện nên tôi đến. Bà ta bực bội… “nhưng ông cụt hết chân tay?” (Ý là, ông
còn làm ăn gì được!). Thì tôi cụt cả tay chơn làm sao đấm đá được? Bà ta hoan hỉ
cười xoà, “vậy ông gõ cửa bằng cách nào?”- “ Thì tôi gõ bằng…bằng cái đó”. Biết
“cái đó” còn gõ khoẽ, bà ta OK ngay.
Chiều về được BTC đải
một buổi BBQ tại nhà Doanh gia Lâm Hữu Lộc. Trời chiều đã dịu cơn nóng bức, trên
100 bạn bè có được một bửa ăn nhiều món ngon lành. Trong đó tôi tâm đắc nhất là
món càry gà dai chấm bánh mì dòn. Ngoài ra còn có hai ba loại chè nước dừa nửa!
Cảm ơn chị Lộc và các đầu bếp Úc châu.
BTC đã khéo thay đổi
lịch trình, chứ nếu hôm nay mà đi thăm phố phường downtown như dự định, thì có
mà chết khô với nhiệt độ nầy! Hoan hô BTC đã nhanh trí, uyển chuyển.
Không du hành theo
lịch trình BTC, Melbourne-Canberra-Sydney, vài chúng tôi bay về Sydney bằng máy
bay nội địa để hợp mặt với nhóm bạn đồng lớp: Lý thị Thinh ( TX), Nguyễn Thu
Hương Sa mạc ( AZ), Huỳnh Long Vân ( Sydney), Mai Quang Minh ( Sydney), Trương
Đại Hảo Tâm ( Sydney), Ngô Tùng Châu ( GA) và tôi, Trịnh Cẩm Văn (GA). Ai cũng
có “một cục thân thương” đeo bên, chỉ riêng Hương Samạc cô lẻ, chấp nhận để
người yêu ở lại Charlie! Lẽ ra còn có đồng học, Hiền Tài Phan Lương Quới (
Brisbane, Queenland) nữa. Song vì ông Đạo ăn trường chay, lại bận bịu chuyện
nước non, không đến được…Chúng tôi hạnh phúc sống chung vài ngày với hai cập
niên trưởng, học được tánh khiêm cung của niên trưởng Triệu Huỳnh Võ và chị dâu
phu nhân, anh nguyên Phụ tá Bộ trưởng thời VNCH, với Đồng môn đàn chị Madame
Nguyễn Tấn Phát – Nhà thơ Thu Vi - cựu Hội trưởng Hội Ái hữu Bắc Cali. một phụ
nữ khã kính, đa tài, cũng đèo theo “ Cục cưng nợ đời”, một cựu Tr. tá Không
quân.
Trong ngày Hợp mặt
Tất niên của Nhóm thân hữu Sydney, bất ngờ lý thú, tôi gặp lại bạn tù Trại C Nam
Hà, Tiến sĩ Nguyễn văn Bon, nguyên là Tổng Thơ Ký Bộ QGGD thời VNCH, nay là
thành viên của Nhóm Nghiên cứu Văn hoá Đồng Nai- Cữu Long tại Úc châu. Chúng tôi
nhắc lại chuyện đi tù ngoài Bắc. Nếu bọn CSBV không nhỏ nhoi trả thù, đày ải
Quân dân Cán chính miền Nam VN, học theo tinh thần thượng võ của người chiến
thắng trong chiến tranh Nam Bắc Hoa Kỳ ( Civil war), mà người chiến bại được
dàn chào không thù hận, không bị trả thù tù tội, thì chúng tôi đâu gặp nhau,
cùng ăn tôm bay ( cào cào) nướng, ăn trùn núi kho muối hột, rau tàu bay luộc
trừ cơn đói…Tội cho các vị công chức cao cấp của ta. Chúng tôi là lính đánh
trận, chúng tôi chấp nhận thương đau tù tội – cũng đáng đời - Tại sao họ lại thù
hằn, bỏ tù, đày ải một anh chân yếu tay mềm? Thật không fairplay chút nào!
Đọc sách báo được
biết xứ Úc - người Việt định cư gọi xứ Út Chót - có giống vật Kangaroos. Trước
ngày đi, đầu óc tôi lúc nào cũng mơ được chụp hình với chúng, nếm được mùi vị
thịt chúng. Trên đường đi chơi quanh Sydney và xuống Canberra, anh Thạch gốc
TQLC, lái xe hứa ghé địa điểm có Kanga- roos để chúng tôi chụp ảnh. Tôi tò mò
hỏi, làm sao biết con nào đực, con nào cái? Anh Phưóc,bạn hướng dẫn trả lời tỉnh
bơ: Con nào cho anh ôm nó, là con cái. Ý trời ơi, rủi ôm nhầm anh
đực, nó đá cho mà dập d…!.
Vào thăm Bảo tàng
chiến tranh, có khu Việt Nam War. Chúng tôi được mục kích cuộc đổ bộ bằng trực
thăng trên màn hình lớn. Diễn tiến trận đánh thực và âm thanh sống động ầm ĩ của
đoàn trực thăng UH-I, cây cỏ nghiêng
ngả …Mọi người xúc động, tâm tư
bồi hồi…nhớ chuyện xa xưa. Chúng tôi được vào thăm toà Quốc hội, có phòng họp
lưỡng viện, mới xây trên một thế đất cao, khoáng đạt.
Đưọc biết, thủ phủ
Canberra do một kiến trúc sư người Hoa Kỳ thiết kế xây dựng, dựa theo plan của
Washington, DC. Vợ chồng kiến trúc sư nầy từng sống bên Trung Hoa học dịch lý và
lưu loát tiếng Tàu. Đó là một hãnh diện cho Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Nước ta cũng có một
hãnh diện lớn hơn: Một kiến trúc sư VN, một hoạn quan Annam, Thái giám Nguyễn An
vẽ kiểu và là Trưởng công trình xây thành Bắc kinh của nụóc Tàu, từ thế kỷ thứ
15, 1404-1420 ( 17 năm) thời Hoàng đế Minh Thành Tổ Chu Đệ, Trung Hoa. Sách The
Cambridge History of CHINA – Volume 7- The Ming Dynasty 1368-1644 - Part 1, ghi
rõ việc một KTS Việt Nam xây thành Bắc Kinh, mà từ hơn 500 năm qua người Tàu dấu
nhẹm. Du khách tới thăm Tử Cấm Thành, Thiên An Môn đều được thuyết trình và
tưởng rằng công trình vĩ đại đó là của người Trung Hoa. Theo các nhà nghiên cứu
lịch sử Đài Loan, Nguyễn An đã chỉ huy cả triệu công nhân, trong đó có 7 ngàn
người Annam ( VN) thực hiện công trình khổng lồ đó. Sử gia Trung Hoa Trương Tú
Dân trong Tuần san Sử Địa Cái Thế xuất bản ở Thiên Tân năm 1947, đặc biệt viết
nhiều bài ghi nhận công lao Kts. Nguyễn An, chủ yếu nhắc nhở: “ Dân thành Bắc
kinh ngày nay nên kỷ niệm Nguyễn An, vị Công trình sư đời nhà Minh, người An Nam”.
Biểu tượng của nước
Úc là hai con vật đặc thù: Kangaroos và chim Emu. Cả hai có đặc tính: không
đi lui.
Kangaroos có hai chơn
trước ngắn, hai chơn sau dài nên chúng không đi ( no walk ), mà di chuyển bằng
các bước nhảy xa, nhờ chiếc đuôi khỏe ( strong tail) giữ thăng bằng. Người ta
đồn rằng, thổ dân bản địa nhờ ăn đuôi Kangaroos hầm nhừ nên rất xung về sinh lý!
Tiếc quá tôi chưa được ăn! Chúng di chuyển khoảng cách 1-2m, nếu chạy nhảy mạnh,
xa đến hằng 9m nhờ chiếc đuôi. Có thể chạy nhanh đến 50 km/giờ. Chúng sống từng
bầy (mobs) từ 10 con, có khi đến 100 con. Kangaroos cái nhỏ bằng một nửa con
đực. Túi lông (fur) trước bụng để che vú và bảo vệ con lúc gặp hiểm nguy, khi
còn bé chúng chui vào bú vú mẹ bên trong túi. Khen thay, sinh vật có vú nầy biết
giữ tư cách, che kín bộ ngực. Còn hơn loài ngưòi, phụ nữ thích hở hang! Người
mình gọi chúng là chuột túi, người Tàu gọi là đại thử ( chuột to). Cũng như con
người, Kangaroos cái khi còn cho con bú, không bao giờ thụ thai.
Chúng tôi đã được chị
Bích Thủy và bạn Huỳnh Long Vân cho ăn thịt cá sấu xào saté, da cá sấu chiên
dòn, thịt Kangaroos xào củ hành xúc bánh tráng, tại nhà hàng của chị, Minh
Restaurant sang trọng, ấm cúng. Thịt Kangaroos khá ngon, mềm dòn, không bở như
thịt gà. Nhưng nếu nhìn lúc còn tươi, có màu xam xám như thịt bò chợ chiều,
không đẹp, không muốn ăn.
Biểu tượng thứ nhì là
con Emu. Nó cũng không đi lui như con Kangaroos vậy. Người Việt ở Úc pha trò,
đọc ngược là Mu-em. Đây là một giống chim ưng, chim đại bàng không bay. Con to,
nặng khoảng 10 kg. Chúng thường đi bộ và chạy, nhanh đến 50km/ giờ. Chẳng biết
có phải cùng loài ( même famille) với Đà điểu Phi châu hay không? Nhìn ảnh trong
Encyclopedia Dictionnaire, giống con gà lôi to ( Pháp gọi Le dindon ).. Đặc
biệt, con mái đẻ trứng rồi phây phây đi chơi ( không thấy nói có cặp bồ khác
không?), bỏ ổ cho con trống ấp, rồi canh giữ nuôi nấng khi nở. Sướng thì thôi!
Hổng biết phụ nữ Úc có giống như con Emu vậy không?
Chắc các bạn đã biết,
cuối Thế kỷ 18, một số lớn tù nhân Anh được chuyển đến từ mẫu quốc sống chung
với dân bản địa The Aberiginals, để rồi lập ra nước Australia năm 1901. Quốc kỳ
dùng nền tảng cờ Anh, bên cạnh có 5 ngôi sao trắng, một lớn, bốn nhỏ, trên nền
xanh dương. Hiện dân Úc, nói riêng là đảng Lao động có khuynh hướng muốn từ bỏ
lý tưởng “ Tôn sùng Nữ Hoàng”, chấm dứt chế độ Đại diện Nữ Hoàng tại Australia,
tiến tới lập một nước Công Hoà kiểu Hoa Kỳ. Đảng Tự Do muốn duy trì như cũ trong
Liên Hiệp Anh.
Riêng cuộc sống người
Việt định cư ở Úc, tuổi già ( hoặc retire) rất thoải mái an nhàn. An sinh xã
hội, bảo hiểm y tế, nhà nước chu toàn. Phụ nữ sanh con được phụ cấp ( cho
không) ba ngàn đồng ( $ 3,000.). Cựu chiến binh VN, không phân cấp bậc, cả vợ
lẫn chồng đều được hưởng quy chế, trợ cấp ngang bằng cựu quân nhân Úc. Bạn tôi,
anh chị Huỳnh Quang Minh, cựu Trung tá gốc tình báo, khoá 10 Võ bị Đà lạt, ờ
Victoria, vợ chồng đồng môn Mai Quang Minh,Thiếu tá, gốc LLĐB đều lảnh trợ cấp
gần $3,ooo/ tháng cho hai vợ chồng. Tuy nhiên tìm việc làm có đồng lương cao hơi
khó. Nhà cửa giá cao. Thực phẩm đắc đỏ. Một khó khăn cho giới trẻ còn đi làm.
Úc châu có nhiều điều lạ, kỳ thú.
Nuôi heo nái không
cần con nọc ( bỏ nọc), mà vẫn sanh được một bầy heo con. Một ông chủ farm người
Úc kể rằng, mỗi năm con heo nái nhà ông cho hai bầy heo con. Tại sao có chuyện
lạ vậy? Ông tiết lộ, đêm đêm chú heo đực rừng lẽn vào chuồn heo, ở rìa farm, phủ
nọc lén…Ông khỏi cất công dẫn nọc!
Có một dạo, nông dân
Úc bị sâu rầy, cào cào phá sạch mùa màng, chính phủ cho nhập giống cóc từ
Brésil, loại cóc nầy bắt sâu rầy hay lắm, đạt mục đích yêu cầu. Ăn khoẽ nên đẻ
nhiều. Hiện nay cóc lan tràn, đào bới phá hại mùa màng, không biết làm sao diệt
hết. Đâu có con vật nào dám ăn cóc da sần sùi, nhám nhúa? Đề nghị xuất khẩu qua
VN, một mối lợi to mà chính phủ Úc không biết!
Nạn thứ hai là thỏ
hoang. Rừng rú, đồng bằng hiện bị hàng triệu triệu thỏ rừng đào xới. Người ta
phải chế một loại thuốc hay vacin có mầm bệnh, đè tiêm cho một số, để chúng lây
lan gây bệnh, diệt lần. Tội ghê!Loài người sao ác vậy!?
Thêm một tự hào dân
tộc. Người Việt cư trú ở Úc dạy người bản địa cách làm ăn. Dân Úc sống phè phỡn,
thanh nhàn. Thứ bảy chủ nhật nghỉ làm, đóng cửa shop đi chơi. Chủ tiệm VN mở lén
cửa sau bán hàng. Thấy được lợi và không ai thưa kiện gì, mở bán luôn ngày thứ
bảy, rồi lại mở bán thêm chủ nhật. Dân bản địa bắt chước mở cửa thứ bảy. Bản địa
đóng cửa 5pm, ta 7pm. Hiện nay họ đóng 7, ta mở tới 9pm.
Nạn ruồi. Người ta
nói, ruồi Úc mất dạy! Ta đi ra khỏi nhà là bị ruồi bu quanh mặc mũi, đầu cổ.
Chúng tong vào mũi, xĩa vào mắt. Mình ngáp hay cười là ăn phải vài con ruồi. Hai
tay bạn không lúc nào rãnh rỗi. Ở đấy, người gọi đó là “ Australian salute”. Bạn
HLVân đưa chúng tôi vào gift shop chỉ cho coi các chiếc nón nỉ cao bồi rộng
vành, quanh vành nón thắt 10 sợi dây dài gần gang tay, có treo lủng lẳng các
viên gỗ tròn như các hạt chuỗi để đuổi ruồi, khi đầu ta lắc qua lắc lại. Hằng hà
sa số ruồi đẻ chui lên từ cát sa mạc. Bay vào tấn công thú vật ngoài đồng bái,
con người trong thành thị.
Toilette lịch sự (dễ
thương). Vào cầu tiểu của T2 Domestic Terminal phi trường Sydney, mình thầm cảm
ơn và khen cái bồn tiểu hiếu khách. Vừa kéo fermeture nó đã xả nước cho mình;
sau khi xong, khoẽ re đi ra, lại nghe tiếng xả nước một lần nữa. Mà lưu ý các
bạn, hình như kỷ sư Úc cao to thiết kế cái bồn tiểu cho người tầm vóc to cao?
Vóc dáng tôi, tội quá, phải nhón gót mới kê được “ thằng nhỏ” vừa mép bồn!
Trở lại chuyện kỳ
thị. Xứ nào cũng có, chẳng nổi thì chìm thôi. Cuộc sống tinh thần của người Việt
lúc mới đến ở Úc châu cũng gặp ê chề, chán ngán! Trên tường vài khu phố, trên
bảng đen ở trường học, thường đọc được câu “ Asian out”. Các con em
đi học, bị vụt ném hộp đựng thức ăn vào mặt. Trẻ con da trắng nói: Ai đánh mà
bọn mầy xệp mũi? Đôi lúc bọn nhỏ chúng ta cũng đốp chát: Ai kéo mà mũi
chúng mầy nhọn vậy? Chị bạn đi cùng xe tâm sự: Tại lớp, học trò đánh nhau
hoài. Trẻ con mình đã phải chiến đấu tự vệ, giống như người lính ngoài xa
trường. Lính tráng có được sự huấn luyện kỹ lưỡng ( Tự Điển tiếng Việt trong
nước ngày nay không thấy vần KY, chỉ có vần KI mà thôi) của quân trường. Con
mình phải tự xoay sở, chiến đấu đơn độc. Tội nghiệp chúng quá! Hiện nay, nhìn bề
ngoài thì êm ả, nhưng như có sóng ngầm. Chị nhận định, có lẻ bên Mỷ dễ chịu hơn
chăng?
Để kết thúc ký sự
nầy, tôi xin các bạn “Đồng lớp 54” chúng ta hồi ức hơn một tuần quần tụ
bên nhau tại Sydney. Chắc chẳng ai chối cải, những ngày hạnh ngộ ấy có “nước
mắt trộn tiếng cười” hay là “ cưòi chảy nước mắt”.
Đóng góp vào cái ăn,
cái uống linh đình ở nhà vợ chồng HLVân là kể chuyện vui, vui không chịu nỗi!
HLVân đưa đi chợ VN,
Caramatta, uống nước mía vĩa hè ép tại chỗ, cứ $2. cup nhỏ, $3. cup lớn. Nhớ quá
nước mía Viễn Đông ở Saigon năm xưa. Mua vài trái bắp đỏ về nướng ăn với thịt bò
ướp BBQ. Thịt bò Úc, ai cũng công nhận quá ngon,thơm, mềm dòn mà không dai như
bò Mỹ. Một miếng lớn cở bàn tay xoè, ăn chưa đã, còn muốn thêm.
Nhân dịp nầy tôi ra
câu đố. “ Cởi đồ mặc ngoài, thấy còn lớp trong. Cởi lớp lụa trong thấy mấy
sợi lông. Vạch mấy sợi lông, thấy có hột. Le lưỡi liếm cái hột, có vị…
mằn mặn…” Đố là gì??? Vậy mà chị cả Thu Vi ( Madame Nguyễn Tấn Phát)
ở San José CA đoán đúng. Bái phục niên trưởng, bái phục.
Thời gian ở nhà Ds.
HLVân, mọi người an tâm về sức khoẽ. Sẵn có pharmacy nhà, mặc sức khai bệnh.
Sáng sớm đã nghe, V. ơi, đêm rồi ngủ không ngon…V. ơi, hôm qua uống rượu
nhiều nhức đầu quá…V. ơi, ngứa cổ họng mắc ho, uống gì cho thông cổ…V. ơi, ăn
nhiều quá khó tiêu…V. ơi và V. ơi…! Khổ thiệt, báo hại Bà Xã HLVân, đồng môn
DS Huỳnh thị Kim Chung phải chạy ra tiệm rinh về cả rổ thuốc tây, mặc sức lựa,
hết kêu than.
Trong hai lần được
phát biểu, tại ĐH Melbourne chiều ngày 10/01/2010 và tại Buổi Họp mặt tất niên ở
Sydney, trưa 16/01/ 2010, tôi đã trải dài tâm tư:
Hạnh phúc cho tôi
và cho ai đó được đến Úc châu, đặt chân lên mảnh đất xinh đẹp và an bình.
Hết sức cảm kích
nụóc Úc và cảm ơn quý vị hiện diện, cùng các bạn tôi, đã cho vợ chồng tôi được
gặp những người bạn tuyệt vời, sống những ngày tuyệt vời nơi đây.
Nguyện ôm giữ mãi ký
ức đẹp trong tim mình.
Atlanta mùa giá lạnh
, Jan. 2010 - Tiết Đại hàn, tháng Chạp Kỷ sửu
Chs.Trịnh Cẩm Văn
|