Đơn Độc
Lê Phế Nhân
Từ ngày rời nghiệp lính, tính đến nay đă 34 năm . Đă 34 năm dài của một đời người sống như chết, nhưng chẳng chết được mới là vấn đề của sự sống c̣n lại, oằn oại, bám víu. Đôi khi chết lặng người khi bị sĩ nhục, chà đạp rồi vẫn phải cắn răng cho qua ngày đoạn tháng. Thế mà đă ba mươi bốn năm trôi qua, không biết nhanh hay chậm cho cuộc đời cay đắng của một phế binh tàn tạ như tôi. Có ai hiểu được rằng những người Phế Binh như chúng tôi nhiều lúc tủi nhục hơn loài súc vật nửa . Bởi lẻ con heo dù nay mai sẽ bị giết lấy thịt nhưng ít ra trong đời sống thường nó c̣n có được săn sóc thuốc men và những nồi cám lợn được cung cấp thường xuyên, c̣n con chó th́ ít ra cũng c̣n có được cơm thừa canh cặn hoặc những lỏi xương của chủ thảy cho dẩu sao cũng tạm no ḷng. C̣n thân phận tôi, bệnh hoạn hay vết thương hoành hành đau nhức không dám than thở, bụng đói cồn cào cũng không hề dám hé môi . Suốt ngày chỉ biết lặng im, ai cho ǵ th́ ăn nấy, nếu đói quá th́ lết lại lu nước uống cho no rồi chờ ... . Ban ngày những món ăn thường xuyên là khoai lang, khoai ḿ lâu lắm mới có được khúc bánh ḿ không hay chén cháo. Hầu như buổi tối là bửa ăn chánh khi tề tựu đông đủ . Những khuôn mặt hằng ngày lo lắng đỡ đần cho tôi ngày càng hốc hát, bơ phờ bởi phải vật lộn với những công việc nặng nhọc nắng mưa để t́m miếng ăn để sống . Một phụ nữ gầy c̣m đầu tóc muối tiêu rối bời, áo quần tơi tả it khi nào có nụ cười v́ suốt ngày gồng gánh những công việc nặng nhọc nuôi chồng nuôi con, một đứa con gái đă đến tuổi thành niên trong bộ quần áo bạc màu vá víu lăng xăng lo lắng mọi việc vặt vănh trong xó góc được che chắn dưới mái hiên nhà sau khi đi làm công cho một quán ăn b́nh dân ngoài chợ kiếm về được chút thức ăn dư thừa không để qua đêm được của quán cho đem về làm phần ăn tối cho gia đ́nh. Ba người trong một ổ chuột tối tăm với ngọn đèn dầu leo lét đă quen dần trong cuộc sống hẩm hiu đă kéo dài kể từ khi bị đuổi ra khỏi làng Thương Phế Binh đi Kinh Tế Mới mà chúng tôi đă trốn về lại Sàig̣n sống lầm lũi ở vĩa hè, góc phố . Thú thật, nhiều khi vết thương hành hạ tôi, tôi cắn răng chịu đựng , chỉ rên rỉ khi không c̣n vợ con kề bên. Có lúc vết thương hoành hành tôi bị lên cơn sốt nhưng chưa bao giờ hé môi v́ biết không thể nào thay đổi được hoàn cảnh mà chỉ làm khổ thêm cho vợ con. Có bửa nọ, tôi bị vết thương hành quá nặng, mà bụng th́ đói cồn cào không lết đi đâu nỗi că. Không có được 1 viên trụ sinh để uống hầu giảm bớt cơn đau như xé ruột xé gan làm mắt tôi mờ hẳn đi không c̣n nh́n thấy ǵ cả, hai tai ù làm tôi cũng chẳng nghe được ǵ . Thế là hết, Cụt 2 chân và 1 tay giờ đây thêm mù và điếc nữa th́ sống thêm nữa để làm ǵ . Tuyệt vọng, tôi lăn người từ trong mái hiên theo dốc lăn ra giửa đường mong sao cho những bánh xe ân huệ nào đó giải thoát được một kiếp người đă từ nát tan nầy đến tan nát khác. Ấy mà cũng không được như ư, nợ trần chưa trả dứt th́ làm sao ra đi cho được. Những ai đó đă mang tôi vào nhà thương nằm chửa trị. Có được chút thuốc , có được miếng ăn, những vết thương lở lói làm mũ đă được chửa trị, sức thuốc băng bó cẩn thận, tai tôi hết ù mắt tôi đă nh́n thấy trở lại. Không biết nên mừng hay nên buồn ? Mừng v́ đă được miếng ăn miếng thuốc, c̣n buồn v́ nay mai cũng trở về với số kiếp tàn tạ như trước. Không biết vợ con tôi ra sao ? Gần 1 tuần lể nằm trong nhà thương không 1 người đến thăm tôi cũng đâm ra lo lắng... Ngày lại ngày qua, tính ra tôi đă nằm điều trị ở nhà thương 3 tuần lể rồi , tôi ngỏ ư xin được xuất viện để lết t́m vợ con . Một cô y tá nhẹ nhàng bảo với tôi phải ở đây ít nhất là 1 tháng. Tôi thắc mắc hỏi th́ được cô ta giải thích rằng : Hôm ấy có mấy người khiêng ông vào và có hỏi điều trị cho ông, họ đă trả tiền cho bệnh viện 1 tháng tiền cho ông điều trị ở đâỵ Họ nói sau 1 tháng họ sẽ liên lạc lại nếu cần thiết nằm chửa tiếp tục họ sẽ trả tiền thêm sau. Cả bệnh viện cũng không biết họ là ai, họ nói rằng đă trả tiền đầy đủ th́ bệnh viện không cần thiết phải biết họ là ai. Đêm đó tôi quyết định trốn khỏi bệnh viện để t́m vợ con. Trong lúc loay hoay không biết phải làm cách nào để vặn trái nắm cửa th́ tôi gặp phải ông lao công trong bệnh viện, có lẽ ông biết ư định bỏ trốn của tôi, ông vừa mở cửa giúp vừa khuyên tôi nên ở lại thêm cho mạnh khoẻ rồi hảy về nhà, đoạn ông hỏi nhà tôi ở đâu ? Tôi vừa quay đi vừa vắn tắc về hoàn cảnh của tôi và cũng cho biết là chúng tôi làm ǵ có nhà mà về. Với quyết tâm ra đi của tôi, ông lao công đưa tôi ra đón xích lô, khiêng tôi đặt ngồi ngay chổ để chân rồi tặng tôi một ít tiền và ông hỏi nhỏ tôi : "Hồi đó ở đơn vị nào ? Tôi ở Sư Đoàn 18 !" . Tôi chưa kịp trả lời th́ ông đạp xích lô xen vô "Long Khánh đất đỏ phải hông ? Tôi ở Biệt Động" Chiếc Xích lô bắt đầu chuyển bánh tôi chồm quay lại nói " Xin cảm ơn Sư Đoàn 18 nhiều lắm, tôi ... Công binh ... ". Đến góc phố củ, nơi gia đ́nh tôi tá túc bao lâu dường như hơi khác lạ sau gần một tháng tôi vắng bóng. Ông bạn Biệt Động xốc nách tôi xuống, mời tôi điếu thuốc và nhất định không nhận tiền cuốc xe vừa chở tôi mà ông lao công Sư Đoàn 18 đă ngă giá và đưa tiền cho tôi . Tôi xúc động khi những người bạn chưa hề biết mặt nhau trong 3 hoàn cảnh kẻ lao công cho nhà thương, người th́ đạp xích lô c̣n tôi người ăn mày gặp nhau đă hoà nhịp t́nh đồng đội mặc dù khác màu áo. Ông bạn đạp xích lô Biệt Động khom xuống vỗ vào vai tôi mấy cái chia tay để đi kiếm cơm ... Tôi ngóng theo mà thương quá những người lính chiến hào hoa thuở nào giờ đây lăn lóc chốn bụi đường nhưng vẫn c̣n nhớ câu Huynh Đệ Chi Binh dường như đă thấm vào máu của nhau...
Tôi đảo mắt t́m những dấu tích của vợ con tôi nhưng hoàn toàn không thấy ǵ cả . Tôi lết ḷng ṿng t́m nhưng cũng chẳng nhận ra được vết tích ǵ của sự hiên diện vợ con tôi. Nước mắt tôi đă mằn mặn bờ môi, ḷng se thắc không hiểu những ǵ đă xảy đến. Tôi lết ra ngồi dựa cột đèn, ánh đèn đường vàng vọt rót xuống những hạt sương mờ ảo phản chiếu như những hạt thuỷ tinh phủ chụp những nát tan thêm tê tái đoạn trường. Mệt quá tôi ngũ thiếp đi lúc nào không hay biết... Tiếng chổi của những người phu quét đường đă đánh thức tôi, nhớ lúc trước cũng giờ này, chúng tôi thức dậy để chuẩn bị cho một ngày lăn lóc kiếm sống. Hôm nay cũng chốn này, cũng vào thời gian này sao hôm nay ḷng thấy xót xa nghèn nghẹn , đối với tôi thà tử biệt chứ đừng sinh ly... Ánh ban mai lộ dần, những sinh hoạt như những khúc phim được chiếu đi chiếu lại ấy mà chẳng ai biết được đâu là đoạn đầu và đâu là đoạn kết. Gặp được chị bán gánh bún quen v́ nơi chị đặt gánh bán cũng là nơi mà gia đ́nh tôi tá túc cách nhau chừng mươi bước. Mừng quá ! Chắc chị sẽ biết vợ và con tôi đang ở đâu ? !. Tôi lết nhanh lại, vừa gặp mặt tôi, chị mắng tôi một mạch đủ điều và đỗ lổi tại tôi tự tử hôm ấy mà vợ con tôi đă bị công an xúc đi v́ lư do làm trở ngại lưu thông và mất vẽ mỹ quan thành phố. Vừa nghe xong tôi khóc ṛng cho sự quyết định ích kỹ của tôi, quay lại định hỏi thêm th́ chị bán bún cũng ngồi khóc sụt sùi, chị mắng tôi v́ nóng ruột khi thấy công an đến lôi vợ con tôi sền sệt ném lên xe chở đi, chứ thực ra chị thương chúng tôi lắm. Lần đầu tiên chị lớn tiếng với tôi, có lẽ cơn xúc động cực kỳ mănh liệt đă làm chị không kềm được ḷng khi nói chuyện với tôi . Im lặng một hồi lâu lấy lại b́nh tỉnh chị hỏi tôi :
"Mấy ông kia đâu ?" . Tôi thắc mắc không hiểu và hỏi lạị Chị cho biết ngay lúc tôi lăn ra đường tự tử th́ có mấy người Việt kiều vừa đi tới, có lẽ trong số đó có người là lính cũ nên những người đó bồng tôi lên và chuyễn đến bệnh viện và đă bỏ tiền ra tài trợ chửa trị cho tôi . Nhóm Việt kiều ấy là ai ? tôi cũng chưa một lần biết mặt. Nghe đâu lúc đó công an cũng đ̣i bắt tôi luôn v́ tôi làm mất trật tự lưu thông nên đă có lời qua tiếng lại với nhóm Việt kiều đó nên vợ con tôi bị họa lây. Tôi hối hận vô cùng, giờ đây vết thương tôi không c̣n đau nhứt nhưng tim gan tôi như nát bời bởi hai chử sinh ly. Hằng ngày tôi lết ngồi ngay cái nắp cống chờ ngóng tin vợ con và quyết định ngồi đó làm hành khất mong đợi ngày vợ con được thả. Chắc cũng phải bị nhốt lâu, v́ là liên quan đến Ộ Nguỵ quân Ộchế độ củ nên bản án lúc nào cũng nặng nề hơn là tù h́nh sự ? ! ?....
Kể từ đó, một ḿnh đơn độc sống hết sức hẩm hiu, ḷng lúc nào cũng canh cánh nhớ thương người vợ cả đời hy sinh cho chồng cho con, gánh vác lấy hết những nhọc nhằn trong đói rách chưa hề than thân trách phận. Rồi lại nhớ quá là nhớ đứa con gái duy nhất thân yêu tuổi đă thành nhân nhưng quyết định chịu cảnh đói nghèo bên cha và phụ mẹ. C̣n Tôi, một thân ăn hại không làm được ǵ nên tích sự, làm vướng bận cho vợ con. Ấy mà muốn ra đi lại không được. Ba bốn tháng sau có người lạ ghé ngang hỏi thăm tôi và cho biết vợ con tôi đang bị nhốt ở trại cải tạo Xuyên Mộc có lẽ sớm lắm là năm sau mới được về. Trời ơi ! vợ con tôi tội t́nh ǵ mà sao cả đời hết khổ ải nầy lại chồng chất thêm khổ ải khác. Với thân phận cụt què như tôi làm sao đi thăm nuôi vợ con thay đỗi ba bốn chặn xe với lộ tŕnh dài như vậy. Hai chân và một tay tôi đă cống hiến cho Tổ Quốc, giờ c̣n lại chỉ 1 cánh tay th́ làm ǵ được. Cuộc sống chơ vơ xó chợ đầu đường, lủi thủi trong cảnh đời hẩm hiu không người thân bên cạnh an ủi đỡ đần th́ sống để làm ǵ ? Một lư do chính đáng nhất là sống để chờ vợ con được thả ra, để được đoàn tụ gia đ́nh. Chắc vợ con tôi khóc nhớ thương tôi nhiều lắm mặc dầu tôi chỉ là một tên ăn hại. Nghỉ đến đây tôi lại ham sống vô cùng, v́ nhớ vợ thương con kinh khủng ...
Hôm nay nhận được 100 đô Úc do Hội Thiện Nguyện Cứu Trợ Thương Phế Binh bị quên lăng bên Úc gởi cho. Tôi mừng quá muốn thét lên thật lớn cho sự mừng rở của tôi, tôi mừng v́ chúng tôi đă được nhớ đến sau mấy mươi năm bị lăng quên chốn bụi đường lăn lóc gió sương. Ít nhiều ǵ danh dự chúng tôi cũng được phục hồi bởi sự quan tâm của quư mạnh thường quân và Hội cứu trợ. Xin được cảm ơn những tấm ḷng quảng đại đă rót về quê nhà hai chử t́nh thương với những mảnh đời tơi tả đang gắng gượng t́m được chút ǵ trong quảng đời c̣n lại để được có một nụ cười thật hạnh phúc bên vĩa hè gió mưa đơn độc .