PHƯỢNG

* Nguyên Nhung

 

Em đến rồi đây em lại đi

Với những hạt mưa đầu mùa năm ấy

Mỗi một muà hè em trở về lộng lẫy

Lòng ta buồn theo những cánh phượng bay

 

Bao nhiêu năm rồi mà ta chưa khuây

Sao vẫn nhớ con đường thời tuổi mộng

Sao vẫn nhớ những chiều xưa gió lộng

Em dịu dàng trong áo trắng thơ ngây

 

Ơi! Nhớ quá cỏ non sân trường vắng

Ta thả hồn theo những sợi mưa bay

Ta thấy em cười trên những tà áo trắng

Em gọi muà hè về rực rỡ trên cây

 

Năm nay em về cũng như mọi năm

Với những hạt mưa đầu mùa năm cũ

Sao ta thấy hồn bỗng dưng héo rũ

Em còn tươi mà ta đã già nua

 

Đời mỏi mòn trôi theo những đêm mưa

Đã tan tác những mảnh  đời tơi tả

Bạn bè xưa giờ về đâu muôn ngả?

Khi sang hè, phượng thắm có còn không?

 

Ta phương này đôi lúc vẫn bâng khuâng

Rưng rưng nhớ những mùa hoa năm cũ. . .

 

Nguyên Nhung