LÊ CẦN THƠ

(Houston Texas USA)

 

truyện viết cho thiếu nhi

 

MƠ ƯỚC ÐẦU NĂM

 

1

Năm nay chợ bông Ninh Kiều vô cùng sặc sỡ. Nhiều loại bông kiểng chen nhau phô thắm đủ sắc, đủ màu. Cô Hoa muốn chọn một chỗ có bông đẹp để chụp ảnh lưu niệm với các em. Những khuôn mặt bầu bĩnh, những bím tóc thật xinh của các em khiến mấy cô chú trông coi gian hàng bông trầm trồ khen ngợi. "Chụp chỗ nầy nè cô, bông đẹp nè...". " Cô ơi, đứng chỗ lô bông tôi mà chụp, nhiều bông lắm!". Cô Hoa thoáng chút lúng túng. Khách chọn mua bông giờ nầy khá đông. Họ nhìn ngắm, chỉ trỏ, chọn lựa...

- Anh chị chọn cặp Vạn Thọ nầy bông to, màu đẹp, lâu tàn... Hay là hai chậu Hồng kia, sắc nhung quá đẹp mà chậu nào cũng chẵn bông, tôi đếm rồi..., hên lắm!

- Hai cây Hạnh nầy sai trái, màu chín vàng đẹp thật. Chú mua tôi sẽ chỉ cách để trái nguyên trên cây suốt năm, muốn trái màu xanh trở lại cũng được...

- Cặp Cúc Ðà Lạt nầy hả? Tôi tính giá đặc biệt, bao giá cho cô...

- ...

Cô Hoa và các em học sinh trố mắt nhìn khi nghe những lời mời mọc vang vọng xung quanh, Minh Tiên có chiều suy nghĩ hơn các bạn cùng đi. Bé nắm tay cô:

- Cô ơi, sao người ta giới thiệu hai cây, hai chậu, một cặp... vậy? Tại sao chẵn thì hên?

Cô Hoa sững sờ trước câu hỏi đó. Giải thích sao đây về một thói quen trở nên tập tục gần giống dị đoan của bà con ta vào những ngày lễ tết? Cái gì cũng đủ cặp, đủ đôi! Ðám cưới khi đi rước dâu, đưa dâu cũng phải chọn số người đi chẵn đôi, đủ cặp! Thậm chí số tiền dự tiệc cưới để vào bao thơ cũng chọn số chẵn! Mua vật gì trong ngày lễ tết cũng phải chọn chẵn số cho được hên!

Không muốn cho nhóm học sinh thơ trẻ của mình có ấn tượng "đủ cặp”, “chẵn đôi” theo nghĩa trên, cô Hoa bối rối, phân vân... rồi vỗ nhẹ tay lên mái tóc thắt bím của Minh Tiên:

- Người ta mua hai cây, hai chậu, chẵn cặp như vậy... để trưng bày trong nhà hay đặt trước cửa cho dễ trang trí, đẹp mắt. Thường thì đối xứng đẹp hơn. Không có chẵn số, hên xui gì đâu...

Dù giải thích như thế, nhưng cô Hoa vẫn thấy có chút gì ray rứt..., bởi cô phát hiện trong ánh mắt Minh Tiên thoáng chút bâng khuâng.

 

2

Chiều hăm tám Tết, ngoại và mẹ xuống dốc cầu Nhị Kiều mua về hai chậu Vạn Thọ nở bông vàng sậm trông thật đẹp mắt và hai chậu Hạnh trái oằn sai màu vàng óng ánh đặt hai bên cửa nhà. Minh Tiên hỏi mẹ:

- Sao mẹ mua mỗi thứ hai chậu?

- Hai chậu giống nhau, để hai bên nhìn cho đẹp mắt!

- Có phải như vậy là chẵn, là hên phải không mẹ? Khi mua mẹ có đếm số bông, số trái có đủ đôi không?

- Sao con hỏi mẹ như vậy?

- Hôm cô Hoa dẫn cả hớp đi xem chợ bông bến Ninh Kiều, con nghe người ta nói...

- Người ta nói vậy không đúng đâu! Ðừng có ý nghĩ hên, xui, may, rủi trong cuộc sống con à...

Cô giáo Lệ đột nhiên ngưng bặt. Cô ấp úng rồi hướng sang chuyện khác.

- Con vào múc nước cho mẹ tưới chậu bông đi, cho nó tươi...

 

3

Chuẩn bị xong mọi thứ, cô giáo Lệ gọi con vừa đúng lúc lân trên màn ảnh truyền hình múa rộn ràng với những tràng pháo nổ giòn giã để bắt đầu thời điểm giao thừa nghinh đón năm mới. Mẹ đưa cây nhang, Minh Tiên bước lại châm ngòi dây pháo mà bà ngoại đã treo sẵn trước thềm cửa. Tiếng nổ rộ lên cùng lúc với hàng xóm nghe chát tai. Khói pháo xông vào nhà mù mịt, mùi hăng hăng, khét lẹt. Cô bé bước lại khoanh tay: “Cháu mừng tuổi ngoại! Con mừng tuổi mẹ! Năm mới con hứa với ngoại, với mẹ sẽ chăm ngoan, học giỏi...”. Cả ngoại và mẹ cùng nói: "Minh Tiên giỏi lắm!". "Nầy, ngoại thưởng cho con". Ngoại đưa Minh Tiên gói lì xì màu đỏ, cô bé khoanh tay cúi đầu: “Con cảm ơn ngoại. Chúc mừng sức khoẻ ngoại!”. Cô giáo Lệ đưa một tờ giấy và một cây viết: "Nào, đầu năm con “khai bút” đi. “Khai bút là sao hả mẹ?". "Con hãy viết những gì con đang suy nghĩ trong đầu óc mình ngay lúc nầy". Minh Tiên chớp mắt nhìn mẹ. Cô bé bước lại bàn cắm cúi viết. Một lúc sau đứng lên trao tờ giấy cho mẹ.

"Năm mới, con mơ ước, cha sớm nghĩ lại mà trở về sống với mẹ, với con cho đủ đôi. Có đủ cha, đủ mẹ thì nhà mình sum vầy, hạnh phúc..."

Cô giáo Lệ đọc nét chữ nắn nót của con. Chợt nghĩ đến nỗi lòng của một đứa bé đang thiếu mất tình thương của một người cha! Phải rồi, đã hai năm qua, anh ấy bỏ mặc mẹ con cô, không trở về nhà nữa. Mơ ước đầu năm của của con đơn giản, bình thường... nhưng nó thiêng liêng, cao đẹp làm sao! Nhưng bây giờ muốn vươn tới và níu lấy, vẫn còn khó hơn khi mình dắt con qua cầu. Vì con, cô quyết làm sao cho con có niềm vui. Sum vầy, đoàn tụ dưới mái gia đình là niềm hạnh phúc mà làm người ai cũng mong muốn vươn tới...

Tháng 12/1988

LÊ CẦN THƠ

(trong tập KHI MẸ DẮT QUA CẦU - chưa xuất bản)