CÀNH HOA TRẮNG

Những ngày tôi còn bé

Đi lễ mùa Vu Lan

Ai cài hoa đỏ thắm

Hoa tôi màu khăn tang

 

Tôi cúi đầu lạy Phật

Mà nước mắt đầy tay

Mục Kiền Liên gặp mẹ

Tôi chẳng còn gặp ai

 

Ngày mẹ tôi mới chết

Tôi còn nằm trong nôi

Vô tình buông tiếng khóc

Cho đời mình cút côi

 

Cha chít vành khăn trắng

Lên đầu nhỏ tí teo

Ôm tôi chầm chậm bước

Vịn quan tài đi theo

Trời tháng năm năm ấy

Mưa bỗng rơi nhiều hơn

Bên mộ vàng mới đắp

Hai bóng người cô đơn

 

Mẹ tôi ra đi sớm

Tôi lớn thiếu lời ru

Đời như cây thiếu nước

Khô cằn và hoang vu

 

Chiều tan trường mẫu giáo

Chẳng có người đón đưa

Mình tôi lầm lủi bước

Chập chửng về trong mưa

Bao lần tôi trượt ngã

Biết kể lể cùng ai

Đời tôi bao nhiêu vết

Đau buồn in trên vai

 

Những ngày rằm tháng bảy

Tôi đến chùa tụng kinh

Để cầu xin cho mẹ

Nơi đó được bình yên

 

Quê hương tôi nghèo lắm

Nhà ở cạnh bờ sông

Chiều chiều tôi hay đứng

Ngắm mây trời mênh mông

Từ khi tôi thiếu mẹ

Cơm chẳng bữa nào ngon

Bài học hoài không thuộc

Đêm giấc ngủ chưa tròn

Những ngày tôi nghỉ học

Ra mộ mẹ trồng hoa

Bên kia sông vọng lại

Tiếng chuông chùa ngân xa

 

Chiến tranh về ngang xóm

Cướp mất đi người cha

Đời tôi thôi đã khép

Cánh cửa lòng hôm qua

 

Tôi đi rồi đi mãi

Mỗi ngày một xa thêm

Bao mùa trăng tháng bảy

Soi xuống vùng lãng quên

 

Đêm nay trời viễn xứ

Chợt nhớ mùa Vu Lan

Thấy tim mình in dấu

Cành hoa màu khăn tang.

 

 Trần Trung Đạo