Giờ nầy Anh ở đâu ?

Đỗ Mỷ Quý

 

Cơn gió thổi mạnh, cuốn bay bụi cát mịt mù. Người người dừng, ngưng mọi sinh hoạt nhắm mắt, che đậy vội vàng những thức ăn bày bán dọc theo bến xe, tiếng kêu la ơi ới làm thay đỗi hẳn những cảnh đón mời khách đi xe hay mua hàng ở bến xe miền đông. Gió ngưng thổi, ngườøi ăn mày hát dạo mò mẫm tìm kiếm chiếc nón lá rách bời để trước mặt khi ông đang hát xin tiền khách thập phương ghé lòng ban bố. Tội nghiệp, chiếc nón lá đựng tiền trước mặt đã bay tuốt bên kia đường vướng vào một chiếc xe tải đang trờ tới. Một ít tiền vừa mới xin được cũng bay theo cơn gió xoáy. Tội nghiệp đứa bé, có lẽ quá mệt vì dẫn đường người mù đi hát dạo đã nằm ngủ ngon lành dưới thềm xi măng cạnh đó nên nó có hay biết gì đâu . Bị ông mù đánh thức kêu đi tìm chiếc nón lá đựng tiền, đứa bé tay dụi mắt lửng thửng. ngơ ngác chẵng biết chuyện gì xảy ra và chiếc nón tại sao biến mất. Chị bán bánh mì gần đó kêu đứa bé vừa cười vừa chỉ cái nón bị cán dẹp lép bên kia đường, chị ngăn cản không cho đứa bé băng qua lộ để lượïm lại cái nón nên chị nói nhanh và có vẽ khẩn thiết :

-" Nó bị xe tải cán dẹp bấy rồi, chị cho em cái nón của chị nè ! Ở nhà chị còn cái nửa, nè em cầm lấy " vừa nói chị vừa lột chiếc nón đang đội đưa cho đứa bé và chồm lấy chiếc khăn quấn vội lên đầu tiếp tục rao hàng bán với nụ cười thật dể thương để lộ hai hàm răng trắng đều như bắp đưa mắt trìu mến nhìn đứa bé đáng thương mới bấy tuổi đầu mà phải sống lăn lóc gió sương chốn bụi đường . Trời mây đã chuyễn sắc, những đám mây xám xịt cuồn cuộn lao nhanh đến báo hiệu cơn mưa sắp kéo đến. Ai nấy đều tấc bậc, đôn đáo lýnh huýnh đđối phó với thời tiết xấu sắp sửa phủ xuống. Duy chỉ có oÂng mù vẫn thản nhiên ngồi đàn hát, đứa bé ngồi chơi búng những sợi giây thun cao su đủ màu trên nền xi măng cạnh bên thỉnh thoảng nghoảnh đầu lên cảm ơn khi có người bỏ tiền vào chiếc nón đặt trước mặt ông mù .

Giữa chốn thị thành, nhất là nơi bến xe người người tấp nập, mỗi ngày không biết bao nhiêu người đến với đi thế mà có được bao nhiêu người thực sự động lòng trắc ẩn đối với ông mù ăn xin cụt bàn chân trái đàn hát để mưu sinh vì ngoài phương cách đó ông không còn cách nào để kiếm sống. Ngày lại ngày qua, những đồng tiền bố thí của khách thập phương cũng tạm có chút cơm chút cháo cho hai cuộc đời của hai thế hệ trong cùng một hoàn cảnh bi ai nghiệt ngã .

Thoạt đầu ai cũng tưởng đứa bé là con của ông mù, nhưng thực ra không phải thế. Gia đình của đứa bé cũng quá tang thương tơi tả cũng cùng hoàn cảnh sống vĩa hè tá túc, hai năm trước ba của đứa bé đột ngột trút hơi tàn mà không một ai hay biết, ông bị cụt cả hai chân và thêm căn bệnh phổi nặng nề, có thể ông ra đi vì căn bệnh hiểm nghèo do vi trùng lao phổi. Lúc đó mẹ đứa bé đang phụ gánh hàng ngoài chợ, đứa bé được mẹ đồng ý cho dẫn ông mù đi kiếm sống qua ngày để có miếng ăn và được ông mù chia phầøn mỗi tối. Hôm ba của đứa bé qua đời, sở vệ sinh thành phố được thông báo đến chở đi cả hai mẹ con đứa bé nào có hay biết gì , chiều về mới nghe mọi người kể lại, hai mẹ con chỉ biết ôm nhau gào khóc kêu trời. Có lẽ trên địa cầu nầy chỉ còn có Việt Nam là mạng người rẻ rúng đến như vậy . Nghe mẹ đứa bé kể ông là trung sĩ của một sư đoàn bộ binh, ông đã bị thuong ở Chương Thiện cụt hai chân và cắt bỏ lá lách. Tội nghiệp mỗi tối bên vĩa hè, ở một góc hẩm hiu leo lét ngọn đèn dầu có hai mẹ con cùng ông già mù thắp những nén hương tưởûng niệm đến người năm xuống trông thật thương tâm . . .

. . . Ngày ngày ông mù được đứa bé dẩn đi hát dạo khắp nơi. Khập khểnh ôm đàn hát nghêu ngao đi theo sợi dây đứa bé kéo dẫn đường. Ngày lại qua ngày mặc dòng đời xuôi ngược, bao nhiêu thăng trầm dẩu có đổi thay, nhưng ông già mù vẫn không thay đổi. Từ cuộc sống đến từng bài ca cũng giống như in. Cũng những bài ca trước 75, những bản nhạc đã một thời làm ông mù rung động và thuộc lòng từng nốt từng chử để rồi đem những xúc động từ trong ông truyền đạt luân lưu khắp phố phường, bến xe hàng quán và cả thế hệ chưa biết chiến tranh là gì qua những ca khúc : Giờ nầy anh ở đâu ? , Người ở lại Charlie, Anh không chết đâu em, Xuân này con không về, Tấm thẻ bài, Anh về với em, Ngày trở về và hàng trăm bài hát nỗi tiếng bao nhiêu năm vẫn còn vang những âm hưởng làm xót xa nỗi lòng từng người khi nghe ông trỗi giọng khảy đàn. Co ùnhững lúc ông say sưa hát thật hay thì lại là lúc ngườøi ta nhìn thấy trong hố mắt sâu lăn ra vài giọt nước, như cạn nguồn sau bao năm dài sống trong tận cùng đói khổ . Cuộc đời của ông chỉ toàn là một màu tối đen thâm thẩm, chân đi khập khểnh vì cụt mất một bàn chân trái . Ông ít nói nhưng rất hiền lành và sẳn sàng làm vừa lòng khách thập phương mỗi khi yêu cầu hay mắng nhiết, miệt thị . Có lắm khi ông được người ái mộ hay hiểu được cả người lẫn nhạc có những dĩ vảng rất là đáng trân quý nhưng cũng lắm khi ông nhận lấy những bẽ bàng, khinh miệt đủ lời. Những nát tan về thể xác ông đã chấp nhận gánh lấy ngay từ trong cuộc chiến khi ông đã từng giẫy giụa giả từ ánh sáng và một bàn chân ở chốn sa trườøng. Giờ đây đã xa rời chiến địa, sống lủi thủi với màn đêm miên viễn, khập khểnh đi bán lời ca tiếng hát cho đời để kiếm cơm vẫn không được yên thân. Nhiều lúc danh dự của ông bị tổn thương một cách nặng nề bởi những kẻ vô lương tâm khinh khi , chà đạp một cách tàn nhẫn và vô lý. Ấy mà ông vẫn thản nhiên mĩm cười coi như chẵng có chuyện gì xảy ra, hay thật . Ông đã học đượïc chử Nhẫn từ khi bị đời ruồng rẫy bỏ quên. Sức chịu đựng của ông vô bờ bến cũng như sự hy sinh của ông cho đất nướùc cũng không nhỏ khi ông đã nhường cả vũ trụ bao la, ánh sáng muôn màu cho nhân thế, nhưng mấy ai nhìn thấy được dù họ vẫn còn nguyên vẹn hai con mắt để nhìn thấy vạn vật trên cỏi đời nầy. Có lẽ nhờ vậy mà ông mới còn sống nổi đến ngày hôm nay trước những bội bạc, lãng quên và thói đời tàn nhẫn. Ông lặng lẽ chấp nhận tất cả những gì đến với thân phận bọt bèo còn lại của ông, chưa bao giờ nghe được ông than thở hay dù chỉ một lời oán trách, ông đã quen rồi những nghịch cảnh đắng cay gần 30 năm trăn trở. Không biết mỗi ngày ông đi được bao nhiêu cây số và cũng không ai đếm được một ngày ông hát bao nhiêu bài đđộ nhật. Giòng thời gian cứ trôi, đến giờ tuổi của ông đã ngoài 50 nhưng cứ tưởng rằng đã hơn 80 vì quá khổ sở trong cuộc sống đời thường nên đã già nua trước tuổi. Sức ông cũng yếu đi nhiều nên giọng ca của ông cũng bắt đầu xuống dốc thấy rõ .

Vào một buổi trưa hè oi ả, ông già mù kiệt sức vì cố gắng hát khi có một vài thực khách trong quán ăn ái mộ ,yêu cầu ông hát liên tục. Sau khi nhận tiền thưởng công xong, ông cáo lui và kêu đứa bé đưa ông đi tìm chổ nằm nghỉ . Ông ngồi bệt xuống bậc thềm tựa nghiêng vào vách tường ho sặc sụa, Ông lấy tay quẹt ngang miệng vì khi ho ông cảm nhận được có những chất nhờn văng ra từ miệng, ông già mù thiếp đi. đứa bé vô tư chạy lượm những miếng giấy ngồi bẹp xuống đất xếp hình chiếc tàu thả xuống vũng nước gần đấy, bất chợt có cơn gió thổi ngang, chiếc tàu di động, đứa bé vỗ tay cười khoái chí. Trời bắt đầu nhỏ hạt, đứa bé chạy lại lắc chân ông mù kêu dậy đđi trú mưa. Ông mù vẫn nằm im. Mưa bắt đầu nặng hạt, đứa bé vội vã kéo mạnh tay ông mù làm cây đàn vuột khỏi tay ông rơi mạnh xuống thềm xi măng vang những âm thanh làm đứa bé sợ bị rầy bịt tay, lè lưởi rút cổ khúm núm nhìn ông mù đang nằm say ngũ . –" Trời ơi ! máu ! " đứa bé hốt hoảng la lên khi nhìn miệng ông già mù đầm đìa bọt và máu. Bản nhạc Giờ nầy anh ở đâu ? đã kết thúc chương trình nhạc sống chốn bụi đường , bến xe và cũng để trả lời tác giả ca khúc đó rằng " Giờ nầy anh đã đi về bên kia thế giới trong hẫm hiu nơi vĩa hè gió mưa tan tác "..

Nghe người ta bàn tán, ông là một thương phế binh chế độ củ mù hai mắt cụt một bàn chân trái trong chiến trận Bình Long về đây lang thang đàn hát ăn xin lâu nay. Ông hát rất hay, đàn rất giỏi nhưng lại ít nói vô cùng, dường như mọi người chỉ nghe ông nói những chử như " Cám ơn " hay " dạ " chỉ có thế, hoặc sau nầy thỉnh thoảng thấy ông lắc đầu cười gượïng thêm chử " xin lỗi "khi ông khàn giọng không cất nỗi giọng cao khi ông đàn và bắt giọng .

Cát bụi trở về với cát bụi là lẽ bình thường . Nhưng trong trường hợp ông già mù cụt chân đi ăn xin, gục chết hẩm hiu bên lề đường đó lại chính là những người đã cống hiến tuổi thanh xuân và cã những phần thân thể cho Tổ Quốc và cho những người cùng nguồn gốc của ông được sống còn đến ngày hôm nay. Những bất công, tủi nhục ông đã thực sự trả lại cho đời khi ông được ra đi về cỏi vĩnh hằng. Những đớn đau hành hạ thân xác ông cũng đã được bỏ lại cõi trần ai đầy ô nhục đã kéo dài mấy mươi năm quá đủ cho thân phận một người chiến binh đáng thương trong ngàn vạn cuộc đời tơi tả đã bị lãng quên chốn chợ đời đầy phong ba bão táp. Những nghịch cảnh xin đừng tái diển nữa để cho mẹ Việt Nam vơi đi những giòng lệ chảy dài vì các con của mẹ chưa nhìn thấy được những gì đáng thấy bấy lâu nay khi trái gió trở trời hay giửa đêm đen mưa gió còn có tiếng thở dài não nuột từng cơn trong sự lãng quên dai dẳng. Xin nguyện cầu cho hương hồn các anh sống khôn thác thiêng hảy xoay lòng những người đang nghoảnh mặt với những đồng đội tàn phế của các anh còn kéo lê cuộc đời tủi nhục mà các anh vừa thoát khỏi. Nguyện cầu cho hương hồn các anh sớm được siêu thăng cõi niết bàng đừng bám víu trần ai đầy khổ nhục mà thong thả ra đi. Dù ít, dù nhiềâu cũng còn ở trong lòng mọi người hình bóng các anh bên dáng vóc gầy còm, hốc hác đàn ca còn văng vẵng

" Giờ nầy anh ở đâu?" ...