Nhân ngày lễ Vu Lan và với lòng thành
tưởng nhớ tới ơn Mẹ
Cha sanh dưỡng, ơn thầy dìu dắt,
mời mọi người cùng đọc
một bài thơ hay của Thạch Lan mà T.
lượm được và cất kỹ
trong túi đã lâu rồị

Thánh thót giọt buồn - thánh thót
Mưa rơi trong mắt Mẹ già
Thấp thoáng chiều quê - thấp thoáng
Bóng già dưới bóng tre xa
Mái tóc bạc rồi - mái tóc
Mẹ ngồi nhặt thóc bên hiên
Tiếng hát ầu ơ - tiếng hát
Cho con ngày tháng hồn nhiên
Lá úa vàng rơi - lá úa
Một đời Mẹ ấm tình
thương
Nước mắt vì con - nước mắt
Mẹ già là cả quê hương
Tóc đã hoa râm, tuổi đã gìa
Tháng ngày, hiu hắt thoáng quê xa
Trúc vàng vẫn mọc bên am cỏ
Ở một phương này thương
nhớ Cha
Thấm thoát qua rồi đã mấy năm
Sời quen huyên náo chốn kinh thành
Chiều nay chân bước trên đường
nhỏ
Thấp thoáng Cha già sau mái tranh
Cha là bóng cả ngã che con
Là cả tình thương chẳng xoáy mòn
Là cả cuộc đời vô biên quá
Nặng nghĩa tình Cha như nước non
Tuổi đã cao niên - vóc hạc gầy
Thanh tao cốt cách, gậy cầm tay
Nắng chiều loang loáng vàng y áo
Ngõ trúc còn vương nhẹ gót Thầy
Mặt nước hồ sen in bóng mây
Mây chiều sững lại giữa ngàn cây
Lặng ngắm Đại sư - từ bi
hạnh
Thanh thoát đạo mầu - sắc
Như Lai
Trang
Nghiem
trang@eạoac.ucịedu