Mùa Vu Lan Báo Hiếu đă qua
Bạn nghĩ ǵ về giá trị người mẹ?

Trong những mùa Vu Lan hàng năm người
ta thường nhắc tới vai tṛ người mẹ hay
giá trị của người mẹ trong cuộc đời,
và dĩ nhiên là cuộc đời của những đứa
con.
Người ta cũng từng ca tụng,
từng tôn vinh mẹ trong mỗi dịp Vu Lan về.
Người được cài hoa hồng th́ như được
một phút hớn hở, hănh diện, biết rằng
mẹ ḿnh c̣n sống. Nhưng người phải chọn
một cành hoa trắng th́ trong ḷng bùi ngùi sót thương hay
tưởng nhớ đến h́nh ảnh của mẹ
ḿnh trong quá khứ. Nhưng trong hai giới, người có
mẹ đang c̣n tại thế và người có mẹ đă
qua đời, th́ ai là người có thể cảm
nhận được cái giá trị của mẹ một
cách đúng nghĩa nhất trong cuộc đời ḿnh?
Câu trả lời có lẽ chỉ đúng cho
từng cá nhân ở trong mỗi hoàn cảnh khác nhau mà thôi.
Tuy nhiên thông thường ở đời ít ai nghĩ
tới một sự mất mát những ǵ ḿnh đang có; ít
ai nghĩ đến cái giá trị đích thực của
những ǵ ḿnh đang có. Chính v́ vậy mà người ta ít
khi nghĩ đến cái giá trị đích thực về
người mẹ trong lúc mẹ ḿnh đang c̣n tại
thế. Nhưng những giá trị đích thực về
người mẹ là ǵ? Thật ra giá trị và vai tṛ
người mẹ đối với con cái th́ nhiều
lắm, nhiều đến nổi không thể nào kể
hết được. Những đứa con vừa
bị mất mẹ có thể cảm nhận được
cái giá trị vô cùng to lớn đối với đời
ḿnh, nhưng họ cũng chỉ có thể mô tả được
rằng “mẹ là người quan trọng nhất trong đời!”. Tại sao? V́ mẹ luôn luôn can
cường, bao dung và chịu đựng tất cả
những đắng cay do cuộc đời đem lại
và do chính những đứa con của ḿnh gây ra. Khi mẹ
mất th́ những đứa con mới tự nhận
biết những ǵ ḿnh đă làm cho mẹ ḿnh buồn, và đôi
khi mẹ đă phải khóc v́ con! Chính v́ nhận biết được
như vậy nên những đứa con vừa bị
mất mẹ hay cảm thấy đắng cay vằng
vặc trong ḷng. Họ muốn làm bất cứ việc ǵ để
có thể đền bù cho mẹ, an ủi cho mẹ và
tỏ ḷng yêu thương mẹ một cách tha thiết và
chân thật nhất. Nhưng tiếc thay, lúc đó đă
không c̣n có cơ hội nữa; và người ta chỉ có
thể khóc, khóc âm thầm, cô đơn và ân hận!
Mẹ chỉ có một lần trong đời.
Mẹ mất th́ mất tất cả những t́nh
thương bao dung; những lời khuyên bảo chân
thật; những cử chỉ âu lo khi con gặp khốn
khó; những biểu lộ vui mừng khi con thành công,
lợi lạc. Mẹ là nơi gởi gấp tâm sự u
buồn, và cũng là nơi tiếp nhận, chia xẻ
những niềm hân hoan của con cái khi thành công đổ đạt.
Mất mẹ th́ mất nơi nương tựa tinh
thần, mất nơi chứa đựng tất cả
những chuyện vui buồn; và như vậy, mẹ là ǵ
hở bạn? Mẹ quan trọng đối với
bạn như thế nào? Có lẽ câu trả lời
phải được dành cho bạn để trả
lời riêng cho chính bạn mà thôi; bởi v́ mẹ của
bạn và mẹ của tôi là hai người khác nhau, là hai
cái giá trị khác nhau, tùy theo cảm nhận của bạn
và của tôi.
Hy vọng tất cả chúng ta ai ai cũng có
lúc nghĩ về mẹ, dù mẹ c̣n tại thế hay đă
qua đời. Dù thời gian
có phôi pha, chuyện đời nhiều thứ lo âu bận
rộn, nhưng nếu c̣n nghĩ đến mẹ, c̣n
biết công ơn sanh thành dưỡng dục của
mẹ, th́ bạn vẫn có thể làm cho mẹ vui, dù
mẹ đang ở bên nầy hay biên kia thế giới.
Bạn hăy thử nhớ lại xem mẹ đă từng
khuyên răn dạy bảo những ǵ? Có biết những
khi nào bạn đă làm cho mẹ khóc hay không? Hay trái lại
có khi nào bạn đă làm được ǵ cho mẹ vui hay
không? Giờ đây là lúc bạn có thể nghĩ lại
về mẹ để tự nguyện làm những ǵ mà
bạn cảm thấy là mẹ ḿnh sẽ vui, và tránh
những ǵ mà bạn cảm thấy là mẹ ḿnh sẽ
buồn. Có nhiều việc rất đơn giản mà
bạn có thể làm cho mẹ vui; nhưng mẹ không
muốn ǵ cao xa lắm đâu. Bạn chỉ cần
chịu bỏ bớt một chút vị kỹ, đam mê,
nhu nhược, biếng lười. Ráng nhớ lại
những ǵ bạn đă không chiều ḷng mẹ th́ nay là lúc
bạn có thể làm. Bạn có thể hy sinh một chút
sở thích cá nhân v́ mẹ được không? Một mái
tóc dài, một điếu thuốc ph́ phà để nh́n khói
lăng du lơ lững lên không đốt gan, xé phổi;
một chai bia, ly rượu chán đời; một
cuộc chơi đêm tán gẫu bỏ nhà; một thái độ
coi thường lời cha mẹ v.v. liệu những
chuyện nầy bạn có thể khắc phục để
sửa đổi được hay không? Nếu được
th́ bạn hăy làm; tôi chắc rằng mẹ bạn sẽ được
vui ḷng, dù mẹ ở bên nầy hay bên kia thế giới,
bởi v́ mẹ rất thiêng liêng.
Làm những điều mẹ vui và tránh
những ǵ mẹ không muốn; nếu biết được
và nếu làm được như thế th́ bạn có
thể thấy được nụ cười hài ḷng
của mẹ, và mẹ vẫn là mẹ muôn thuở ở
trong tâm hồn bạn vậy.
Lê Thiện Phúc
Melbourne, cuối mùa Vu Lan tháng 9 năm 1998