CHIỀU ĐÔNG
Thơ Lê Phương Nguyễn, 2005
Trời đã sang Đông,ngày ngắn lại
Ta ngồi thở khói, ngắm hoàng hôn
Bên kia núi biếc mênh mông biển
Hết Biển là Em với nỗi buồn
Mấy giọt nắng tàn thoi thóp đợi
Nửa vầng trăng sớm để chia tay
Ta gom lá đốt chiều thơm khói
Chợt thấy như mình đưa tiễn ai
Biết còn ai nữa, tiễn đưa ai
Một giải giang sơn, vạn dặm dài
Không đủ cho em tìm hạnh phúc
Biệt ly rồi, đá nát vàng phai