ÐÀN BÀ ÐI BIỂN
(
II)
truyện ngắn
DIỄM PHƯỢNG
Ngọc với khuôn mặt nhăn nhó, một tay xoa lên bụng, một tay vói lấy cây củi chụm thêm vào bếp như muốn thúc giục cho nồi cơm đang sôi sùng sục mau chín hơn. Không hiểu sao từ sáng sớm tới giờ bụng cứ đau nhoi nhói... Nếu tình thầm ngày tháng thì Ngọc nghĩ chắc chưa tới. nhưng cô đã chịu đựng cơn đau kéo dài, những điều không hay chợt loé lên khiến cho Ngọc băn khoăn lo sợ, khi cô nhớ lại sự xô xát xảy ra với chồng cách đây một ngày. Có thể lắm. Có thể do từ nguyên do đó mà cái thai trong bụng Ngọc mang triệu chứng không được bình thường. Nghĩ tới đó cô lại đâm ra buồn bực và thầm oán trách chồng. Thực tình buổi chiều va chạm với Ðăng, Ngọc cũng không ngờ câu chuyện lại có thể trở nên dữ vội như vậy. Chẳng qua vì tự ái, vì lòng tự tôn của người đàn ông khiến cho chồng Ngọc không dằn nén được đã xử sự một cách quá nông nổi, và sau cùng lại bỏ đi, để lại chút bàng hoàng cay đắng trong ánh mắt lạnh lùng của cô.
Ðăng và Ngọc quen nhau trong trường hợp cả hai cùng đi dự đám cưới người bạn. Ðăng đi bên đàng trai, còn Ngọc đi phù dâu đàng gái. Sau đó hai người quen nhau. Những lần gặp gỡ, những chuyến đi chơi, khoảng cách tình cảm của họ cũng thu hẹp lại gần để trở thành cô dâu chú rể thật xứng lứa vừa đôi.
Gia đình hai bên vì thương con nên cũng dễ tính. Mặc dù Ðăng và Ngọc còn quá trẻ, sự lo toan chưa từng trải, nhưng khi cưới xong là ba má Ngọc cho con rể mình về ở trên một miếng vườn mà ông bà đã mua trước đây ở Mỹ Khánh. Gia đình Ngọc có ý không muốn để con mình chịu cảnh làm dâu, nhưng lại đưa ra ý kiến là gần nơi Ðăng đi dạy tại trường phổ thông của xã, nên ba má Ðăng cũng thuận tình. Từ nhỏ quen sống ở thành phố, bước chân ra đường là lên xe xuống ngựa nên lúc đầu về đây Ngọc cũng không tránh được lạ lẫm, buồn tẻ... Có điều tính khí cô mang chút lãng mạn, thích chiêm ngưỡng cảnh đẹp thiên nhiên, lại yêu thích cây cỏ... nên được sống giữa khung cảnh trời mây sông nước bên cạnh một tình cảm nồng nàn say đắm của Ðăng, đã làm cho Ngọc tìm thấy thú vị. Hàng ngày khi chồng đến lớp, ngọc vô ra trông coi mấy người được mướn đến vét mương, bồi bờ, trồng lại một số cây ăn trái phía sau vườn nhà. Công việc ổn định, ngọc bắt đầu dành thời gian chăm sóc cho chồng. Thực ra, Ðăng rất hài lòng về Ngọc nếu cô biết dừng lại ở vị trí của một người vợ đúng lúc. Bản tính nghi kỵ, ghen tuông đã làm khổ Ngọc và đôi lúc cũng chính từ nguyên nhân đó mà ngôi nhà hạnh phúc của họ thoáng có những đám mây đen che phủ. Nghề dạy học của Ðăng, đồng nghiệp nữ nhiều hơn nam, do đó trong giao tiếp bạn bè anh cũng vướng mắc khá nhiều nỗi xét nét của Ngọc. Rất may cô là người có học nên dù rất bực bội khó chịu, Ngọc chỉ dám bộc lộ sự "hờn ghen" một cách kín đáo với chồng. Ðôi lúc rất khổ tâm, nhưng Ðăng đã cố gắng chịu đựng và thực tình anh cũng giới hạn mọi giao tiếp khá nhiều. bạn bè tìm hiểu được lại thích chọc phá! Thật ra chuyện phá phách của bạn bè cũng chẳng đáng gì nếu Ngọc chịu tỉnh táo nhận xét và suy nghĩ thì đó chỉ là chuyện vui đùa quá trớn vậy thôi! Khổ nỗi, trong người Ngọc có chút "máu hoạn thư" lại chịu khó "suy diễn" nên có lúc chuyện tưởng như đùa mà thật đã làm khổ Ðăng không ít. Rồi đến chuyện xô xát giữa hai người - đúng ra Ðăng không nên làm thế với Ngọc, vì cô mang "bầu" gần ngày sanh. Nhưng... quả thật mọi diễn biến xảy ra quá đột ngột nên trong phút nóng nảy, Ðăng không làm chủ được mình, đã để tình trạng trở nên bi đát hơn. Khi thấy vợ té ngửa xuống đất sau cái hất tay mạnh của mình, Ðăng hơi giật mình luống cuống. Nếu lúc đó Ngọc không thốt lên những lời mỉa mai cay đắng thì có lẽ anh đã cúi xuống đỡ cô lên với tất cả nỗi ân hận. Ðáng tiếc Ngọc đã dại dột làm mất đi phút giây "hàn gắn" hiếm hoi đó, cô chọc thẳng vào "tự ái" của người đàn ông. Ðăng bực tức dẫn xe ra cửa trước đôi mắt sửng sốt của vợ. Một ngày trôi qua không thấy chồng trở về, Ngọc cũng gan lì không thềm tìm lên trường hỏi, và cô đã thầm đoán có lẽ Ðăng về gia đình anh ở Cái Tắc chớ chẳng đi đâu xa.
Sáng nay, tự nhiên đau bụng kỳ lạ. Ngọc cố gắng nấu nồi cơm ăn xong, rồi sẽ đến trạm y tế xã khám thử xem sao, chớ theo sự tính toán của cô thì mãi đến cuối tháng mới sanh. Nhìn tờ lịch, Ngọc vừa xoa bụng vừa nhăn nhó lẩm bẩm: "Còn những hai tuần lễ nữa... Mà rủi sớm hôn thì sao?".
Tự nhiên Ngọc ứa nước mắt tủi thân. Biết thế cô đã nghe lời ba mẹ về gia đình ở tạm, chờ sanh, từ hôm chủ nhật rồi cho sướng thân, khỏi lo khỏi khổ như bây giờ; biết đâu cũng chẳng xảy ra chuyện xô xát vô lý như vậy. Chỉ tại thương Ðăng, sợ bỏ anh ở lại một mình thui thủi rồi buồn. Nhớ tới chồng, Ngọc lại chợt nghe cay đắng, xót xa. Anh đã bỏ đi chẳng chút thương tiếc, lo lắng chuyện sanh đẻ của vợ. Con người bạc bẽo đến thế là cùng! Cơm chín rồi nhưng Ngọc thấy trong người khó chịu quá, không muốn ăn. Cô chậm chạp bước đến bên giường lôi giỏ xách trong kẹt tủ ra, mọi thứ đã chuẩn bị từ trước bây giờ mang đi là được. Khoá cửa và cổng rào xong, ngọc ngần ngừ suy nghĩ, lỡ Ðăng về bất chợt làm sao anh vô nhà? Thoáng chút giận dỗi, Ngọc muốn bỏ mặc xác anh, nhưng rồi không đành lòng. Ngọc bước xéo qua nhà chị Tư bên cạnh dặn dò gởi gắm xâu chìa khoá. Chị Tư hàng xóm đòi đưa Ngọc đi nhưng cô cương quyết không cho.
Bước vào trạm y tế xã, gặp ngay cô y tá quen hỏi thăm một câu như đùa nhưng đụng chạm nỗi đau riêng thầm kín của Ngọc: "Ông Xã đâu mà để "người đẹp" đi một mình vậy?". Như tránh đôi mắt tò mò của cô y tá, Ngọc cười gượng: "Ảnh bận ở trường chị ơi. Em tính thì chưa tới ngày, nhưng từ sáng tới giờ sao em thấy đau bụng khó chịu quá nên nhờ chị khámn coi có dấu hiệu sanh chưa?". Khoát tấm ri-đô chỉ Ngọc vào buồng kín, cô y tá chăm chú làm việc. Một lúc lâu hai người bước ra ngoài. Ðỡ Ngọc ngồi xuống ghế, cô y tá mở ngăn tủ lấy hai viên thuốc gói giấy giao cho Ngọc, dặn đò:
- Em về uống hai lần sẽ đỡ đau. Chưa sanh đâu. Nhưng em phải tránh xúc động mạnh nghe. Năng lui tới trong nhà càng nhiều càng tốt cho mau sanh. Cố đừng sơ ý vấp té...
Nhìn Ngọc có vẻ mệt mỏi, cô y tá chân tình:
- Nếu "ông xã" bận phải đi vắng thường quá thì em nên về ngoài hai bác là tốt hơn. Có gì cũng đỡ lo. Em còn trẻ lại mới sanh lần đầu, nhà cửa hẻo lánh...
Rồi như vui tính, cô y tá mỉm cười dí dỏm: "Bởi vậy, ông bà ta từ xưa đã nói "đàn ông đi biển có đôi, đàn bà đi biển mồ côi một mình" nghĩ không sai phải không em? Làm thân đàn bà, một lần sanh đẻ là một lần vượt cạn...".
Tự nhiên Ngọc muốn bật khóc. Cô hấp tấp đứng lên nói lời cảm ơn co y tá tốt bụng mà sao nghèn nghẹn, rồi lặng lẽ xách giỏ theo đường cũ về nhà.
Vừa tới cổng rào, Ngọc chợt thấy Ðăng từ sân nhà chị Tư lao ra. Hai người chạm nhau bên hàng rào dâm bụt. Anh chụp vào vợ như muốn ôm choàng lấy cô, hỏi qua hơi thở hổn hển:
- Vừa về nghe chị Tư cho hay, anh định lên trạm y tế xã tìm. Em có sao không? Họ nói chừng nào sanh?
Mọi dồn nén từ sáng như chờ dịp tuôn ra, Ngọc nhìn chồng với hai hàng nước mắt chảy dài, ràn rụa. Ðăng thấy vợ khóc, anh càng lo lắng hơn:
- Em đau ra sao? Bây giờ trong mình em thế nào?
Ngọc lắc đầu nói qua tiếng khóc:
- Em không sao hết... Anh về làm gì?
Ðăng bối rối, lấy xâu chìa khoá mở cổng, xách giỏ đồ của Ngọc đem vào. Xong anh xoay qua choàng tay dìu Ngọc ngồi xuống ghế. Anh chợt phát hiện nét giận dỗi của vợ nên âu yếm hôn lên đôi mắt nhoè ướt:
- Anh xin lỗi em. Không ngờ vì quá nóng nảy, anh đã đối xử thô bạo với em như vậy. Hãy tha lỗi cho anh, nghe Ngọc!
Rồi không chờ cho Ngọc trả lời, anh hấp tấp nói luôn như thể anh muốn dùng những lời tha thiết đó "chuộc" một phần lỗi lầm với cô: "Em biết không, về trong má, anh giấu biệt chuyện cãi vã của mình, nhưng má tinh ý thấy cử chỉ bồn chồn, buồn bực của anh là má biết liền. Tối má kêu anh ra gặn hỏi, anh phải thú thật mọi chuyện. má "sạt" anh một trận rồi buộc sáng sớm anh phải đi về liền. Má nói em gần sanh rồi, bỏ đi như vậy là ác đức, là bất nhân. Vợ chồng có gì thì nói với nhau, tại sao lại có ý định đánh vợ, xô đẩy cho vợ té như vậy, nhất là lúc đang thai nghén.. Em biết, anh về thật sớm nhưng bị chiếc xe "cà tàng" hết chết máy lại nổ vỏ, phải ghé sửa dọc đường mấy bận. Về tới nơi đã trưa. Anh định chạy ra trạm y tế thì vừa lúc em về tới...".
Nói xong, Ðăng lắc đầu le lưỡi:
- Thôi, hú hồn! Một lần anh tởn tới già. Lỡ em có bề gì chắc anh ân hận suốt đời. Má sẽ giết anh. Hồi sáng má hăm anh dữ lắm... Má dặn anh phải kề cận bên em lúc sanh và nhớ nhắn má vô nuôi. Má nói, đàn bà sanh đẻ như đi biển một mình...
Ngọc vẫn yên lặng nghe Ðăng nói. Những lời lẽ chí tình của bà mẹ chồng được Ðăng lặp lại khiến Ngọc xúc động không ngăn được nước mắt, và chính trong lòng Ngọc có niềm rung cảm đến trào dâng nước mắt. ngọc đã khóc nấc lên, đôi vai run run như chưa từng khóc như bây giờ. Nhưng chắc chắn đó là những giọt lệ hạnh phúc, sung sướng của người vợ trẻ mà Ngọc vừa cảm nhận nó đã thật sự đến với mình.
Houston TX, 01 tháng 6-1990
DIỄM PHƯỢNG
(trong tập NẮNG NHẠT HOÀNG HÔN chưa xuất bản)