TRƯỜNG ANH, TRƯỜNG EM
· Thơ Nguyên Nhung
Mình với Ta, tuy hai mà một
Ta với Mình, tuy một mà hai
Ngày xưa sát cánh, kề vai
Về sau chỉ khác cổng vào mà thôi
Tuy khác lối mà lòng không xa cách
Tan trường về, em trước anh sau
Khi hưng phế, lúc thương đau
Mặc cho gió bụi bạc màu thời gian
Đã bao lớp đàn anh đi trước
Lớp đàn em nối bước theo sau
Nước non mấy cuộc bể dâu,
Gặp nhau đôi mắt lệ sầu rưng rưng
Anh một thuở quần xanh áo trắng
Aùo em bay như bướm mùa Xuân
Nhìn nhau lòng bỗng bâng khuâng
Bướm ơi! Sao bướm lạc sân bên này. . .
Đời dâu bể, đổi thay trăm hướng
Thời gian đi có đứng lại bao giờ
Ngôi trường cũ đứng chơ vơ
Thay tên, đổi họ, biết giờ ra sao?
Trăm nhánh sông cùng ra cửa biển
Đường đời xa sao có lúc lại gần
Hết đông buồn sẽ trở lại mùa Xuân
Ngôi trường cũ còn nguyên trong trí nhớ
Ta còn lại một trái tim bé nhỏ
Giữ trong lòng một chút tuổi xanh
Thuở anh liếc mắt đưa tình
Thuở em nhoẻn nụ cười xinh đầu đời
Để nhớ về ngôi trường PTG&ĐTĐ/Cần Thơ.
Nguyên Nhung