T H Ơ
HUYỀN VÂN THANH
(Houston, Texas USA)
NHỮNG DÒNG
LỤC BÁT
1. LỜI TỎ BÀY TRỄ MUỘN
Chút riêng tư. Một chút thôi
Mà sao nghèn nghẹn - bổi hồi - xuyến xao
Nói. Không thể nói bên nhau
Lặng im... để dậy sóng trào. Lặng im
Ðời thường máu chảy về tim
Muốn chung nhau phải kiếm tìm hụt hơi.
Chút riêng tư. Một chút thôi
Tỏ bày trễ muộn vẫn lời cho nhau
Lung linh bóng ngã bên cầu
Chảy theo dòng nước gợn màu thời gian.
1990
2. PHÂN NỬA
Tóc thơm mùi gỗ rừng thiêng
Còn đây một nửa... dành riêng ưu buồn
Anh nhìn suối tóc chiều buông
Mà nghe ray rứt trên nguồn tâm tư
Ở đây ngồi khóc tạ từ
Em đi... để lại nửa bờ tóc thơm
Còn yêu thương, còn cô đơn
Còn lưu kỷ niệm, còn buồn đó em!
1964
3. LỤC BÁT TÌNH YÊU
DƯỚI HÀNG ME NƯỚC
Không là bóng của hàng sao
Cành me nước chỉ vươn cao nửa chừng
Nắng soi, em bước ngập ngừng
Gió lay, lá nhỏ bay dừng tóc em
Phải anh là chiếc lá mềm
Mãi cài suối tóc duyên em đời đời.
QUA CẦU
Rủi giun mình bước chung cầu
Bóng hai người bỗng chập vào đáy sông
Nước hiền hoà chảy thong dong
Anh nghe có chút se lòng. Bên em
Nếu mình từ trước thân quen
Qua cầu dìu dắt nhau thêm vững lòng.
TÓC EM
Tóc em dợn nét thời gian
Màu đen tuyền thật dịu dàng dễ thương
Ngồi bên nhau một thôi đường
Sao anh nghe cứ vấn vương theo mình
Bởi hương tóc đượm hương tình
Nên ngoài mặt lạ, quen hình dáng trong
"Chim quyên ăn trái nhãn lồng
Lia thia quen chậu, vợ chồng quen hơi!" (*)
___
(*) Ca dao
02-10-1986
4. TỰ KHÚC CHO MÌNH
Khi đưa con sáo sang sông
Là anh biết nó xổ lồng cao bay
Bởi chưng trong cuộc sống nầy
Bao nhiêu ràng buộc cũng hoài công thôi!
Dù cau trầu có song đôi
Cũng chưa đằm thắm bởi vôi cay nồng
Dù cầu đã bắc sang sông
Cũng chưa sang được bởi lòng còn xa
Dù cành nẩy lộc đơm hoa
Cũng chưa đượm sắc mặn mà, điểm trang
Dù em ngọt tiếng ngân vang
Cũng chưa trải rộng với trang giấy đời.
Ðắn đo – lòng cứ bồi hồi
Khô se dòng mực nghiêng soi bóng mình
Phải chăng là khúc tự tình
Gởi con chim sáo thay mình, cao bay?
Tháng 3-1988
5. DÒNG CA DAO MỚI GỞI EM
Chắt chiu từng chữ từng lời
Viết lên trang giấy mà đời dửng dưng.
Bên khung cửa sổ mông lung
Nhìn chồng bản thảo nghe lòng sắt se
Báo đăng thơ của bạn bè
Hoạ hoằng mới có câu vè của anh!
Chắc em mũm mĩm cười tình
Dở hơi mà cứ ngỡ mình nhà thơ!?!
Tại em. Chớ anh nào ngờ
Làm thơ. Duyên cớ để mơ hảo huyền
Dòng ca dao mới gởi em
Là anh chắt lọc từ tim óc mình.
19-9-1991
6. TƠ TRỜI
Nước trên nguồn chảy ra khơi
Phù sa sánh đục giữa trời hoang sơ
Thời gian trầm lặng hững hờ
Chút thiên nhiên đọng bên bờ mù tăm.
Lớn ròng nước cứ âm thầm
Ôm doi, buông vịnh, ươm mầm gương soi
Cớ chi bên lở bên bồi
Cho thương nhớ cứ bồi hồi quẩn quanh.
"Lơ thơ tơ liễu buông mành"
Soi trong dòng nước mát lành dáng em
Bên cầu xoã tóc nhung mềm
Nước trên nguồn cứ lặng êm lững lờ.
Tôi về bến đợi thương mơ
Chút tình lãng đãng như tơ trời mềm
Ðể nghe điệu lý dịu êm
Ðể nghe nước chảy hằng đêm dưới cầu...
10-5-1992
7. VÀNG BÔNG ÐIÊN ÐIỂN
Trời mênh mông, nước mênh mông
Cụm điên điển trổ vàng bông một vùng
Xuồng em rẽ sóng chập chùng
Cố len vào giữa đám bông, sắc vàng.
Theo tay em, hoa ngỡ ngàng
Xa rời nách mẹ, đơm vàng xuồng em
Nắng chiều soi bóng chao nghiêng
Em say sưa hái để quên dáng ngồi
Tóc dài rẽ lệnh đường ngôi
Ôm bờ vai để tơ trời mân mê.
Ðầy bông điên điển - xuồng về
Em thong dong giữa bốn bề nước mây
Hương đồng quyện tóc huyền bay
Anh làm lữ khách thương hoài màu bông.
01-9-1991
8. KHÓI ÐỒNG
Tháng nầy chiều toả khói đồng
Trôi xa lãng đãng bên dòng tuổi thơ
Tôi về thương chút mộng mơ
Bỏ quên từ lúc hững hờ chiến tranh.
Tháng nầy trời thiếu màu xanh
Không gian nhàn nhạt buông màng tơ sương
Mùi rơm cháy – mùi khói đồng
Cho tôi cái nhớ thoảng trong kiếp đời.
Tháng nầy đất ruộng nghỉ ngơi
Thuở xưa tôi thích đùa chơi thả diều
Bây giờ tất cả hương yêu
Vụt ngang tiềm thức giữa chiều quê hương.
Tháng nầy chợt nhớ chợt thương
Miền thơ ấu cũ mù sương khói đồng
Nắng chiều toả sắc cầu vồng
Tôi men lối cũ mà lòng bâng khuâng...
1987
9. THEO LỘ VÒNG CUNG
(*)Lao xao sóng vỗ mạn thuyền
Mặt sông một sáng tháng giêng tràn đầy
Mờ mờ hơi của sương mai
Chèo khua thuyền sẽ sướt dài trên sông.
Hàng xoài đã trổ vàng bông
Một màu ngan ngát từ trong thâm tình
Quê hương giờ đã hồi sinh
Những chồi hoa, những dáng hình vươn lên.
Tháng năm đất nước bình yên
Vườn cây xanh tốt nối liền quê hương
Âm vang rộn ấm mái trường
Với bàn tay với tình thương ruộng đồng.
Ở đây ruộng tưới nước sông
Hạt phù sa thắm từng vồng đất tơi
Thương em – lúa trổ oằn đuôi
Lộ vòng cung đượm sắc trời quê hương.
Cần Thơ, tháng 4/1985
(*) LỘ VÒNG CUNG
là tuyến đường nằm dọc theo hương lộ từ Cầu Cái Răng đi vào Cầu Nhiếm, qua thị trấn (Quận Lỵ) Phong Ðiền. Nó như hình cánh cung trên bản đồ, nếu giới hạn bởiliên tỉnh lộ 27 đi Long Xuyên thì diện tích bên trong chứa 6 xã: Long Tuyền, Mỹ Khánh, Nhơn Ái (thị trấn Phong Ðiền), Giai Xuân, Thới An Ðông, Tân Thới (Cầu NHiếm), không kể xã An Bình nằm ven thành phố Cần Thơ; trong đó có hai phi trường của tỉnh Phong Dinh (Cần Thơ) là phi trường Bình Thủy và phi trường Trà Nóc. Chính vì vậy mà thời chiến tranh, VC thường tìm cách đột nhập vào khu vực 6 xã để bắn phá và quấy rối hoạt động của phi trường, những cuộc chạm súng diễn ra khốc liệt, nhất là từ Tết Mậu thân mãi đến sau nầy. Một người làm thơ VC(LT) đã diễn tả tuyến lộ vòng cung có câu: "Vòng cung đi dễ khó về. Ðạn chen đầu đạn bom kề hố bom”Chú thích của tác giả
10. TRỞ LẠI QUÊ NHÀ
gởi Lê Hoàng Tâm – em tôi
trong cõi
đời miên viễn.Phải em trở lại quê nhà
Nghe hưong lúa ngọt đồng xa đồng gần
Thoảng trong cơm gió mùa xuân
Chút tình nhen nhúm thiết thân gọi mời
Lúa đang rạng rỡ sắc trời
Bao nhiêu công sức con người làm ra
Ðã cho lộc trổ mầm hoa
Ðã cho cuộc sống khúc ca thâm tình.
Phải chi trở lại quê mình
Ðể em thấy được dáng hình đổi thay
Cũng vườn xanh ấy – hôm nay
Hàng cau vươn thẳng, hàng xoài mượt xanh
Trổ hoa, đơm trái, trĩu cành
Ðâu còn như thuở chiến tranh nhục nhằn.
Phải chi trở lại một lần
Ðể em sống với mùa xuân quê nhà
Sẽ thương – như Ông thương Bà
Sẽ yêu – như thuở Má Ba buổi đầu
Cảm thông điệu lý qua cầu
Mà nghe nghĩa nặng tình sâu ruột rà.
Phải em trở lại quê nhà
Chung nhau nhịp thở chan hoà yêu thương.
Trường Long, 11-2-1986
HUYỀN VÂN THANH
(Houston, Texas USA)