Từ mẫu và hiền thê

Cả hai cụm từ nầy đều
có thể dùng để mô tả người đàn bà đức
hạnh – người mẹ hiền của con, và người
vợ hiền của chồng.
Trong ngày nhớ ơn mẹ ở xă
hội Tây phương ngày nay, ngoài việc con cái mua quà cho
mẹ, nhiều ông chồng cũng
mượn cơ hội nầy mua chút quà cho vợ để
gọi là biết ơn!
Nhưng cho dù là món quà có trị giá cỡ
nào đi nữa th́ cũng không xứng đáng đáp đền
công ơn của hiền thê và từ mẫu cho được.
Có lẽ bạn đọc thắc mắc tại sao nhân
ngày nhớ ơn mẹ mà tôi lại đề cập luôn
hai tiếng hiền thê! Nghe qua cũng hơi nhập
nhằn thật đó, nhưng như đă nêu ban đầu,
cho dù là “từ mẫu” hay “hiền thê” th́ cũng chỉ là
những cụm từ vô tri vô giác mà người ta dùng để
diễn tả người đàn bà đức hạnh
trong văn thơ; c̣n trên thực tế th́ ít ai để ư
đến.
Nhân ngày nhớ ơn mẹ, tôi muốn
viết thật nhiều về mẹ hay về h́nh ảnh
của những người đàn bà đức hạnh
Việt Nam, đă từng hy sinh cho con, cho chồng và
sẵn sàng ngậm đắn nuốt cay cho trọn
cuộc t́nh – dù là t́nh mẫu tử hay t́nh phu thê.
Người đàn bà đức hạnh
Việt Nam thật cao quí vô cùng. Bổn phận làm mẹ
thật bao la “như biển thái b́nh” c̣n bổn phận làm
vợ th́ cũng mênh mông vô bờ bến. Trong những hoàn
cảnh éo le, người phụ nữ Việt Nam đă phải
âm thầm ôm lấy chua cay cũng v́ muốn cho tṛn bổn
phận làm mẹ và làm vợ dù ít khi được đền
bù xứng đáng. Nầy nhé, những người con và
người chồng Việt Nam, hăy tự suy nghĩ
mỗi ngày 24 giờ, bạn dành được bao thời
gian thực sự cho mẹ hay cho vợ ḿnh? Theo lối
sống Tây phương, ít ra người con mỗi năm được
một lần nghĩ đến mẹ, và người
chồng c̣n có những giờ phút cuối tuần,
những giờ phút đi nghỉ xa với vợ ḿnh; người
Việt chúng ta th́ sao? Có lẽ c̣n nhiều thiếu sót
về khía cạnh nầy lắm vậy!
Tuy nhiên cho dù là theo quan niệm Tây
Phương hay Đông Phương đi nữa th́
người ta vẫn chưa đánh giá đúng mức vai
tṛ của một người đàn bà đức hạnh,
bởi v́ chỉ mỗi năm một lần nhớ ơn
mẹ, trong khi mẹ lo cho con từng ngày, từng phút, có
khi không nghĩ tới thân ḿnh. C̣n trong vai tṛ làm vợ
cũng vậy: bạn có khi nào thực sự tỏ ḷng
biết ơn vợ ḿnh hay không? Nếu bạn vẫn
dửng dưng không biết ḿnh phải mang ơn vợ
ḿnh về chuyện ǵ th́ quả thật không sai,
người đàn ông Việt Nam ḿnh thật quá vô t́nh!
Thật vậy, ư niệm “công bằng xă
hội” bao gồm sự “công bằng” giữa mẹ con và
vợ chồng. Ở đây chúng ta không đề cập
tới ư niệm “nghiệp quả” của Phật Giáo để
bàn luận về các vấn đề trong mối
tương quan giữa con và mẹ, hay giữa vợ và
chồng. Bởi v́, một
cách vắn tắt, nếu nói về “Nghiệp quả” th́
có thể giải thích rằng một đứa con không có
hiếu với người mẹ v́ kiếp trước
hay nhiều kiếp trước, người mẹ c̣n
mắc nợ đứa con, và trái lại, một đứa
con có hiếu với mẹ v́ kiếp trước hay
nhiều kiếp trước đứa con đó c̣n
mắc nợ người mẹ nên kiếp nầy mới
trả lại bằng những hành vi có hiếu như
vậy. Một cách tương tự, người ta có
thể giải thích về mối tương quan giữa
vợ chồng theo quan niệm “Nghiệp quả” của
Phật Giáo.
Từ ư niệm “công bằng xă hội”
trong mối tương quan giữa con và mẹ,
người ta thường đề cập các trạng huống
vô cùng bất công như: “Mẹ thương con như
biển hồ lai láng; con thương mẹ tính tháng tính ngày”! Đă bao nhiêu lần rồi con
thật sự hy sinh cho mẹ hay đă làm ǵ cho mẹ được
vui? Có khi nào con có cảm tưởng biết ơn mẹ
thật sự hay không? Công ơn mẹ quả thật bao
la như biển hồ lai láng đó, bởi v́ mẹ lo cho
con từ lúc con chưa lọt ḷng, cho đến khi con khôn
lớn, dựng vợ gă chồng. Con được
mạnh khoẻ, hạnh phúc th́ mẹ mừng; con gặp
khó khăn, hoạn nạn th́ mẹ lo! Nếu kể công
ơn mẹ th́ có lẽ không bút mực nào ghi cho hết được,
bởi v́ sự quan tâm, lo lắng cho con của mẹ
thật vô cùng bao la nên chỉ có lương tâm mỗi
người mới có thể biết được
tận tường mà thôi.
Riêng trong ư niệm “công bằng xă
hội” về mối tương quan giữa vợ
chồng th́ người chồng cũng ít khi thực
sự có cảm tưởng biết ơn vợ, trong khi
người vợ là nguồn cung cấp nhiều thứ
nhu cầu thân xác và tinh thần cho người chồng. Có
lẽ ư kiến nầy gây nhiều tranh luận, v́ nó có
vẻ như phủ nhận hay làm ngơ những giá trị
đóng góp quan trọng của người chồng cho
vợ. Tuy nhiên v́ trong tinh thần hướng về mẹ
nhân ngày nhớ ơn mẹ, người viết muốn
xin dành phần “nhớ ơn cha”, hay “nhớ ơn
chồng” cho một dịp khác, mặc dù vấn đề
nầy h́nh như vẫn c̣n bị bỏ quên nên không
biết đến bao giờ mới có cơ hội.
Trong tâm trạng của một
người đàn ông cô đơn, nhân ngày nhớ ơn
mẹ, tôi muốn ghi thêm vào đoạn cuối của bài
nầy những ḍng tâm tư hướng về giá trị
cao quí của người vợ đối với
chồng. Nhớ có một lần ngẫu nhiên trên đường
đi làm về, tôi ghé mua một trái xào riêng đem về
cho vợ tôi, mặc dù tôi không thích ăn loại trái cây nầy
…… Một thời gian sau, vợ tôi tâm sự: “lần đầu
tiên trong đời em ăn trái xào riêng ngon nhất là trái xào
riêng anh tự tay mua đem về cho em đó!” Thế là
một đôi lần sau, tôi cũng mua xào riêng đem về
cho vợ .…Nhưng ngày nay tôi đă không c̣n có người để
trao cho trái xào riêng năm nào! Khi cô đơn mới thấy
biết bao nhu cầu thể xác và t́nh cảm cần được
đáp ứng mà chỉ có người vợ mới có
thể đáp ứng được thôi! Từ đó tôi
mới nghĩ ra rằng giá trị của người
vợ thật vô cùng cao quí và quan trọng cho đời
sống của người chồng. Giá trị nầy không
thể liệt kê ra hết được, v́ chỉ có
người trong cuộc mới có thể cảm nhận được
thôi. Nhưng đáp lại công ơn vợ, chỉ cần
một vài hành nhỏ thôi, như việc mua trái xào riêng
vậy!
Lê Minh