Tình già
"Càng ngày cây càng nhỏ lại
Càng lúc trái càng bé đi
Mùa Xuân đợi hoài không tới
Mùa Thu chờ hoài không đi. ."

Mấy đoạn thơ ngắn ngủi trên đây trích từ bài thơ "Cây cam" của Kim Ngưu, nhưng câu chót, thay vì "Mùa Đông chờ hoài không đi.." tôi đã đã đổi lại thành "Mùa Thu chờ hoài không đi", mặc dù "mùa Đông " hay "mùa Thu" đều có thể phản ảnh những nét cô đơn, u buồn của con người trong một trạng huống tình cảm nào đó. Mùa Đông thường ám chỉ cái giá lạnh cô đơn, mùa Thu thì buồn vời vợi trong tâm hồn những người yếm thế sót xa trong cuộc sống!
Khi con người đến tuổi lục tuần, thường không tránh khỏi những đắng cay nghiệt ngã qua những chặng đường phấn đấu cho cuộc sống cá nhân hay gia đình.
Từ những tuổi mới trưởng thành, người ta mộng mơ với tình yêu đôi lứa để cho đời thêm tươi. Có khi người ta sẵn sàng chấp nhận những đắng cay để tránh những xung đột, ưu phiền trong cuộc sống hàng ngày.
Khi còn trẻ người ta sống với nhau bằng tình yêu đắm đuối. Qua thời gian, tình yêu nầy trở nên cằn cổi như những cành cây sau vườn hay những đoá hoa vàng tơi tả trong mùa Thu! (phỏng theo bài "Thu Nhớ").
Giờ đây đã đến lúc tình yêu đó biến thành một thứ "tình già" để người ta tiếp tục chung sống với nhau bằng những cái "nghĩa" lâu dài mà họ đã cho nhau qua những chặng đường đời đầy sóng gió đắng cay.
Tình già
Đấu tranh lăn lộn trong đời
Ngày qua tháng lại một thời đã qua
Bây giờ tàn tạ xót xa
Hy sinh một kiếp gọi là cho nhau
Nhớ xưa tha thiết biết bao
Cùng chung cuộc sống bên nhau hàng ngày
Ngày kia kẻ ở người đi
Không ai tránh khỏi đừng suy nghĩ gì
Khi còn chung sống một thời
Đừng gây cay đắng cho đời thị phi.
Cái "tôi" đâu có nghĩa gì
Nay còn mai mất, biến đi bất chừng
Khi còn, ta sống bên nhau
Cố tâm gìn giữ cho nhau trọn đời
Nụ cười khô héo trên môi
Nghĩa tình bền chặt cho đời được vui.
Mấy ai tránh khỏi ngậm ngùi
Đừng gieo cay đắng cho vơi tình già.
Lê Thiện Phúc
Melbourne cuối Đông 2004
(Cảm tác qua bài thơ "Cây Cam" của Kim Ngưu)