CẦN NHỮNG BÀN TAY
Trần Đông Phong
BĐH: Chúng tôi vừa nhận được bài viết nầy của vị Thầy cũ tại trường Phan Thanh Giản Cần Thơ. Nhận thấy việc làm của Thầy rất đáng được khâm phục, nên chúng tôi đưa ngay bài viết nầy lên trang nhà với ước mong góp phần cổ động sự tiếp tay tích cực của quý đồng môn trong công tác từ thiện vô cùng cao quý nầy.
Trong lịch sử nhân loại, một trong những căn bệnh được xem như là lâu đời nhất và cũng là khó chữa trị nhất là bệnh Phong Cùi. Có nhiều giả thuyết về căn bệnh này, người thì cho rằng đó là một bệnh do di truyền (hereditary), do bị lây (contagious) và cũng có người cho rằng đó là căn bệnh mà Thượng Đế tạo ra để trừng phạt những kẻ ở ác…
Đến năm 1873, Bác sĩ G. H. Armauer Hansen đã khám phá ra rằng bệnh phong cùi chỉ là một thứ bệnh ngoài da chứ không phải là một thứ bệnh di truyền và con vi trùng gây ra bệnh cùi mà B. S. Hansen tìm ra được đặt tên là Leprosy Bacillus, do đó sau này trong Anh ngữ, bệnh phong cùi được gọi là Leprosy hay là Hansen disease. Sau đó, trong gần một thế kỷ, các nhà khoa học trên khắp thế giới đã cố công nghiên cứu để tìm cho được loại thuốc có thể chưã được bệnh cùi và may mắn thay, đến năm 1968 thì y học đã tìm ra mấy loại thuốc rất hữu hiệu và có thể trị dứt được bệnh cùi. Đó là ba loại thuốc trụ sinh có tên là Rifampicin, Dapsone và Clofazimine. Sự phát minh loại thuốc này được xem như là một trong những khám phá vĩ đại nhất trong lịch sử y học cuả loài người trong thế kỷ thứ hai mươi. Tổ Chức Y Tế Thế Giới (World Health Organization gọi tắt là WHO) của Liên Hiệp Quốc ấn định việc chưã trị bệnh phong cùi như là việc xử dụng các loại thuốc này để chưã trị theo phương pháp được gọi là Multi-drug Therapy, mỗi ngày phải uống thuốc liên tiếp trong vòng hai năm và sau đó thì được xem như là hoàn toàn khỏi bệnh. Phí tổn về thuốc men để trị dứt bệnh cùi chỉ có khoảng chừng 200 US đô la, riêng tại Việt Nam thì chỉ tốn khoảng 140 US dô la mà thôi.
Người ta không được biết rõ có bao nhiêu người bị mắc bệnh cùi hồi thế kỷ thứ 19, cũng không được rõ con số người mắc chứng bệnh nan y này hồi đầu thế kỷ thứ 20, tuy nhiên một thống kê cuả Tổ Chức Y Tế Thế Giới cuả Liên Hiệp Quốc thì vào năm 1985 có 10 triệu người mắc bệnh cùi trên khắp thế giới và hiện nay thì tổng số người bị bệnh cùi chỉ còn có 2 triệu người mà thôi. Giới y khoa tiên đoán rằng với đà tiến triển này thì chỉ trong vòng một thập niên nưã, bệnh cùi có thể sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt trên thế giới.
Bệnh Phong Cùi Tại Việt Nam
Tại Việt Nam, theo Linh Mục Trần Tam Tĩnh trong bài "Người Phong Cùi Sau N
ăm 2000" thì con số bệnh nhân bệnh phong cùi do Viện Hoa Liễu cuả Nhà Nước Việt Nam Cộng Hoà XHCN đưa ra từ năm 1982 đến 2000 là 65,545 người, trong số đó có 31,658 người đã được chưã trị và 33,860 người còn lại được dự tính sẽ được chưã trị. Trong tổng số bệnh nhân phong cùi này, có đến khoảng 28,184 người bị tàn phế, có nghiã là ngoài sự bất hạnh bị bệnh cùi, họ lại còn bị nhiều khuyết tật khác nưã.Linh Mục Trần Tam Tĩnh cho biết rằng con số nói trên là dựa vào báo cáo cuả khoảng chừng 20 Trung tâm Điều trị Phong Cùi gọi tắt là trại cùi trên toàn quốc, tuy nhiên con số này hoàn toàn không đúng với sự thật vì có một số rất lớn ngươiø bị bệnh phong cùi đã không chịu sống trong các trại cùi mà lại sống lẫn lút trong những xóm làng hẻo lánh, trong những khu
không người lui tới trong rừng sâu núi thẳm, không khai báo với ai và cũng không muốn ai biết đến, họ cam chịu sống trong cơ cực, trong sự thiếu thốn về vật chất, trong sự thiếu thốn về sự săn sóc y tế cũng như là sự thiếu thốn tình người.
Theo Soeur Angela Bluih, gốc người thiểu số, thì " số đông bệnh nhân sống
sâu trong khắp xó núi, góc rừng. Kẻ thì mang gia đình theo với mình, người thì đành để gia đình lại trong làng, một mình âm thầm ra đi, chấp nhận đời sống cô đơn, bệnh tật, thiếu thốn, không muốn ai biết tới. Một túp lều tranh giưã núi rừng âm u, thiếu thốn đủ thứ, áo quần không đủ che thân trong cái lạnh buốt người cuả núi rừng Kontum. Về muà mưa, đường xá xa xôi lầy lội, núi rừng hiểm trở, có nhiều bệnh nhân phải ăn củ rừng, củ mài, lá cây .. để sống cho qua mùa…"Hội Bạn Người Cùi Việt Nam
Một số anh chị em trong cộng đoàn Tustin tại miền Nam California lần đầu tiên được nhìn thấy hình ảnh về bệnh nhân bệnh phong cùi trong một cuốn băng video từ Việt Nam gửi sang vào năm 1995. Các anh chị này đã lặng người vì vô cùng xúc động khi nhìn thấy thảm cảnh và sự đau khổ tận cùng mà một số đồng bào cuả họ đang chịu đựng tại quê nhà. Các anh chị này đã ngồi lại với nhau, đã thảo luận với nhau và đồng lòng cùng nhau tổ chức một hội đoàn bất vụ lợi để giúp đỡ các anh chị em phong cùi nghèo khổ, những người già cả bệnh tật, những em mồ côi và khuyết tật tại quê nhà trong lãnh vực sinh sống, sức khoẻ và giáo dục, không phân biệt tôn giáo, sắc tộc.
Đó là "Hội Bạn Người Cùi Việt Nam", tên tiếng Anh là "Friends Of Lepers In Viet Nam", ra
đời từ năm 1995 và ngày càng phát triển với sự gia tăng cộng tác tự nguyện cuả đủ mọi thành phần khác nhau trong xã hội người Việt tỵ nạn tại Hoa Kỳ. Hội Bạn Người Cùi là một tổ chức thiện nguyện bất vụ lợi được tiểu bang California chính thức thừa nhận với giấy phép Non-Profit Organization Permit Số #33-0799684. Trong nhiều năm qua, Hội Bạn Người Cùi đã cộng tác với hội "Blessed Damien Society" thuộc Giáo phận New Orleans, tiểu bang Louisiana và cả hai hội đã giúp đỡ cho hàng ngàn bệnh nhân phong cùi trên toàn cõi Việt Nam từ Bắc chí Nam, đặc biệt là tại nhiều nơi xa xôi hẻo lánh tên vùng Cao nguyên Miền Trung và vùng Cà Mau.Kế Hoạch Giúp Đỡ Bệnh Nhân Phong Cùi Sống Cuộc Đời Bình Thường
Mặc dù bệnh phong cùi là một bệnh ngoài da có thể bị lây tuy nhiên y học đã chứng minh được rằng 95 phần trăm dân số trên thế giới có kháng tố bẩm sinh chống lại vi trùng bệnh phong cùi, chỉ có 5 phần trăm là không có kháng tố này, nhưng nếu họ có gần gũi với người bị bệnh thì thì trường hợp bị lây cũng rất hiếm xảy ra. Mặt khác, những bệnh nhân phong cùi sau khi được chưã lành bệnh thì cũng không còn có thể lây bệnh sang cho những người khác trong cuộc sống chung đụng hàng ngày, do đó có thể nói rằng những bệnh nhân phong cùi sau khi
-2-
được chưã lành bệnh thì họ trở thành những người bình thường trong xã hội như bao nhiêu người bình thường khác mà thôi.
Trong tương lai, một số khu điều trị phong cùi tại Việt Nam có thể bị giải toả dần và với khả năng hạn hẹp, Hội Người Cùi không có chủ trương giúp đỡ những trại này trong những chương trình dài hạn. Điều mà Hội Người Cùi và hội Damien quan tâm hàng đầu trong giai đoạn hiện tại và trong tương lai là đặt trọng tâm vào việc giúp đỡ cho các bệnh nhân đã được lành bệnh, những người đã được bác sĩ điều trị có thẩm quyền cấp giấy chứng nhận đã hoàn toàn bình phục.
Với sự trợ giúp nhiệt thành của đại đa số người Việt tỵ nạn trên khắp thế giới, đặc biệt là những đồng bào cư ngụ tại miền Nam California, trong 7 năm qua, Hội Người Cùi và Hội Damien đã cố gắng giúp đỡ cho một số đáng kể bệnh nhân phong cùi về phương diện y tế thuốc men, về nhà cửa, về giáo dục, về dinh dưỡng và phương tiện sinh sống, chẳng hạn như mua tặng bệnh nhân tại Trại Cùi Suối Tân, Nha Trang một máy cày để canh tác, giúp vốn cho Trại Cùi Hoà Vân, Đà Nẵng để chăn nuôi và trồng tiả, đào giếng cho bệnh nhân tại cà Mau v.v. Hội cũng đã cấp học bổng cho một số học sinh con em của các anh chị em phong cùi tại các trại Hoà Vân (Đà Nẵng), Núi Sạn (Nha Trang), Bến Sắn (Bình Dương) để theo học từ tiểu học cho đến đại học. Một số trong những em này đã thành công trong việc học hành và hiện nay có một em đã trở thành bác sĩ y khoa, một em trở thành y tá và một em trở thành giáo viên… Tất cả các em nhận được học bổng của Hội sau khi tốt nghiệp đã tình nguyện trở về phục vụ cho các bệnh nhân phong cùi.
Trong năm tới, 2003, Hội Người Cùi sẽ cố gắng giúp đỡ cho các bệnh nhân phong cùi đã lành bệnh có cơ hội tái nhập vào đời sống bình thường và giúp cho họ có thể tự túc trong cuộc sống hàng ngày. Tại các vùng đô thị, Hội sẽ có những kế hoạch giúp cho họ dựng nhà, dạy cho họ nghề chuyên môn hay là cho vay vốn để mở các cửa hàng tiểu thương. Tại vùng nông thôn, Hội sẽ giúp cho họ mua hay thuê đất đai, mua dụng cụ canh nông, xây dựng hệ thống dẫn thủy nhập điền, mua gia súc và hạt giống để canh tác. Ngoài ra Hội cũng còn chú trọng đến tương lai của các con em của bệnh nhân, sẽ tìm cách giúp cho các em có cơ hội theo đuổi việc học hành cũng như là huấn nghệ và đồng thời sẽ tìm cách giúp đỡ về cái ăn, cái mặc cho những bệnh nhân phong cùi cao niên, cô đơn và yếu đuối, những kẻ mà nếu không được sự giúp đỡ của chúng ta thì sẽ bị chìm vào bóng tối của lãng quên.
Cần Những Bàn Tay
Đó là những dự tính của Hội Bạn Người Cùi Việt Nam trong những ngày sắp tới.
Đó là những dự tính nhỏ bé khiêm nhượng của Hội Bạn Người Cùi Việt Nam.
Tuy nhiên, phương tiện, khả năng của Hội thì eo hẹp mà nhu cầu của các bệnh nhân phong cùi khốn khổ tại quê nhà thì lại quá nhiều, quá lớn, mênh mông hơn cả đại dương. Dù đã có được sự cộng tác và ủng hộ của Hội Blessed Damien Society, chúng tôi vẫn không đủ khả năng để thực hiện cho được những dự tính nhỏ bé đó ngõ hầu có thể giúp đỡ cho các bệnh nhân phong cùi có được một cuộc sống tương đối bớt khốn khổ hơn.
Người cùi tại Việt Nam đang cần đến lòng từ tâm bác ái của các bạn.
-3-
Chúng tôi đang cần có thêm những tấm lòng từ tâm bác ái của các bạn. Chúng tôi cần có thêm những bàn tay ân tình của các bạn để cùng chung sức với chúng tôi trong công tác giúp đỡ cho những người cùi đã được chưã trị có cơ hội thoát khỏi cuộc sống khốn khổ tối tăm và được sống một đời sống đáng sống của con người, con của Thượng Đế.
Chúng tôi hy vọng rằng các bạn sẽ được biết về những người cùi khốn khổ tại quê nhà, các bạn sẽ được biết về các hoạt động của hội chúng tôi trong việc giúp đỡ cho người cùi qua website này và sẽ đến với hội chúng tôi, sẽ giúp cho chúng tôi có thêm những bàn
tay để xây dựng cho những người cùi khốn khổ có được một cuộc sống đáng sống hơn, để mang lại cho những anh chị em phong cùi khốn khổ tại quê nhà một niềm hy vọng cho họ và con em của họ có được một tương lai tốt đẹp hơn .
Bác sĩ Trần Mai Khanh, một người còn rất trẻ, đã trở về Việt Nam trong nhiều năm
để chưã trị cho các bệnh nhân phong cùi trên khắp ba miền đất nước, đã chia xẻ những nổi đớn đau tủi nhục của bao nhiêu bệnh nhân phong cùi và đã có cái nhìn về họ như sau:
"Trước kia, khi nghĩ đến một người cùi, chắc các bạn cũng như tôi chỉ xem người
đó như là một kẻ ăn mày chẳng ai cần và muốn thấy . Giờ đây, nhìn họ, tôi thấy họïlà những cá nhân, những con người cũng như chúng ta và người nào cũng đều có một lịch sử về đời sống của họ, một đời sống gần như là súc vật mà các bạn cũng như cả tôi đều không thể nào tưởng tượng được và họ xứng đáng được chúng ta thương xót và giúp đỡ để thoát ra khỏi cái cuộc sống lầm than khốn khổ đó."Bác sĩ Mai Khanh, con người quá giàu lòng nhân ái đó đã nói thêm với tất cả chúng ta rằng bất cứ điều gì mà chúng ta đang làm để giúp cho người cùi thì dù lớn, dù nhỏ cũng đều mang thật nhiều ý nghiã đối với họ ở quê nhà. Tuy nhiên Bác sĩ Mai Khanh thấy rằng như vậy cũng còn chưa đủ, Cô đã nói thêm rằng:
"Có nhiều người cùi bị mù, có nhiều người cùi mất cả ngón
tay, có nhiều người cùi mất cả ngón chân. Tôi mong ước rằng chúng ta sẽ là mắt của họ, chúng ta sẽ là tay của họ, chúng ta sẽ là chân của họ. Tôi mong ước rằèng cùng với nhau, chúng ta sẽ có thể cải thiện được cuộc sống của họ, chúng ta sẽ có thểø nâng cao cuộc sống của họ cho đúng với phẩm giá con người.""Nếu chúng ta không thử cố gắng làm được một phần nhỏ nào để đóng góp vào những điều nhân ái đó thì đó là một điều thật đáng hổ thẹn, nói thẳng ra, đó là một điều tội lỗi."
Trần
Đông PhongWebsite:<
nguoicui.org>