HUYỀN VÂN THANH

(Houston Texas USA)

 

viết giữa

mùa xuân

 

 

TÌNH TỨ

* tặng KDP

 

Và ở đó hai mốt bầy chim nhỏ

Mang mùa Xuân trôi trên tóc người tình

Tôi ước mơ tôi, tôi ước mơ mình

Tìm gặp lại một trang bi tình sử.

Trời Cần Thơ, trời Sài Gòn mấy thứ?

Mà sao em nuôi giấc mộng Sài Gòn

Trái tình yêu còn xanh nét thơm ngon

Thì tất cả là màu thương tuổi dại.

Bầy chim én chắp cánh nhau bay lại

Tôi hát bài ca mở hội chào Xuân

Vẽ tóc em, tôi tô nét ngại ngần

Em sẽ khóc... để tôi hôn mắt biếc.

Trời Cần Thơ có tình yêu tha thiết

Tôi xin làm hội chủ của riêng mình

Và dìu nhau vào điệu nhạc nguyên trinh

Cho ở đó, ở đây đừng ngăn cách.

Tháng chạp, tháng giêng cỏ non đua mọc

Tóc người yêu thơm ngát lộc non nầy

Tôi đưa em vào giấc ngủ thơ ngây

Ðể nuôi lấy bầy chim Xuân nhỏ dại. (*)

Trường Long, tháng giêng 1965

Khai bút Tết Ất Tỵ

______________

(*) TRẦN TRƯỜNG LY (tuần báo PHỤ NỮ VIỆT NAM – SG 1965) trong lời giới thiệu trang thơ, có ý kiến: "... thơ THANH trau chuốt, vì thế TÌNH TỨ nghe nồng đượm và tràn đầy mơ mộng. Tôi chọn TÌNH TỨ đặt vào như mang nó làm nền cho các thi bản sau đợt giới thiệu hôm nay...”. Bài thơ nầy đã diễn ngâm trên ban Thi văn MÂY TẦN và đăng báo TIA SÁNG, thi sĩ KIÊN GIANG đổi tựa CHIM XUÂN NHỎ DẠI.

 

NHỮNG DÒNG LỤC BÁT

* viết tặng những người thân yêu nhất của tôi

ÐẦU NĂM

Với tay nhặt cánh mai vàng

Chợt nghe âm vọng ngỡ ngàng trong tim

Pháo Xuân, chiêng trống lặng im

Ðầu năm đón Tết bằng niềm xót đau.

CHO EM

Thương em phận gái mòn hao

Công dung ngôn hạnh kể sao cho đầy

Tháng năm ngậm đắng nuốt cay

Có chồng lính trận mãi hoài xa xôi

"Ðàn ông đi biển có đôi

Ðàn bà đi biển mồ côi một mình" (*)

CHO CON

Chào đời giữa buổi chiến chinh

Con mang tiếng khóc gieo tình cho ba

Còn đây giọng trẻ tu oa

Còn đây hình ảnh chia xa ngút ngàn

Biết chăng trận chiến tương tàn

Biết chăng con hỡi Lê Hoàng Viễn Phương?

Gọi tên con với quê hương

Cho vơi chua xót đau thương kiếp người

Lấy xương máu dựng cuộc đời

Ba như con trốt giữa thời đạn bom.

CHO QUÊ HƯƠNG

Còn đâu yên ổn tâm hồn

Ngày đêm súng đạn dập dồn bủa vây

Bẫy mìn vương vít chật đầy

Phân tranh chỉ một bờ cây, cánh đồng

Giết nhau hết oán thù không?

Vùng quê hương đó còn mong vun bồi?

CHO THÂN PHẬN

Thương cho thân phận riêng tôi

Vợ xa, con dại... cách đôi thâm tình

Bao giờ hết lửa đao binh

Ðón Xuân tôi sẽ cung nghinh kính chào

Con con vạn tiếng kinh cầu

Cho em tròn ước mơ đầu bên anh...

Khai bút đầu năm 1971 – Giao thừa Tân Hợi

tại Ngã Tư Cây Dương (Phụng Hiệp – Phong Dinh)

_______

(*) ca dao

 

XUÂN MỘNG

Chiến tuyến bây giờ ngưng súng reo

đây nhìn nét đẹp: Xuân nghèo

Quê hương thời chiến đơn sơ lắm

Màu sắc thanh bình chan chứa theo.

Súng thép yên nằm trên cánh tay

Làm con chiên nhỏ suốt đêm ngày

Anh cài hoa trắng lên đầu súng

Nghe gió mang tình em đến đây.

Anh đón Xuân bằng thư của em

Lời thương ý đẹp khắc vào tim

Mực loang giấy mỏng hoà nhung nhớ

Mơ bóng em về trong giắc đêm.

Năm tháng u buồn em nhớ anh

Tình thơ xin giữ lại kinh thành

Hai phương nhung nhớ về giao hẹn

Uống cạn chung trà bên mái tranh.

đó... Em ngồi mơ lứa đôi

Ngày mai nắng đẹp, gió lên rồi

Màu Xuân là cả trời thương nhớ

Thêu dệt tâm tình nhau đó thồi!

Ừ nhỉ! Xuân nầy có bướm hoa

Có muôn khúc nhạc, có mai già

Có dăm đứa trẻ khoe màu áo

Có dáng em tìm anh chốn xa!

Ðồn Rọc Ngay (Phụng Hiệp)

Tết Canh Tuất 1970

Bài đăng trên Nhật báo TIẾN (Sài Gòn) số tất niên 1970

 

ÐÔI ÐIỀU Ở PHÚT GIAO THỪA

Pháo giao thừa giòn nổ rồi em

Ðầu hẻm, cuối đường, khắp cùng phố chợ

Lân múa Tết trên màn ảnh nhỏ

Cũng rập rình thôi thúc báo thời gian.

Ðúng không giờ - Tạo hoá giao ban

Tục lệ cổ xưa mãi còn diễm tuyệt

Nếu mỗi chúng ta nghe được lời muôn vật

Chắc giờ nầy hoa hé nụ chào Xuân

Lúa trên đồng mẩy hạt lao xao

Lộc mới trổ vươn cành xanh sắc lá

Ðôi bồ câu kề đầu to nhỏ

"Lục cục" hát chào khúc nhạc tình yêu

Con chó vẫy đuôi đòi được nuông chiều

đập cánh cất cao tiếng gáy...

Chỉ trong thời khắc ấy

Tạo vật như hoá điều chung

Anh muốn được nghe lời nói đầu tiên

Của mọi thứ quanh mình đang sống.

Anh muốn nghe chính thực lời em mà không là trong mộng

Nghĩ về tình yêu

Cay đắng, khổ đau, vui sướng... trăm chiều

Hãy nói thật như điều mình nghĩ thật

Bởi mọi thứ quanh ta bẩm sinh chân chất

Thì lòng người hãy sáng rực vì nhau.

Anh muốn nghe ngay ở phút bàn giao

Những cái thực từ trong cuộc sống

Ðừng khoa trương như cánh diều bay bổng

Ðừng bít che như màn chắn lên tường

Hãy phóng tầm nhìn qua làn kính thủy tinh

Cái thực là điều xuyên suốt.

Anh muốn mỗi chúng ta là người trong cuộc

Có thể ngồi nghe – Có thể cùng làm

Cái đúng là kim chỉ nam

Chưa bao giờ lệch hướng

(Nghe để cân phân: đúng, sai, nhầm lẫn

Làm việc phải làm của mỗi con người)

Nhớ một điều duy nhất - chỉ một thôi

Giữ đạo nghĩa – tránh làm điều nghịch lý!

Cuộc sống chúng ta sao nhiều phiền lụy

Nhân danh đủ điều, ngôn ngữ quá kêu

Hãy bình tâm ta gạn lọc chắt chiu

Hãy dũng cảm trước bao cám dỗ

Ðường ta đi luôn gặp nhiều gian khổ

Nhưng biết đi là đi trọn cuộc đời.

Hỡi em yêu thương ơi

Một năm mới bắt đầu rồi đó

Ở phút giao thừa, pháo mừng giòn nổ

Tạo vật quanh ta đã hoá điều chung

Tất cả nở bừng hạnh phút, ung dung...

Ði vào cuộc sống.

Cần Thơ, giao thừa Ðinh Mão

Khai bút 29-01-1987

 

ÐÊM NGHE THƠ BÈ BẠN

* tặng Lê Trúc Khanh

Ðã trôi qua giây phút giao thừa

Pháo thôi nổ đì đùng ngoài ngõ

Giữa lặng thinh có tiếng thì thầm hoa cỏ

Có nhịp tim rung – có giọng thơ tình.

Nghe thoảng qua từ loa truyền thanh

Giọng nữ cao với lời thơ Xuân thảnh thót

Sáo réo rắt chen đàn tranh dịu ngọt

Bổng trầm cung bậc vương vương.

Ngồi một mình, đêm phố vắng, mùa Xuân

Chợt ấm áp nghe thơ bè bạn

Hạnh phúc len về đằm thắm

Mang theo hình ảnh thân tình

Ðậm sâu nỗi nhớ

Vào Xuân...

Giao thừa 1988

VIẾT GIỮA MÙA XUÂN

HOA TẾT AN BÌNH (*)

Ðất màu mỡ thêm sức người vun bón

Hoa năm nay khoe sắc thắm đẹp xinh

Giữa rừng hoa Tết nghe xao xuyến

Thương đất quê hương đượm nghĩa tình.

GÓC CHỢ HÀNG DƯƠNG TRƯA HĂM CHÍN

Người người hối hả lo mua sắm

Vai lấn chen vai chật phố phường

Trưa nắng Cần Thơ đâu toả hết

Niềm thương trong giếng mắt người thương.

GIAO THỪA KHAI BÚT

Râm ran pháo nổ giữa giao thừa

Mừng đón đầu năm rộn phố khuya

Ngồi viết mấy dòng thơ khai bút

Mà nghe lòng rộn nỗi sau xưa.

Ý NGHĨ ÐẦU NĂM

Sáng nay đường phố người thư thả

Ði giữa rừng hoa thắm sắc màu

Ðất nước nghìn năm đang hiển hiện

Chợt nghe thời khắc chớp qua mau!

Cần Thơ, Tết Ðinh Mùi 1967

những ngày hưu chiến

________

(*) Ở Cần Thơ, hằng năm vào dịp Tết, hoa tươi từ Sa Ðéc chở sang bán rất nnhiều; tuy nhiên, người dân xã An Bình ven thành phố Cần Thơ cũng trồng bông và cây kiểng mang ra Bến Ninh Kiều để bán vào mỗi dịp Tết Nguyên đán.

HUYỀN VÂN THANH

Houston Texas USA