GIẤC MƠ ĐÊM GIÁNG SINH

Truyện ngắn cuả Nguyên Nhung

Xếp cuốn truyện lại trước ngực, Danny lim dim đôi mắt đen tròn dưới hàng mi cong, lòng nó lâng lâng với câu truyện của cô bé bán diêm trong đêm Giáng Sinh. Thằng nhỏ thì thầm nói một mình:

" Cuối cùng thì Thượng đế cũng làm phép lạ".

Danny tưởng tượng buổi sáng một ngày giáng sinh nào đó, cô bé bán diêm nằm bất động bên hang đá Chúa Hài nhi, với những cành trạng nguyên ngọn lá màu đỏ thắm, như những hình ngôi sao đêm sinh nhật. Linh hồn cô bé đã được các thiên thần mặc áo trắng nâng niu đưa về Trời, còn món quà Giáng sinh của cô dâng cho Chúa Hài nhi giữa một trời đông giá, đã nẩy ra những ngọn lá đỏ tuyệt đẹp.

Cứ yên lặng như thế, thằng bé tưởng tượng thêm. Một đoàn người ăn mặc đẹp đẽ, buổi sáng lễ Giáng Sinh kéo nhau đến nhà thờ, đã chứng kiến cái chết thật an bình của cô bé bán diêm nghèo khổ bên cạnh hang đá, Chúa làm phép lạ để nẩy lên những chiếc lá đỏ trên ngọn cành cây cô bé còn cầm trên tay. Phép lạ đến quá trễ cho một cô bé nghèo khổ, hay bao giờ lòng nhân ái cũng thật muộn màng cho những cảnh cùng khốn. Với cái đầu ngây thơ của Danny, câu truyện ấy đã nẩy lên trong lòng chú một ao ước, chú nghĩ:

" Giá Thượng đế ban cho mình một phép lạ, thì mình sẽ dâng cho Thượng đế tất cả những gì mình có".

Đêm Giáng sinh năm nào, có một cô bé bán diêm nghèo khổ co ro bên lề đường. Trời lạnh lắm, trong chiếc áo mỏng bẩn thỉu cô bé đã cóng cả người, và cô đã dùng những que diêm để sưởi ấm, cũng như để thắp riêng cho mình những ước mơ. Danny chỉ mới mười tuổi, nó không nghĩ đấy là một truyện được viết ra bởi một đầu óc tưởng tượng của nhà văn, cậu nghĩ đấy là một truyện thật, lần đầu tiên tâm hồn bé thơ của cậu đã hình dung ra cái khổ của đồng loại.

Danny là đứa con cưng trong một gia đình giàu có, lại rất xinh đẹp cho nên từ lúc sinh ra cho đến bây giờ, cậu chưa hề bị thất vọng một điều gì, khi xung quanh cậu chỉ là sự dư thừa và yêu thương . Không ai dám làm khổ một đứa bé như cậu, vì Thượng đế dường như đã an bài cho cậu một cuộc sống như thế, không biết có bất công khi đối với những đứa bé nghèo khổ, sống trong cảnh bữa đói bữa no, áo quần không lành lặn.

Tuy vậy, cuộc sống của Danny buồn chán lắm, vì hầu như những thứ no đủ ấy đã giết chết niềm ước mơ trong lòng cậu, như người lúc nào cũng no nê, không cảm được mùi vị thơm tho và ngọt ngào của những món ăn.

Trời vẫn phú cho Danny một tâm hồn khá nhạy cảm, để khi đọc xong truyện " Cô bé bán diêm", thì nó có ngay cái ước ao sẽ trở nên nghèo khổ như thế, để ít ra cũng thấy được cái thi vị của niềm mơ ước, và sự lạ lùng của phép lạ.

Nhìn những món quà được chất đầy dưới gốc cây Giáng sinh trong góc phòng, cậu không cảm thấy rộn rã như ngày còn bé tí, vì biết rằng không phải chỉ cần đến ngày lễ Giáng sinh, cậu mới được những thứ ấy. Những ánh đèn đủ màu chớp tắt trên cây Giáng Sinh, những sợi kim tuyến óng ánh rủ xuống làm tăng thêm cảnh huyền ảo nơi hang đá Bê Lem, Danny chưa hề nhìn thấy sự nghèo nàn của gia đình Nazareth, như những bài trong Kinh thánh tả lại năm xưa.

Danny nhắm mắt lại, cậu mơ màng nghĩ đến phép lạ, để rồi trong giấc ngủ đêm Giáng sinh, trong căn phòng ấm cúng, Danny đã thiếp đi với một giấc mơ tuyệt vời, khi cậu được một lần đối diện với chân dung, con người của Đấng Cứu Thế.

* * *

Danny mơ thấy mình mặc quần áo đẹp, từ trên xe bước xuống với một giỏ quà nặng trĩu trên tay, cậu đi tìm Chúa để xin một phép lạ. Sau Thánh lễ nửa đêm, mọi người đã về hết, họ đang hân hoan bên nhau trong những bữa tiệc đêm Giáng sinh đầy thịt béo, rượu ngon. Dưới chiếc cột tối trước nhà thờ chỉ còn hai ba người hành khất, họ co ro trong mảnh chăn rách và bẩn, chờ buổi lễ sáng đăn xin lòng nhân đạo của những người tử tế.

Không biết sao cổng nhà thờ vẫn mở, và Danny cứ thế bước nhanh vào khung cảnh huyền ảo giữa những chiếc đèn ngôi sao bằng giấy, treo lủng lẳng dọc theo các bức tường xung quanh nhà thờ. Trước khi bước vào đây, Danny đã phải vượt qua cái bóng của hai người ăn xin ngồi trước giáo đường, nó cảm thấy lợm giọng khi gió khuya phả vào khứu giác một mùi hôi bốc ra từ những chiếc chăn bẩn, và tiếng van nài xin xỏ giữa đêm khuya thanh vắng. Họ đã đánh hơi thấy mùi thơm của những chiếc bánh nướng thơm lừng trong tay Danny, chú gọi đó là "Món quà cho Thượng đế", một món đồ chơi tuyệt hảo rất đắt tiền, một bó hoa hồng còn ngậm sương đêm, những chiếc bánh thơm mùi bơ sữa và nhân táo, Danny định đem đến dâng cho Chúa và đánh đổi lấy một phép lạ.

Người đàn bà nghèo khổ và đứa con trai lết đến, miệng không ngớt van vỉ:

"Xin cậu bố thí cho người nghèo khổ. Oâi! Sao thơm thế, một chiếc bánh cho thằng con trai tôi, nó vừa đói vừa lạnh, giữa đêm Chúa sinh ra đời".

Danny vội vàng đi nhanh lên khoảng sân trước cửa nhà thờ, cậu tỏ vẻ bất bình khi có người dám phiền đến mục đích của mình. Cậu gắt lên:

" Ô hay bà già lẩm cẩm, đây đâu phải những món dành cho mẹ con bà, đây là quà dành cho Thượng đế, bà hiểu chưa?"

Người đàn bà như đã hiểu, buồn rầu nhìn giỏ quà dành cho Thượng đế, rồi lui vào một hốc tối. Bà im lặng. Đúng, không có gì dành cho mẹ con bà, người ta có thể dâng cho Chúa nhiều thứ, như người ta để dành những thứ quí giá đem tặng cho những người quyền quí. Trong lúc ấy, Danny tiến thẳng vào hang đá Bê Lem được trưng bày trong góc phải của cung thánh, nơi gia đình Chúa Hài nhi được ngự trị ở đó.

Mắt Danny như biến ảo lạ lùng, những bức tượng gia đình Thánh gia xinh đẹp như sống động cả lên, rõ ràng thì thằng bé đã nhìn thấy Giêsu bé nhỏ đang cựa quậy dưới lớp chăn đơn trong máng cỏ. Cậu sững sờ, quỳ thụp xuống trước hang đáđưa tay sờ vào bàn chân mũm mĩm của Giêsu. Từ đôi môi rất xinh đẹp của Hài nhi trong máng cỏ, Giêsu bật cười lên tiếng cười trẻ thơ và Danny nghe tiếng chào thật êâm ái:

"Chào bạn, bạn tên gì?"

Danny lắp bắp, nó cảm thấy một niềm hân hoan tràn ngập trong lòng:

" Ơi lạy Chúa, ngài cũng biết nói ư?"

Nó thì thào tiếp:

" Danny mang đến cho Chúa nhiều quà lắm, những món quà mừng ngày sinh nhật, những đồ chơi , những chiếc bánh ngon, những bông hoa đẹp nhất."

Giêsu cười thật ngây thơ:

" Để làm gì nhỉ? Nằm trong một hang đá với bao nhiêu ánh đèn giăng mắc xung quanh, ta nóng đến không chịu nổi. Cả những sợi giây kim tuyến vắt ngang vắt dọc, những thứ ấy trông vui mắt nhưng cũng chóa mắt lắm. Oâi! Hang Bê Lem của loài người hôm nay, khác hẳn hang Bê Lem của hai ngàn năm trước. Mẹ của ta không má phấn môi son, cha của ta chỉ là người thợ mộc nghèo khổ, khi ta sinh ra trong một túp lều, làm gì có những thứ này. Bây giờ bạn cho ta nhiều đồ chơi, ta biết làm gì với những thứ đó."

Danny thì thầm mặc cả, như thói quen của loài người vẫn hay thì thầm xin xỏ:

" Ơi ! Lạy Chúa, Danny chỉ muốn Ngài cho Danny một phép lạ, như phép lạ những chiếc lá đỏ trên cành cây của cô bé bán diêm nghèo khổ. Đây là những món quà của Danny trong dịp Sinh nhật Ngài, Danny sẵn sàng dâng hết cho Ngài để xin một phép lạ".

Chúa Giêsu mỉm cười, hỏi Danny:

" Trước khi vào đây, bạn có gặp ai không?"

Danny gật đầu:

" Thưa Ngài có, một đứa bé rách rưới, một người đàn bà đói ăn."

Giêsu nhìn vào mắt Danny:

" Vậy bạn đã làm gì cho họ?"

Danny tỏ vẻ bối rối:

" Nhưng Danny không thể cho thằng bé chiếc áo đẹp của mình, và những chiếc bánh ngon là để dành cho Chúa, không phải để dành cho mẹ con bà kia."

Chúa Giêsu lắc đầu một cách tuyệt vọng:

"Chao ơi! Những gì bạn dành cho những người bất hạnh ấy, chính là những gì bạn dành cho ta, vì ta yêu thương những kẻ đó."

Danny định quày quả đi ra cửa nhà thờ tìm hai người ăn xin như lời của Giêsu, nhưng Chúa đã lên tiếng:

" Muộn rồi Danny, hai người ăn xin ấy là hai thiên thần giả dạng ăn xin để thử lòng bạn, họ đang đứng hai bên hang đáđang mỉm cười với bạn đấy. Chần chờ, tính toán trước một việc thiện, tất cả đều không có ý nghĩa gì trước mặt Thiên Chúa. Không thể đánh đổi bất cứ điều gì để lấy một phép lạ, vì hai ngàn năm trước, ta đã làm một số phép lạ, rồi từ đấy loài người chỉ trông cậy nơi ta bằng phép lạ, tin ta bằng phép lạ."

Danny thảng thốt kêu lên tuyệt vọng:

" Ơi ! Lạy Chúa, sao lại như thế? Một con bé bán diêm nghèo khổ, đã đem đến dâng Ngài những nhánh cây bẻ dọc ven đường, đáng gì đâu mà Ngài cũng làm một phép lạ cho nó. Tại sao Chúa không cho Danny một phép lạ, khi Danny đã dâng cho Ngài tất cả những thứ đẹp nhất, ngon nhất đêm nay. . ."

" Giêsu buồn rầu nhìn cậu:

" Chính vì thế mà phép lạ chỉ có nơi những người có niềm tin vào Thượng đế, chính niềm tin là phép lạ, cho từng con người, cho từng hoàn cảnh, tự họ đã cảm nhận được phép lạ khi họ kết hợp được với thượng đế đang hiện diện trong đời sống của họ. Ta chỉ cần một tấm lòng, một tấm lòng phát xuất từ trái tim nhân ái, như Cha ta trên trời đã ủy thác cho ta đem yêu thương gieo rắc sự bình an cho nhân loại. Bạn có biết khi bắt ta làm phép lạ, là bạn đã vô tình hạ ta xuống, khi Satan cũng làm được những điều đó cho con người nông nổi, chỉ xin xỏ những điều vật chất, như công danh, sự nghiệp, như sức khỏe và nhiều thứ khác. Hằng ngày, Cha ta đã phải nghe biết bao điều xin xỏ, tất cả chỉ là sự mặc cả, sao con người lại nhìn Thiên Chúa của mình với một cái nhìn tầm thường như thế?

Danny ngạc nhiên kêu lên:

" Ô hay, sao lại là một sự mặc cả?!?. Thưa Ngài, con không làm sao hiểu nổi. . ."

Giêsu cười khúc khích, Chúa đùa như một đứa trẻ thơ:

" Đúng vậy, khi người ta bảo ai làm việc thiện, bao giờ cũng tự hứa hẹn cho mình một sự trả công từ Thượng Đế. Sao lại thế nhỉ? Cứ cho đi là nhận lại, sao lại o ép, mặc cả với Thiên Chúa khi làm điều gì cho anh em. Như bạn, nếu lúc nãy cho người ăn xin nghèo khổ một chiếc bánh, đđòi hỏi ta làm một phép lạ cho bạn, thì đúng là bạn đang đặt điều kiện với ta đấy chứ!"

Danny cúi mặt xấu hổ, cậu đã hiểu phần nào ý của Chúa, nó rên rỉ kêu lên:

" Ơi lạy Chúa! Danny đã hiểu rồi, vì hằng ngày Danny vẫn nghe ba mẹ nói, con làm thế này thì sẽ được thế nọ, và Danny chỉ nghĩ tất cả là một sự đổi chác."

Tiếng Giêsu thì thầm, Ngài kể lể:

" Còn nhiều điều mà vì bạn còn quá nhỏ để không hiểu hết. Hằng ngàn năm nay xảy ra bao nhiêu chuyện chinh phục, chém giết, căm thù nhau, người ta cũng bảo vì ta. Oâi, tội nghiệp cho ta quá, ta không hề tham dự vào những việc kinh khủng như thế, bất cứ ai biết ta, hoặc không biết về ta, nếu ở họ có một trái tim nhân ái là ở đấy có ta, khi ta hiện diện trên thế gian để bảo cho mọi người biết về lòng yêu thương, thì không lý gì lại can dự vào những việc xấu xa như thế. Điều ấy đã làm ta đau khổ mãi. . ."

Danny trố mắt ngạc nhiên, cậu chưa làm sao hiểu nổi những gì Chúa nói, như không hiểu hết được con người của trần gian. Giêsu vẫn tâm tình với cậu như một đôi bạn nhỏ:

" Ta rất cần tâm sự với bạn, vì ta cô đơn quá. Hai ngàn năm nay loài người không hiểu hết những lời ta nói, những việc ta làm , cho nên bản chất của Thiên Chúa đã được suy diễn đi theo nhiều lối khác nhau. Phép lạ vẫn xảy ra hằng ngày mà Danny không để ý, như hạt lúa được ủ xuống đất, phải thối đi để mọc lên cây mạ non, rồi sinh sôi nảy nở ra bao hạt lúa khác, nuôi sống mọi người."

Danny nhướng mắt nhìn Giêsu, cậu thật khó khăn để hiểu những gì Chúa nói, Giêsu lại nói với cậu một cách giản dị hơn:

" Dễ hiểu thôi bạn. Hằng ngày, bạn đi học, bạn có thấy những cây hoa mọc trên lối đi của mình không? Mới vài hôm trước, bạn còn thấy nó vừa đơm mấy cái nụ nhỏ, hôm nay đã nở những đóa hoa xinh. Phép lạ đấy, xảy ra hằng ngaỳ, trong mọi vật, trong lòng mỗi người khi ta nhìn nó với cái nhìn đẹp, vì khi sự bình an đi kèm theo niềm tin, thì ở đâu quanh ta cũng là những mầu nhiệm."

Danny hiểu, cậu gật đầu, có lẽ những lời Chúa nói đã trở thành những đóa hoa tư tưởng trong lòng cậu, vì Danny đang thực sự tiếp xúc với một Giêsu rất đơn sơ và đầy lòng nhân ái. Chúa Giêsu cũng cười, lâu lắm Ngài không tìm được một tâm hồn trong sáng như thế, có lẽ cả hàng ngàn năm, trăm năm sau cái chết của Ngài:

" Để ta kể bạn nghe vài câu chuyện vui, cuả một cậu bé hồi còn ấu thơ, vì sự giáo dục lệch lạc cuả cha mẹ, khiến cậu ta nhìn ở đâu cũng thấy tội lỗi. Rồi cũng chính vì thế, cậu cũng nhìn Thượng Đế như hình ảnh một ông già ác độc, khiến mỗi lần đến với Ngài, chỉ là nỗi kính sợ mà thiếu lòng tin cẩn, yêu mến. Trong khi ấy, có một cô bé mồ côi ở một làng xóm xa xôi, cô chỉ còn người cha, nhưng người cha lại bị xã hội hắt hủi vì cho ông ta là một người nguy hiểm. Hai cha con hình như sống biệt lập với mọi người xung quanh, vì họ không tìm được lòng thương xót cuả đồng loại. Nhưng ta vẫn thích câu chuyện cuả cô bé này qua cách nhìn cuả cô bé đối với Thượng Đế."

Danny tò mò hỏi Chuá Giêsu, vì cậu rất muốn biết cách đến với Thượng Đế cuả cô bé ấy có gì khác lạ với người xung quanh. Nó hỏi:

" Thưa Chuá, cô ta đến với Ngài như thế nào?"

Chuá Giêsu mỉm cười:

" Đơn giản thôi anh bạn nhỏ. Cô ta không hề bước chân đến nhà thờ, vì sợ đám đông cười nhạo, nhưng mỗi ngày, cô luôn luôn đến với Chuá trong tinh thần cuả một tâm hồn đơn sơ và khiêm nhượng. Cô giản dị nghĩ rằng, Chuá tất nhiên là rất bận bịu với con người cuả trần gian, vì hằng ngày cô chỉ nghe người ta kêu cầu hết điều này đến điều khác. Thế nên, cô bé chỉ thầm thì một lời chào thật giản dị mỗi buổi sớm mai: " Chào Chuá! Con đã dậy rồi", và buổi tối khi đi ngủ, cô bé ấy nói giản dị: " Chào Chuá, con đi ngủ". Chỉ thế thôi Danny, hãy đến với ta những tâm hồn bé thơ, hãy chào ta như một người bạn nhỏ, hãy nghĩ về ta với một tâm hồn trong sáng là ta đã sung sướng lắm rồi, hơn là bắt ta phải nghe những lời van nài, xin xỏ đủ thứ trên cuộc đời. Tất cả những tượng thánh trong nhà thờ đều tạc bằng đá, chứ lúc nào cũng phải nghe những lời van xin thống thiết kinh khủng như thế, làm sao chịu nổi. Tất cả những gì Thượng Đế ban cho mọi người, sẽ không bao giờ có sự đổi chác trong đó, vì sự thương xót không có giá. Ơi! Ta kinh khiếp những đồng tiền của thế gian, kể từ khi Giuda bán ta lấy ba mươi đồng bạc năm xưa, và cả lúc ta vào đền thờ xua đuổi bọn mua bán, trục lợi ra khỏi đền thờ, vì đã biến nhà cha ta thành ô uế. Cái gì đã làm cho ta một mình chống chỏi cả một đám đông như thế, đã chết một cách nhục nhã như thế. . ."

Danny rươm rướm nước mắt, và bỗng nhiên cậu bật lên khóc thảm thiết. Không biết trong giấc mơ Danny đã khóc như thế nào, khi mẹ cậu đánh thức con dậy thì vẫn nghe tiếng khóc thút thít của con, và nước mắt đã ướt đầm một bên gối.

Mẹ Danny ôm con vào lòng, có lẽ bà tưởng cậu vừa trải qua một cơn ác mộng. Cho đến khi Danny tỉnh hẳn giấc chiêm bao, mẹ cậu âu yếm hỏi con:

" Con sợ lắm phải không, Sao con lại khóc?"

Danny lắc đầu, cậu im lặng, như vẫn chìm đắm với hình ảnh Giêsu bé nhỏ trong giấc mơ, cậu thổn thức:

" Không, con nằm mơ gặp Chúa, và con khóc vì những điều Chúa kể lể."

Mẹ cậu an ủi:

" Đấy là điều hạnh phúc Chúa cho con, nhưng Chúa kể gì mà con lại khóc?"

Danny ngập ngừng, rồi cậu nói với mẹ bằng một giọng chân thành nhất:

" Chúa nói rằng không có phép lạ, không bao giờ có phép lạ, chỉ có tình yêu thôi."

Rồi cậu nhắm mắt lại, trong khi mẹ cậu không làm sao hiểu nổi sự mầu nhiệm của giấc mơ, trong lòng đứa con trai yêu dấu của mình.

* * *

Sau giấc mơ đêm NoeL, một phép lạ đã xảy ra với Danny , cậu bé mười tuổi sinh trưởng trong một gia đình giàu có: đó là tấm lòng biết yêu thương mọi người.

Danny không bao giờ còn tơ tưởng chuyện phép lạ từ Thượng Đế, nhưng từ đấy, mỗi khi làm được điều gì tốt lành cho chính bản thân, hay cho mọi người, Danny thấy tình yêu nở hoa trong lòng cậu, điều ấy làm cậu vui sướng hơn cả.

Những ngọn lá đỏ trong huyền thoại đêm Giáng Sinh năm xưa, hay những đóa hoa tươi thắm cứ mỗi ngày một nhiều trong tâm hồn cậu bé, phép lạ vẫn xảy ra hằng ngày, khi trái tim yêu thương biết chia xẻ hạnh phúc chan hòa cho nhân thế.

Viết cho mùa Giáng Sinh.

NGUYÊN NHUNG.