XUÂN

Nắng Xuân đă ngập tràn làn cỏ biếc
Trời mùa Xuân d́u dịu áng mây trôi
Trên từng không, dăm cánh én chơi vơi
Mùa Xuân đă trở về trên đất Mẹ.
Đ
àn bướm nhỏ tung tṛn đôi cánh nhẹÔ, muôn màu rực rỡ giữa vườn hoa
Nàng hồng nhung, rồi cúc thắm kiêu sa
Khe khẽ gọi khách t́nh si ghé lại
Những cánh mai vàng thẹn thùng ngây dại
Khẽ nép vào khi hoàng tử đi qua
Ai bảo màu vàng bạc bẽo kiêu sa
Rung nhẹ cánh nghe hồn hoa ngây ngất
Mùa Xuân đến, mùa Xuân cao chất ngất
Trên từng không, đàn én dập d́u bay
Đâ
y mùa Xuân, tiếng cười reo trong nắngXuân đă về, hồn tựa nhắp men say...
Thơ Nguyên Nhung