Hạnh phúc chia phần
Hữu Quốc
Kính thưa quý vị,
Ngày mới bắt
đầu bằng ánh sáng mặt trời thì cuộc đời tôi sống bắt đầu có ý nghĩa từ hôm nay.Thưa Hội và quý ân nhân kính mến, tôi vô cùng xúc
động và biết ơn khi nhận được quà của Hội gởi cho, những giọt nước mắt lăn tròn trên má đã minh chứng cho vinh dự nầy, một vinh dự mà có lẽ suốt đời tôi bây giờ mới có được số tiền thật lớn. Hội và quý vị là những vị cứu tinh mang đến ánh lửa hồng sưởi ấm kẻ bất hạnh là tôi trong mùa đông lạnh giá và nhất là sau trận lũ khủng khiếp đã cuốn trôi tất cả chỉ còn sống sót có mạng người, tôi không biết nói gì hơn ngoài lời cám ơn chân tình nhất.Kính thưa quý vị và quý Hội, cuộc đời con người tạo hóa ban cho hai cái quý nhất là đôi chân để đi và đôi mắt để thấy, thế mà tôi mất đi vỉnh viển một trong hai thứ đáng quý đó, đời thật phủ phàng với tôi dù vẫn biết rằng qua cuộc chiến nào cũng có người còn kẻ mất. Một phần tư thế kỷ trôi qua của một con người đại tàn phế như tôi mới thấy được nỗi bất hạnh nhất của con người là sự phụ thuộc. Tủi thân nào hơn là chờ chực cơm bửa hằng ngày lại kèm thêm ăn không dám ăn no, nói càng thận trọng dè chừng, to tiếng; đúng là cái khổ tâm tận cùng của nổi khổ tâm, bởi cái thế của tôi hoàn toàn phụ thuộc kể cả vấn đề vệ sinh đại, tiểu tiện.
Kính thưa quý vị và quý Hội, thời gian hai mươi mấy năm qua đối với tôi đã dài hơn thế kỷ. Tôi luôn bị xâu xé bởi cảnh và tâm, mà tâm lại biến động từng ngày từng giờ.
Hôm nay nhận được quà của Hội, tâm trở lại bình thản hơn dù sao ánh sáng cũng đã tìm thấy được ở cuối con đường hầm, dù ánh sáng chỉ lóe lên rồi vụt tắt, để cho tôi một cảm nhận một ý niệm rỏ ràng rằng trong cuộc sống vẫn còn có kẻ bất hạnh hơn mình ...!
" Cây cay đắng đã ra mùa quả ngọt
Người đắng cay vẫn có hạnh phúc chia phần. !”
Kính thưa quý vị và quý Hội, câu nói đời thường, cuộc đời là bể khổ, bởi vì sống hầu hết chúng ta là khổ, đó là một sự thật khó phủ nhận bao giờ sống có ý nghĩa tranh đấu, thì thế gian nầy là trường khổ lụy đầy đau thương. Phải chăng tiếng khóc chào đời mà mỗi con người khi mới lọt ra từ lòng mẹ là lời phản đối?!... Bây giờ tôi được hạnh phúc chia phần, dù sao cũng có cơm ngày hai bửa tạm ổn, cho tự đo ăn no thời gian cũng tròn 6 tháng, ở thôn quê mỗi tháng 140,000 đồng cũng tạm sống yên thân đở phần lo lắng nhất là trong thời điểm khốn khó . Ngày xưa ông bà, cha mẹ, thầy cô dạy ăn quả nhớ kẻ trồng cậy ăn chén cơm thì phải nhớ đến bác nông phu cầy gieo, cấy gặt đỗ bao nhiêu mồ hôi để tạo cho ta những hạt gạo để mọi người được no lòng .Thì bây giờ sự sống của bao nhiêu ngàn gia đình Thương Phế Binh có được miếng ăn, có được viên thuốc thì chúng tôi phải nói gì đây ? -Những lời trân trọng nhớ ơn .!? Chắc chưa đủ. Quý vị đã khởi xướng, đã sáng lập ra Hội trong những lúc tập thể người Thương phế binh chúng tôi tưởng chừng không còn có thể sống nỗi. Chưa phải là muộn, nhưng cũng có một số anh Thương Phế Binh đã kiệt sức xuôi tay trước khi thấy được ánh vừng hồng từ quý vị và quý Hội tỏa về. Dù sao các anh cũng đã được yên nghỉ không còn kéo lê tấm thân tàn tạ để lặn ngụp trong cỏi trần đầy tủi nhục, khổ đau nầy nửa. Khi hay tin quý vị thành lập Hội chúng tôi mừng không thể tả. Như dược sống lại lần nửa, ai cũng mong ước được sự quan tâm chiếu cố từ quý Hội. Tuy nhiên , người gởi thư và hồ sơ qua xin cứu giúp thì quá đông mà quyên góp thì có hạn. Nghe một vài người Việt kiều từ Uùc về biết rỏ về Hội cho hay rằng lâu nay Hội hoạt động mạnh mẽ nhờ đồng hương khắp nơi ủng hộ bên cạnh đó có một vài tổ chức chống phá kịch liệt và họ tung ra đủ mọi chiêu bài hầu muốn xóa tên Hội mà những nhóm người đó không xa lạ gì với đồng bào đang sinh sống tại đó. Dù muốn dù không, tất cả họ không thể nào coi chúng tôi như kẻ thù, càng không thể nào chống phá những tổ chức từ thiện đã và đang tiếp cho chúng tôi từng giọt máu qua những lần cứu trợ nhiều năm qua. Không ai có thể mượn danh nghĩa của chúng tôi để mà thâu gom rồi lo đải đằng ăn nhậu, ăn trên máu mủ của những người mù đui què cụt thật đáng phỉ nhổ mà chúng tôi đã được nghe kể chuyện đau lòng ấy đã xảy ra bên Uùc do gia đình có người Việt kiều về kể lại. Chúng tôi đói khổ lắm nhưng chúng tôi vẫn còn có cái danh dự tối thiểu để làm người dù trong tận cùng cũng như ngày xưa ngoài trận mạc. Chúng tôi chấp nhận dấn thân không ương hèn làm lính ma lính kiểng dù xác thân có tàn tạ như ngày nay vẫn không hối tiếc. Có một số người chóng quên, ngoảnh mặt quay lưng với chúng tôi, chúng tôi cũng thấy đó là lẽ thường tình của người đời. Tuy nhiên khinh miệt chúng tôi, lợi dụng chúng tôi, đã phá những vị ân nhân của chúng tôi bắt buộc chúng tôi phải lên tiếng. Câu nói người xưa " Tri kỳ lý giả nhất ngôn chi chung, bất tri kỳ ký giả lưu tán vô cùng " có nghĩa là nếu biết cái lý của nó thì một câu là hết, không biết được cái lý của nó thì nói mãi không cùng. Mặc dầu cổ họng chúng tôi ngắn ngủi và đã khàn giọng từ trong cuộc chiến nhưng vẫn cùng nhau hét vang lên được những ngôn từ thẳng thắn như đạn đạo của M16 mà thuở nào còn súng trên vai. Chúng tôi tập thể những con người bất hạnh, tàn phế sống lang thang, lẩn trốn vì làm bẩn thành phố đã lọt vào tay người, lúc nào cũng chấp nhận và sẵn sàng đón nhận những phong ba bão táp của trò đời. Hoàn cảnh chúng tôi ngày càng bi đát, tuổi đời lại thêm chồng chất, sức mỗi lúc mỗi cạïn kiệt, đói ăn thiếu mặc, bệnh hoạn chỉ biết cắn răng chứ lấy tiền đâu mà mua thuốc, những vết thương khi trái gió trở trời thì hành hạ chúng tôi không tưởng được. Có ai hiểu thấu được cho chúng tôi những trường khúc thê lương đó không ? Nhiều bạn đồng cảnh vết thương hoành hành lên cơn sốt dưới những mái hiên tá túc không một viên thuốc nằm rên rỉ, run cầm cập bên những giòng nước mắt của anh em chúng tôi bó tay ngồi nhìn để chờ bạn chết, để chờ kịp vẫy tay chia biệt lúc lâm chung cho bớt phần cô quạnh. Nhiều lúc may mắn có những vị đi đường thấy hoàn cảnh biếu tặng một vài viên thuốc lẻ, ấy mà nhờ đó sự sống lại trở về cho tả tơi thêm những cuộc đời đắng cay đang tơi tả .
Mấy năm nay, anh em Thương Phế Binh chúng tôi sống lây lất cũng nhờ vào sự hy sinh của từng thành viên trong Hội cứu trợ với tấm lòng từ bi và quả cảm đã đem tình thương hóa giải những chông gai cho chúng tôi được sống. Mỗi lần nhận được 100 Uùc kim đã tái tạo được những nụ cười, hồi sinh được biết bao mảnh đời tối đen trong ngỏ cụt. Bên quê hương mình giờ nay là mùa mưa, mùa mà anh em chúng tôi trong quá khứ bị thương nhiều nhất vì mùa của sự tấn công lén lút lợi dụng thời tiết của họ. Ngày nay cũng vào những mùa này chúng tôi lại bị thêm khốn đốn vì trở ngại cho sự mưu sinh. Bên quê mình ai cũng biết đến quý vị và quý Hội, một tổ chức từ thiện đã giúp đở về nhiều nhất cho tập thể anh em chúng tôi, những kẻ bất hạnh sống lê lết chuổi ngày tàn tạ được sự chiếu cố thương tình trong những ngày còn lại quả thật hạnh phúc vô biên. Tập thể anh em chúng tôi cũng đã gần đất xa trời không biết làm gì và nói gì với quý vị chỉ cầu nguyện ơn trên cho tất cả quý vị chân cứng đá mềm và trái tim từ ái mãi mãi hiện hửu trên đời này cho những phần xác không toàn vẹn được nương náu. Xin cầu nguyện cho những dị biệt thấp hèn được cuốn trôi đi cho chúng tôi được sống trong niềm tin yêu của quý vị.
Hữu Quốc