CỐ NHÂN
Thơ Nguyên Nhung, 2005
Đôi khi nhìn mãi lên trời
Tìm trong mây ảo bóng người năm xưa
Nghe vườn rung lá thu mưa
Lao xao trong nắng lời xưa thầm thì
Kể từ gió cuốn mây đi
Đời xa, xa mãi mong gì thấy nhau
Người về đâu, Ta về đâu?
Trần gian rồi cũng nát nhầu tuổi tên
Thôi đành đợi gió trăng lên
Chút mây phiêu bạt sẽ quên ít nhiều
Những chiều gió thổi hiu hiu
Những đêm mưa bão cô liêu một mình
Chìm trong nỗi nhớ mông mênh
Một mình một bóng chênh vênh ...lại buồn
Người giờ như gió, như sương
Đời là hai chữ " Vô Thường " thế thôi!
Thân tặng chị Lê ngọc Ánh.
NN