THƠ TRẦN CHẤN HÒA
CÂY CHUỐI
Này cây chuối nhỏ ven tường
Gặp người ta tưởng giữa đường quê hương
Ta sầu vì nhớ cố hương
Phải chăng ngươi cũng đêm sương ngậm ngùi
Ta ngươi cùng mất ngày vui
Thèm màu trăng cũ, nhớ mùi hoa xưa
Vì trời đất nổi cơn mưa
Ta phiêu bạt, ngươi đong đưa phận mình.
TIẾNG GÀ GÁY
Sáng sớm đi làm qua khu nhà Mễ
Chợt nghe tiếng gà gáy rộ vang lừng
Hớp ngụm cà phê hồn chợt rưng rưng
Oâi tiếng quê hương bên đời lữ thứ
Tám chín năm qua từ hồi xa xứ
Sống ở nước người nhà cửa che trời
Nhịp sống quay cuồng thở chẳng ra hơi
Aâm thanh quê hương chìm trong quá khứ
Nhớ làm sao tiếng ông bà hàng xóm
Tiếng trẻ nô đuà trong hẻm buổi trưa
Vắng tiếng rao hàng đêm vắng trời mưa
Oâi những âm thanh một thời yêu dấu
Nuôi dưỡng hồn ta từ thuở ấu thơ
Giờ cách xa như những giấc mơ
Cám ơn tiếng gà phút giây gợi nhớ
Một chút hồn quê còn lại trong ta.
Thơ Trần chấn Hoà.